MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGốm Hoa NhàiChương 1

Gốm Hoa Nhài

Chương 1

801 từ · ~5 phút đọc

Thành phố Tô Châu vào mùa mưa luôn mang một vẻ bảng lảng, trầm mặc như một bức tranh thủy mặc vừa mới hạ bút. Trong khuôn viên cổ kính của Trình gia, nơi những bức tường đá rêu phong bao quanh lò gốm danh tiếng hơn trăm năm tuổi, không khí lại càng thêm phần u uất. Tiếng mưa rơi trên mái ngói âm dương đều đặn, hòa lẫn với mùi đất nung và hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ phía từ đường.

Thẩm Nhược Hy ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn trà bằng gỗ am đỏ đã lên nước bóng loáng. Đôi bàn tay cô mảnh mai, trắng trẻo nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy những vết chai mỏng nơi đầu ngón tay, dấu vết của những năm tháng miệt mài bên bàn xoay và dao tỉa. Cô đang thực hiện nghi thức pha trà một cách chuẩn xác đến từng động tác. Nước sôi phải đúng tám mươi lăm độ, lá trà bích loa xuân phải được thả nhẹ nhàng để chúng tự từ xoay vần rồi mới chìm xuống đáy chén sứ thanh hoa.

Chiếc đồng hồ gỗ trên tường điểm mười một giờ đêm. Tiếng chuông vang lên khô khốc trong không gian vắng lặng. Trà trong chén đã chuyển từ màu xanh non sang vàng đậm, rồi dần nguội lạnh. Đây là chén trà thứ ba cô pha trong tối nay. Hai chén trước đó đã được đổ đi khi hơi nóng không còn vương vấn trên mặt nước.

Tiếng động cơ xe ô tô trầm thấp vang lên từ phía cổng lớn, phá tan sự yên tĩnh của màn đêm. Nhược Hy khẽ cử động bờ vai hơi mỏi, cô đứng dậy, chỉnh lại tà áo sườn xám màu xanh nhạt rồi bước ra cửa.

Trình Diệc bước vào nhà, mang theo hơi lạnh của nước mưa và mùi rượu vang nhàn nhạt. Anh không nhìn cô, chỉ tiện tay tháo chiếc áo khoác vest sẫm màu vắt lên thành ghế sofa. Khuôn mặt anh tuấn tú nhưng góc cạnh, đôi lông mày luôn nhíu chặt như thể đang mang vác cả một gánh nặng ngàn cân trên vai. Với tư cách là người kế nghiệp đời thứ năm của lò gốm Trình thị, Trình Diệc luôn toát ra vẻ cao ngạo và xa cách của một nghệ nhân trẻ đã đạt đến đỉnh cao danh vọng.

Nhược Hy bước tới, giọng nói dịu dàng như gió thoảng.

Anh về rồi, trà vẫn còn ấm, anh uống một chút cho tỉnh rượu nhé.

Trình Diệc dừng động tác nới lỏng cà vạt, ánh mắt anh lướt qua chén trà trên bàn rồi dừng lại trên khuôn mặt thanh tú của vợ mình. Trong đôi mắt ấy không có sự nồng nàn, chỉ có một sự chán chường sâu sắc không buồn che giấu. Anh chậm rãi lên tiếng, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi.

Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng làm những việc vô nghĩa này nữa. Cô biết rõ tôi không thích uống trà vào giờ này.

Nhược Hy khựng lại, đôi tay đang định bưng chén trà khẽ run lên. Cô biết anh không thích trà nguội, nhưng cô cũng biết anh vốn dĩ không thích người pha trà là cô. Trong căn nhà này, cô giống như một món đồ gốm sứ bị đặt nhầm chỗ, dù có tinh xảo đến đâu cũng chỉ khiến người ta cảm thấy chướng mắt.

Trình Diệc không đợi cô trả lời, anh bước thẳng về phía cầu thang. Tiếng bước chân nện lên bậc gỗ vang vọng khắp sảnh chính, mỗi tiếng động như một nhát búa đóng vào lòng kiên nhẫn đang mòn mỏi của Nhược Hy.

Cô quay lại nhìn chén trà đã hoàn toàn nguội ngắt trên bàn. Màu xanh thanh khiết của trà Bích Loa Xuân giờ đây trông thật xám xịt dưới ánh đèn vàng. Nhược Hy chậm rãi cầm chén trà lên, không đổ đi như mọi khi mà đưa lên môi nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi, thấm vào tận cổ họng, lạnh lẽo đến thấu xương.

Phía sau vườn, lò nung của Trình gia vẫn đang đỏ lửa. Ánh lửa bập bùng hắt bóng lên những bức tường cao vút. Người ta nói gốm sứ nhà họ Trình quý giá vì được tôi luyện qua ngàn độ lửa, nhưng không ai biết rằng, trong chính ngôi nhà này, có một trái tim cũng đang bị thiêu đốt bởi sự thờ ơ lạnh lạt, dần trở nên khô khốc và dễ vỡ hơn bao giờ hết. Nhược Hy đặt chén trà xuống, ánh mắt cô hướng về phía những mảnh gốm vỡ bị vứt bỏ nơi góc sân, thầm nghĩ liệu mình và chúng có gì khác nhau hay không.