Tiếng kèn môi vang vọng từ phía sườn núi báo hiệu một ngày chợ phiên đặc biệt của vùng. Ở thôn Thanh Thủy, chợ phiên không chỉ là nơi mua bán, mà là ngày hội để người dân diện những bộ quần áo đẹp nhất, trao đổi những sản vật tinh túy nhất của núi rừng.
Sáng sớm, sương mù còn bao phủ những ngọn thông, Trình Gia Hòa đã chuẩn bị xong chiếc xe bò, bên trên xếp đầy những bao trà khô và vài giỏ măng rừng. Anh nhìn Lâm Tuệ đang loay hoay thắt lại dải nơ trên áo, ánh mắt tràn đầy sự mong chờ.
“Đi thôi, hôm nay tôi đưa em lên thị trấn xem chợ. Có thiếu thứ gì thì mình sắm sửa luôn một thể.”
Lâm Tuệ khẽ gật đầu, lòng bồi hồi. Từ khi về làm dâu, cô chưa có dịp đi xa quá cổng làng. Chiếc xe bò lăn bánh lộc cộc trên con đường mòn. Gia Hòa ngồi phía trước điều khiển, thỉnh thoảng lại quay lại nhìn vợ như sợ cô bị xóc. Đường lên chợ phiên đi ngang qua những thung lũng đầy hoa dại, không khí trong lành đến mức Lâm Tuệ muốn hít căng lồng ngực.
Chợ phiên hiện ra rực rỡ với đủ loại sắc màu: màu chàm của áo quần người dân tộc, màu đỏ của ớt khô, màu xanh mướt của rau củ. Lâm Tuệ hoa cả mắt trước sự nhộn nhịp này. Gia Hòa nắm chặt tay cô, dắt qua những đám đông ồn ào.
“Đừng rời tay tôi, ở đây đông người lắm, lạc là khó tìm đấy.”
Họ ghé vào hàng tạp hóa mua muối, dầu ăn và một ít chỉ thêu cho Lâm Tuệ. Sau đó, Gia Hòa dẫn cô đến một góc chợ nơi người ta bán những món đồ thủ công. Anh dừng lại trước một sạp nhỏ bày những chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đào được chạm khắc tỉ mỉ.
Gia Hòa cầm lên một chiếc trâm có hình hoa mận nhỏ xíu, vụng về ướm thử lên tóc vợ. Ánh mắt anh lúc đó tập trung đến mức khiến Lâm Tuệ đỏ mặt.
“Cái này hợp với em.” Anh nói ngắn gọn rồi lấy tiền trả cho người bán hàng mà không hề mặc cả một lời, dù bình thường anh là người rất tiết kiệm.
Giữa buổi chợ, một sự cố nhỏ xảy ra. Trong lúc Lâm Tuệ dừng lại xem một hàng gốm sứ, một nhóm thanh niên say rượu từ làng bên đi ngang qua, buông lời trêu ghẹo cô gái xinh đẹp lạ mặt. Lâm Tuệ hoảng sợ lùi lại, va vào một sạp hàng.
Ngay lập tức, một bàn tay vững chãi ôm lấy vai cô. Trình Gia Hòa đứng đó, gương mặt lầm lì thường ngày nay trở nên lạnh lẽo đáng sợ. Anh không nói lời nào, chỉ trừng mắt nhìn đám thanh niên kia. Với vóc dáng cao lớn và đôi bàn tay đầy vết chai sạn của một người thợ rừng, anh tỏa ra một uy lực khiến kẻ khác phải chùn bước. Đám thanh niên thấy vậy, lầm bầm vài câu rồi tản đi chỗ khác.
“Có sợ không?” Anh cúi xuống hỏi, giọng nói lại trở về vẻ ấm áp quen thuộc.
Lâm Tuệ lắc đầu, ôm chặt lấy cánh tay anh: “Có anh ở đây, em không sợ.”
Bữa trưa hôm đó, họ ngồi ở một quán nhỏ ven đường, ăn bát mì thịt dê nóng hổi, húp sùm sụp vị cay nồng của ớt núi. Lâm Tuệ nhìn chiếc trâm gỗ trên tay, rồi nhìn người chồng đang mồ hôi nhễ nhại vì xách đồ giúp mình. Cô nhận ra, niềm vui ở vùng quê này thật giản dị, chỉ cần một phiên chợ, một chiếc trâm gỗ và một người bảo vệ mình là đủ.