Hạnh phúc không phải lúc nào cũng là những ngày nắng ấm. Một buổi sáng, khi Lâm Tuệ vào buồng mời mẹ chồng ra ăn sáng, cô hốt hoảng thấy bà Trình mặt mày tái mét, hơi thở đứt quãng, tay ôm chặt lấy lồng ngực.
“Mẹ! Mẹ sao thế này?”
Gia Hòa nghe tiếng kêu thất thanh của vợ, từ ngoài sân chạy vào. Anh thấy mẹ mình như vậy thì cuống cuồng, định bế bà lên đi tìm thầy thuốc trong làng. Nhưng Lâm Tuệ, bằng sự bình tĩnh của một người con nhà giáo giáo dục kỹ lưỡng, đã ngăn anh lại.
“Anh đừng cử động mạnh, có lẽ mẹ bị cảm lạnh dẫn đến đau thắt ngực. Anh mau đun một ấm nước nóng, cho thêm nhiều gừng và muối. Em sẽ xoa bóp cho mẹ.”
Suốt cả ngày hôm đó, Lâm Tuệ không rời giường mẹ chồng nửa bước. Cô kiên trì dùng rượu thuốc xoa bóp đôi bàn chân gầy guộc của bà, chườm nóng và bón từng thìa cháo loãng. Mẹ Trình vốn là người phụ nữ cứng rắn, cả đời lam lũ chưa bao giờ muốn làm phiền con cái, nay nằm đó, nhìn thấy con dâu mới mồ hôi nhễ nhại, đôi bàn tay trắng trẻo giờ ám mùi thuốc sắc mà lòng bà không khỏi xúc động.
Đến tối, cơn sốt mới bắt đầu hạ. Gia Hòa ngồi bần thần ở bậu cửa, nhìn vào bên trong. Anh thấy Lâm Tuệ đang gục đầu bên mép giường vì quá mệt. Anh bước vào, nhẹ nhàng đắp cho cô chiếc áo khoác.
Bà Trình tỉnh dậy, thấy con trai thì thào: “Thằng Hòa à… mẹ đúng là có phước mới có được đứa con dâu như Tiểu Tuệ. Mẹ cứ ngỡ con gái thành phố thì chỉ biết hưởng thụ, không ngờ nó lại chu đáo thế này.”
Gia Hòa nhìn vợ, ánh mắt chứa chan tình cảm: “Vâng mẹ, cô ấy là người tốt nhất mà con từng gặp.”
Những ngày sau đó, Lâm Tuệ thay mẹ chồng quán xuyến mọi việc trong nhà. Từ việc cho lợn ăn, nấu cơm cho cha chồng, đến việc lo liệu vườn trà. Cô làm việc không quản ngại, dù bàn tay đã bắt đầu xuất hiện những vết chai nhỏ. Sự tận tụy của cô đã xóa tan mọi nghi ngại cuối cùng của bà Trình.
Một buổi chiều khi bà đã khỏe hẳn, bà gọi Lâm Tuệ vào, nắm lấy tay cô và trao cho cô một chiếc vòng bằng bạc đã cũ: “Đây là của hồi môn của mẹ ngày xưa. Giờ mẹ giao lại cho con. Con là dâu nhà họ Trình, cũng là con gái của mẹ.”
Lâm Tuệ rưng rưng nước mắt. Cô biết rằng, từ khoảnh khắc này, cô đã thực sự có một gia đình thứ hai, nơi tình yêu thương không được nói bằng lời mà được chứng minh qua những bát thuốc đắng và những cái nắm tay thật chặt lúc gian nan.