MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGói ghém Tết vào thương nhớChương 5: Ký ức về mùi khói bếp và những đêm thức trắng

Gói ghém Tết vào thương nhớ

Chương 5: Ký ức về mùi khói bếp và những đêm thức trắng

1,188 từ · ~6 phút đọc

Ngày hai mươi ba tháng Chạp. Lễ tiễn ông Công ông Táo về trời.

Hà Nội hôm nay trở gió, cái rét luồn lách qua những kẽ lá, mang theo mùi của sự chuyển giao. Diệp An đến nhà số 42 với một túi nhỏ hạt mùi già. Cô định bụng sẽ đun một nồi nước thơm để tẩy trần cho gian bếp, nơi vốn dĩ là trái tim của mọi ngôi nhà Việt, nhưng hiện tại chỉ là một góc lạnh lẽo đầy tro bụi.

Nhật Minh vẫn ngồi ở hiên nhà, bàn tay anh lấm lem mạt cưa. Chiếc khuôn bánh chưng nứt nẻ hôm qua giờ đã được gia cố bằng những nêm gỗ mới, trông vẫn cũ kỹ nhưng đã chắc chắn hơn nhiều. Anh nhìn An mang túi hạt mùi vào bếp, khẽ nhướn mày nhưng không ngăn cản.

An bắt đầu dọn dẹp khu vực bếp lò. Đây là nơi khó khăn nhất, vì lớp bồ hóng đã đóng dày qua hàng chục năm đỏ lửa. Khi cô cúi xuống gầm bếp để nhặt những thanh củi mục còn sót lại, bàn tay cô chạm phải một vật kim loại nặng, bám đầy muội than. Đó là một chiếc kiềng ba chân bằng sắt rỉ.

"Lại định hỏi tôi về 'cái đống sắt rỉ' này sao?" – Minh lên tiếng từ phía sau, anh đã đứng đó từ lúc nào, trên tay cầm hai ly trà nóng.

An đón lấy ly trà, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. "Bếp lò là nơi lưu giữ linh hồn của một người phụ nữ trong gia đình. Chiếc kiềng này đã gánh vác bao nhiêu bữa cơm cho anh?"

Minh nhấp một ngụm trà, mắt nhìn vào khoảng không mờ mịt muội than của gian bếp. "Nó gánh cả những đêm thức trắng của bà tôi. Cô biết không, ngày xưa Hà Nội còn nghèo, Tết đến là cả xóm lại chung nhau đụng một con lợn. Bà tôi thường nhận phần luộc bánh chưng thuê cho mấy nhà trong ngõ để kiếm thêm tiền sắm quần áo mới cho tôi."

Anh bước tới, ngồi xuống chiếc ghế gỗ thấp cạnh bếp lò, đôi mắt phản chiếu ánh sáng mờ ảo của ngày đông.

"Ký ức của tôi về Tết không phải là hoa đào hay pháo hoa, mà là mùi khói bếp. Bà thường ngồi đây, bên chiếc kiềng này, canh nồi bánh chưng suốt đêm. Tôi lúc đó còn nhỏ, cứ đòi thức cùng bà nhưng chỉ được nửa tiếng là lăn ra ngủ trên chiếc chăn bông cũ trải ngay cạnh bếp. Mỗi lần tỉnh giấc giữa đêm, tôi luôn thấy bóng lưng bà in trên vách tường, tay lụi cụi tiếp thêm củi, miệng lầm rầm khấn vái điều gì đó."

Giọng Minh bỗng trở nên nghẹn lại, một sự hối hận muộn màng thấm đẫm trong từng chữ: "Tôi từng ghét cái mùi khói này. Khi bắt đầu đi làm, có tiền, tôi luôn muốn đưa bà đến những nhà hàng sang trọng, ở những căn hộ chung cư cao cấp không bao giờ có khói bụi. Tôi cứ nghĩ mình đang báo hiếu, nhưng thực chất là tôi đang tước đi cái thế giới của bà. Bà thích ngồi đây, bên cái kiềng sắt rỉ này hơn là ngồi sofa đắt tiền."

An im lặng lắng nghe. Cô nhẹ nhàng dùng bàn chải nhỏ, tỉ mỉ cọ rửa lớp muội than trên chiếc kiềng. Cô không muốn cắt ngang mạch cảm xúc của Minh. Anh cần được nói, cần được trút bỏ cái gánh nặng mang tên "sự thành đạt lạc lối".

"Lần cuối cùng bà nhóm bếp là khi nào anh nhớ không?" – An hỏi khẽ.

Minh lắc đầu, đôi vai anh hơi run lên. "Tôi không nhớ. Hai năm trước, tôi bận chạy theo một dự án ở nước ngoài, Tết tôi không về. Tôi chỉ gửi tiền. Bà gọi điện nói nhà năm nay không gói bánh, vì không có người trông bếp. Tôi lúc đó còn gạt đi, bảo bà mua bánh ở ngoài cho tiện, tội gì phải khổ. Tôi đâu có biết, bà không cần bánh, bà cần cái cảm giác cả nhà quây quần bên hơi ấm của lửa."

Căn bếp bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Chỉ còn tiếng nước sôi sùng sục trong chiếc nồi nhôm An vừa đặt lên bếp điện, mang theo mùi hương thanh khiết của hạt mùi già. Mùi hương ấy bắt đầu len lỏi qua từng thớ gỗ, trung hòa đi mùi ẩm mốc và muội than, tạo nên một sự dễ chịu đến kỳ lạ.

An đặt chiếc kiềng đã được lau sạch lên mặt bàn đá. Dù rỉ sét đã ăn sâu vào sắt, nhưng hình dáng ba chân vững chãi vẫn gợi lên một sự kiên định.

"Anh Minh, người già không khổ vì thiếu vật chất, họ khổ vì cảm thấy mình không còn ích dụng." – An nhìn vào mắt anh. "Bà anh thức trắng đêm bên nồi bánh chưng không phải vì bà khổ, mà vì đó là cách bà cảm thấy mình còn đang che chở cho anh. Chiếc kiềng này không chỉ để đỡ nồi, nó đỡ cả những hy vọng của bà."

Minh đưa tay chạm vào chiếc kiềng nguội lạnh, nhưng trong tâm trí anh, lửa dường như đang bùng cháy trở lại. Anh bỗng nhớ ra điều gì đó, chạy vội lên gác và mang xuống một chiếc hộp nhỏ bám đầy bụi.

"Tôi vừa nhớ ra... bà có để lại một ít củi gộc từ mùa Tết năm kia. Bà nói để dành khi nào tôi về thì nhóm lửa..."

An mỉm cười, đôi mắt cô lấp lánh như có nước. "Vậy chiều nay, sau khi cúng ông Táo, chúng ta hãy nhóm một bếp lửa ở giữa sân nhé? Không phải để nấu nướng gì cả, chỉ để căn nhà này được cảm nhận lại hơi ấm của khói."

Nhật Minh gật đầu. Lần đầu tiên anh chủ động giúp An dọn dẹp. Anh không còn đứng ngoài quan sát như một khách hàng xa lạ nữa. Anh cầm chiếc chổi, quét sạch lớp tro tàn cũ kỹ trong lòng bếp, bàn tay lấm bẩn nhưng đôi mắt lại sáng lên một tia hy vọng mà bấy lâu nay sự kiệt sức đã dập tắt.

Trong khi đó, ở một góc khuất của tâm hồn, An lại thấy nhói lòng. Cô giúp Minh tìm thấy đường về với bà, nhưng còn lời hứa về một bữa cơm tất niên với bố mẹ cô nhiều năm trước, cô biết tìm ở đâu khi họ đã mãi mãi nằm lại dưới lớp đất sâu sau một vụ tai nạn vào đúng ngày hai mươi ba tháng Chạp năm ấy?

Mùi mùi già thơm nức gian bếp, nước mắt An lặng lẽ rơi vào nồi nước nóng. Cô gói ghém nỗi đau của mình vào sự bận rộn, cũng như cách Minh gói ghém tội lỗi vào sự lạnh lùng. Hai con người, một ngôi nhà cổ, và một mùa Tết đang dần thức tỉnh trong hương khói cay nồng.