Sau những ngày vui tân gia, thôn Thanh Thủy bước vào vụ thu hoạch trà mầm quan trọng nhất trong năm. Đây là nguồn thu nhập chính để nhà họ Trình trang trải nợ nần sau khi sửa nhà và tích lũy cho mùa đông. Thế nhưng, bầu trời vốn đang xanh trong bỗng nhiên chuyển sang màu chì âm u. Khí trời oi nồng đến mức lồng ngực người ta thấy nghẹt lại.
"Tiểu Tuệ, nhìn kiến dời tổ thế này, e là có bão lớn." Gia Hòa đứng giữa sân, nhìn những đám mây đen cuồn cuộn đổ về từ phía đỉnh núi.
Lòng Lâm Tuệ thắt lại. Cô biết trà mầm rất mỏng manh, chỉ cần một trận mưa đá hay gió lốc mạnh là công sức cả nửa năm sẽ đổ sông đổ biển. Đêm đó, cơn bão thực sự ập đến. Tiếng gió rít qua khe cửa nghe như tiếng gào thét của thú dữ. Mưa đổ xuống như thác dội, quất liên hồi vào mái ngói đỏ mới tinh của họ.
Gia Hòa đứng ngồi không yên. Anh mặc áo mưa bằng lá cọ, xách đèn bão định lao ra đồi trà. Lâm Tuệ vội vàng giữ tay anh lại: "Anh đi đâu? Ngoài kia tối đen, đất đá trên núi dễ sạt lở lắm!"
"Tôi phải ra khơi thông rãnh thoát nước, nếu nước đọng lại, gốc trà sẽ thối hết, bao nhiêu tiền bạc đổ vào đấy cả rồi!" Giọng Gia Hòa lộ rõ vẻ nôn nóng.
Lâm Tuệ hiểu tính chồng, anh coi đồi trà như sinh mạng. Cô không cản nữa mà vội vàng chạy vào bếp, pha một bình trà gừng đậm đặc, rồi cũng khoác áo tơi chạy theo anh: "Để em đi cùng anh, một mình anh làm không xuể đâu!"
Hai bóng người nhỏ bé liêu xiêu trong màn mưa trắng xóa. Đồi trà đêm nay tan hoang, những búp trà non bị gió quật tơi tả. Gia Hòa hùng hục dùng cuốc khơi dòng chảy, bùn đất bám đầy mặt mũi, chân tay. Lâm Tuệ dùng những tấm liếp tre cũ che chắn cho những luống trà quý ở sườn dốc phía Đông.
Nước mưa lạnh buốt thấm vào da thịt, đôi bàn tay Lâm Tuệ run rẩy vì lạnh nhưng cô không dừng lại. Giữa tiếng sấm sét đùng đoàng, Gia Hòa nhìn thấy vợ mình đang còng lưng giữ tấm liếp dưới gió mạnh, anh lao đến ôm lấy cô, dùng thân hình hộ pháp của mình che chắn cho vợ.
"Về thôi! Nguy hiểm lắm, tôi không cần trà nữa, tôi cần em!" Gia Hòa hét lên trong tiếng gió.
Họ dắt nhau trở về nhà khi trời đã tảng sáng. Cơn bão qua đi, để lại một khung cảnh tiêu điều. Đồi trà bị hỏng gần một nửa. Nhìn những búp trà dập nát, bà Trình ngồi bệt xuống hiên nhà khóc rấm rứt. Cha Trình thở dài, hút thuốc liên tục.
Lâm Tuệ dù mệt rã rời nhưng cô cố nén đau lòng, cô nắm lấy bàn tay sưng tấy của chồng: "Người còn thì của còn. Số trà bị dập, chúng ta sẽ không bán trà mầm tươi nữa. Em sẽ có cách khác."
Đêm trắng ấy là thử thách lớn đầu tiên về kinh tế sau khi kết hôn, nhưng nó cũng cho Lâm Tuệ thấy rằng, trong hoạn nạn, sự gắn kết giữa cô và Gia Hòa còn bền chắc hơn cả mái ngói đỏ kia.