Sáng ngày hai mươi sáu tháng Chạp, một đợt gió mùa đông bắc tràn về khiến bầu trời Hà Nội xám xịt như chì. Cái lạnh hanh khô luồn lách qua những khe cửa gỗ, mang theo tiếng rít gào của gió khiến lòng người vốn dĩ đã nhạy cảm lại càng trở nên dễ cáu bẳn.
Diệp An vẫn đến đúng giờ, nhưng cô nhận thấy bầu không khí trong căn nhà số 42 hôm nay đặc biệt nặng nề. Nhật Minh không còn cầm chổi lau chùi như hôm qua. Anh ngồi gục đầu bên bàn làm việc, xung quanh là vô số bản vẽ bị vò nát, vứt ngổn ngang trên sàn nhà. Tiếng chuông điện thoại từ công ty anh vang lên liên hồi, những từ "deadline", "hợp đồng", "bồi thường" loáng thoáng vọng ra như những mũi dùi đâm vào sự tĩnh lặng vừa mới được nhen nhóm.
An lặng lẽ bắt tay vào công việc. Cô tiến vào buồng trong của bà nội – nơi chứa đựng nhiều đồ đạc cá nhân nhất. Khi cô vừa nhấc một chồng chăn bông cũ lên để phân loại, một hộp các-tông phía sau đổ nhào, khiến hàng chục cuốn sổ ghi chép và những tập lịch cũ rơi tung tóe.
"Cô làm cái gì thế hả?"
Minh đứng bật dậy, tiếng ghế ma sát dưới sàn gỗ vang lên chói tai. Anh bước tới với vẻ mặt bừng bừng giận dữ, mọi sự kiềm chế của những ngày qua dường như tan biến trước áp lực công việc và sự rối bời trong lòng.
"Tôi đã bảo là để đó tôi xem sau! Cô có biết tôi đang điên đầu vì đống bản vẽ này không? Tôi thuê cô đến để dọn dẹp cho ngôi nhà này trống trải, sạch sẽ để bán cho nhanh, chứ không phải để cô bày bừa thêm ra như thế này!"
An vẫn bình thản nhặt từng cuốn sổ lên, ánh mắt cô dừng lại ở một tờ lịch cũ rơi ra từ giữa trang giấy. "Tôi đang dọn dẹp theo đúng thỏa thuận, anh Minh. Và tôi vừa tìm thấy thứ này, có lẽ anh nên xem qua trước khi nổi nóng."
"Xem cái gì? Lại là một kỷ niệm cảm động về chiếc cúc áo hay một mẩu bút chì à?" Minh giật lấy tờ lịch từ tay cô, định vò nát nhưng rồi ngón tay anh bỗng khựng lại.
Đó là một tờ lịch của ngày ba mươi Tết ba năm trước. Ở mặt sau, bà nội viết bằng nét chữ run rẩy nhưng rõ ràng: "Minh thích ăn mứt sen, mua ở tiệm bà Xuân phố cổ mới đúng vị. Tết này chắc nó về. Đã chuẩn bị sẵn tiền lì xì cho nó và... bạn gái nó (nếu có)."
Dòng chữ ấy như một mồi lửa ném vào kho xăng đang rực cháy trong lòng Minh. Anh run lên, nhưng không phải vì xúc động như những lần trước. Lần này là một sự uất ức tột độ trộn lẫn với cảm giác bị vây hãm.
"Cô thấy chưa? Đây chính là lý do tôi muốn bán căn nhà này!" Minh gào lên, tờ lịch nhăn nhúm trong tay anh. "Mọi thứ ở đây đều là những lời nhắc nhở về sự thất bại của tôi! Tôi là một đứa cháu tồi tệ, tôi là một kiến trúc sư không thể vẽ nổi một ngôi nhà cho chính mình. Cô cứ bắt tôi phải đối diện, bắt tôi phải kể tên, bắt tôi phải thấu hiểu... Cô có biết là nó đau đến mức nào không?"
Anh vung tay gạt phắt đống đồ đạc trên bàn trang điểm của bà xuống đất. Tiếng lược sừng, hộp phấn nụ và gương cầm tay va đập vào nhau tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn.
"Đủ rồi! Hợp đồng chấm dứt tại đây! Cô cầm tiền rồi đi đi! Đừng bắt tôi phải làm một người cháu hiếu thảo giả tạo nữa. Tôi muốn bán căn nhà này, tôi muốn đi định cư, tôi muốn quên hết cái mùi hương trầm và cái sự chờ đợi chết tiệt này!"
An đứng yên giữa đống hỗn độn, đôi găng tay trắng của cô bám chút bụi xám. Cô không hề nao núng, cũng không tức giận. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Minh, ánh mắt cô sâu thẳm và bao dung đến mức khiến người đối diện phải rùng mình.
"Anh không chạy trốn được đâu, Nhật Minh," An nói, giọng cô thấp nhưng vang rõ trong căn phòng. "Dù anh có sang đến bên kia đại dương, dù anh có sống trong những căn biệt thự tối giản nhất, thì tờ lịch này vẫn sẽ nằm ở đó, trong ngăn kéo ký ức của anh. Anh đang giận tôi vì tôi bắt anh phải nhìn thấy sự thật: Rằng anh yêu bà nhiều hơn anh tưởng, và nỗi đau này là cái giá của tình yêu đó."
"Cô thì biết cái gì!" Minh thở dốc, tựa lưng vào tường, sức lực dường như rút cạn.
"Tôi biết chứ," An tiến lại gần, cúi xuống nhặt chiếc gương cầm tay bị nứt một góc. "Tôi cũng từng chạy trốn như anh. Tôi đã không về nhà đúng hẹn vào ngày hai mươi ba tháng Chạp năm đó vì bận một buổi tiệc chia tay bạn bè. Và bố mẹ tôi đã gặp tai nạn khi đang đi mua những món đồ tôi thích để chờ tôi về. Tôi dành cả đời để dọn dẹp ký ức cho người khác, thực chất là để tìm cách dọn dẹp chính cái ngày định mệnh đó trong lòng mình."
Minh sững sờ. Cơn giận dữ trong anh như bóng khí bị đâm thủng, xẹp lép ngay tức khắc. Anh nhìn cô gái mảnh mai trước mặt, người luôn tỏ ra điềm tĩnh như mặt nước hồ, không ngờ lại mang trong mình một vết sẹo sâu hoắm đến thế.
An đặt chiếc gương nứt lên bàn, khẽ tháo đôi găng tay ra. "Anh đuổi tôi cũng được. Nhưng trước khi tôi đi, tôi muốn hỏi anh một câu: Nếu hôm nay là ngày cuối cùng anh được ở trong ngôi nhà này, anh muốn nó là một bãi chiến trường của sự căm ghét, hay là một nơi để anh nói lời xin lỗi với bà, và với chính mình?"
Sự im lặng bao trùm. Tiếng gió mùa đông bắc ngoài cửa sổ vẫn rít lên từng hồi, nhưng bên trong ngôi nhà, một cơn bão vừa đi qua, để lại những mảnh vỡ hoang tàn và một sự thật trần trụi.
Nhật Minh từ từ ngồi sụp xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu. Anh không khóc, nhưng tiếng thở dài của anh nặng nề hơn bất cứ tiếng khóc nào. Anh nhận ra mình vừa làm tổn thương người duy nhất cố gắng giúp anh nhặt nhạnh những mảnh linh hồn đang rơi vãi.
"Tôi... tôi xin lỗi," Minh thầm thì, giọng anh lạc đi giữa không gian lạnh lẽo.
An không nói gì, cô chỉ lặng lẽ nhặt lại những cuốn sổ ghi chép, xếp chúng ngay ngắn lên bàn. Cô biết, sự chịu đựng của Minh đã chạm đáy, và giờ đây, anh chỉ có thể đi lên.
Ngoài trời, những hạt mưa phùn đầu tiên của đợt không khí lạnh bắt đầu rơi xuống, báo hiệu một đêm hai mươi bốn tháng Chạp đầy biến động đang chờ đợi phía trước.