MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGói Ghém Chút Bình YênChương 14: Ý TƯỞNG

Gói Ghém Chút Bình Yên

Chương 14: Ý TƯỞNG

512 từ · ~3 phút đọc

Sau trận bão, giá trà tươi trên thị trấn giảm thê thảm vì chất lượng trà bị ảnh hưởng. Những lái buôn ép giá khiến người dân thôn Thanh Thủy khóc đứng khóc ngồi. Gia đình họ Trình cũng rơi vào cảnh túng quẫn.

Lâm Tuệ nhìn những lồng trà bị dập nát mà Gia Hòa tiếc rẻ mang về, lại nhìn vườn hoa nhài cô trồng trước sân đang bắt đầu trổ bông trắng muốt, tỏa hương thơm ngát sau mưa. Một ý tưởng táo bạo lóe lên trong đầu cô.

"Gia Hòa, anh giúp em sấy khô số trà này. Chúng ta sẽ không bán trà xanh thuần túy nữa, mà làm 'Trà Nhài Ướp Hương'."

Gia Hòa ngơ ngác: "Trà nhài? Xưa nay vùng này chỉ uống trà xanh, ai mà mua loại trà có mùi hoa?"

Lâm Tuệ mỉm cười giải thích: "Ở thành phố, người ta rất chuộng trà có hương thơm tự nhiên. Hoa nhài nhà mình thơm đậm, trà tuy bị dập lá nhưng vị vẫn đậm đà. Nếu chúng ta biết cách ướp, nó sẽ thành một loại trà thượng hạng."

Dưới sự hướng dẫn của Lâm Tuệ, cả nhà bắt đầu vào cuộc. Gia Hòa lo việc nhóm lò sấy sao cho nhiệt độ vừa phải, không làm cháy lá trà. Lâm Tuệ tỉ mỉ hái từng nụ nhài còn ngậm sương, sau đó trải một lớp trà, một lớp hoa vào hũ sành, ủ kín suốt một ngày một đêm để hương hoa thấm sâu vào từng sợi trà.

Quá trình này đòi hỏi sự kiên nhẫn cực độ. Lâm Tuệ thức trắng đêm để canh lò, kiểm tra độ ẩm. Mỗi lần mở hũ trà ra, một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào lan tỏa khắp gian bếp, khiến bà Trình cũng phải thốt lên: "Thơm quá, thơm đến mức nhức mũi!"

Lâm Tuệ không dừng lại ở đó. Cô dùng những mảnh vải thô thêu tay hình bông hoa nhài nhỏ xíu để làm túi đựng trà. Cô nói: "Người ta mua trà không chỉ để uống, mà còn để làm quà biếu. Phải đẹp thì mới bán được giá."

Gia Hòa nhìn vợ bận rộn, ánh mắt anh đầy vẻ tự hào. Anh tình nguyện xách đôi sọt trà nhài mới ra lò, vượt quãng đường núi mười dặm để lên thị trấn tiêu thụ. Ban đầu, các tiệm trà đều lắc đầu từ chối. Nhưng khi Lâm Tuệ chủ động pha một ấm trà mời họ nếm thử, vị trà chát nhẹ quyện với hương nhài thanh tao đã lập tức chinh phục được những vị khách khó tính nhất.

Kết quả thật bất ngờ, toàn bộ số trà nhài được một thương gia lớn mua sạch với giá gấp ba lần trà tươi bình thường. Khi Gia Hòa cầm xấp tiền nặng trịch về nhà, cả gia đình vỡ òa trong hạnh phúc. Lâm Tuệ không chỉ cứu vãn được vụ mùa thất bát, mà cô còn mở ra một hướng đi mới cho gia đình – hướng đi của sự sáng tạo và khéo léo.