MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGốm Hoa NhàiChương 2

Gốm Hoa Nhài

Chương 2

828 từ · ~5 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, không khí tại Trình gia trở nên náo nhiệt hơn hẳn mọi ngày. Hôm nay là đại thọ tám mươi tuổi của bà nội Trình, người phụ nữ quyền lực nhất gia tộc, cũng là người nắm giữ những bí mật về kỹ thuật pha chế men màu của thế hệ trước. Từ sáng sớm, những lẵng hoa tươi rực rỡ và những bức trướng chúc thọ đỏ rực đã phủ kín sảnh đường.

Thẩm Nhược Hy đứng trong gian bếp nhỏ ở hậu viện, cẩn thận bọc lại món quà cô đã chuẩn bị suốt ba tháng qua. Đó là một chiếc bình gốm dáng mai bình, nước men trắng trong như mỡ gà, trên thân bình ẩn hiện những đường vân mây chìm chỉ khi soi dưới ánh sáng mạnh mới thấy rõ. Cô không ký tên dưới đáy bình, bởi cô biết, ở nơi này, cái tên Thẩm Nhược Hy chưa bao giờ có trọng lượng.

Đến giờ hành lễ, sảnh chính chật kín những vị khách quý trong giới đồ cổ và các nghệ nhân danh tiếng. Bà nội Trình ngồi trên ghế bành chạm rồng, vận bộ sườn xám bằng nhung đỏ, đôi mắt sắc sảo lướt qua con cháu đang lần lượt dâng quà.

Đến lượt Nhược Hy, cô tiến lên phía trước, hai tay nâng món quà được bọc trong vải lụa đơn sơ. Khi lớp vải mở ra, chiếc bình gốm trắng tinh khôi xuất hiện dưới ánh đèn. Cả căn phòng bỗng chốc im bặt, nhưng không phải vì kinh ngạc trước vẻ đẹp của nó, mà vì sự giản đơn đến mức lạc lõng giữa những món quà dát vàng dát bạc xung quanh.

Mẹ chồng của cô, bà Phương, khẽ nhếch mép, giọng nói lanh lảnh vang lên đầy vẻ mỉa mai.

Nhược Hy à, hôm nay là đại thọ của bà nội, bao nhiêu quan khách đều là người trong nghề. Con tặng cái bình trắng trơn không hoa văn, không dấu ấn này, là muốn nói nhà họ Trình chúng ta thanh bạch hay là chê bai tiệc mừng thọ này quá xa hoa? Nhìn chẳng khác gì hàng chợ bán sỉ ở trấn ngoài.

Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Có người khẽ lắc đầu, có người lại cười thầm sự thiếu hiểu biết của nàng dâu nhà họ Trình. Nhược Hy khẽ mím môi, cô định giải thích về kỹ thuật "ám họa" phức tạp trên thân bình, nhưng ánh mắt lạnh lùng của Trình Diệc đứng phía sau đã chặn đứng lời cô định nói. Anh nhìn chiếc bình với vẻ chán ghét, như thể món đồ ấy làm mất đi thể diện của anh.

Giữa lúc đó, Lâm Tuyên bước tới. Cô ta diện một bộ đầm dạ hội sang trọng, trên tay bưng một hộp gỗ trắc tinh xảo.

Bà nội, con biết bà vốn thích những món đồ cổ có điển tích. Đây là chiếc chén sứ men xanh từ thời nhà Thanh mà con đã lặn lội tìm mua từ một cuộc đấu giá tại nước ngoài. Mong bà vạn thọ vô cương.

Khi chiếc chén được lấy ra, cả sảnh đường trầm trồ khen ngợi. Màu men xanh sâu thẳm, nét vẽ rồng phượng tinh xảo đến từng vảy nhỏ. Bà nội Trình tươi cười rạng rỡ, cầm chiếc chén lên ngắm nghía rồi gật đầu tán thưởng, không tiếc lời khen ngợi Lâm Tuyên là người có tâm, lại có mắt nhìn nghề nghiệp.

Nhược Hy đứng lặng người ở góc khuất, đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào chiếc chén trên tay bà nội. Tim cô thắt lại, không phải vì ghen tị, mà vì cô nhận ra ngay lập tức: đó là một món đồ giả được làm cực kỳ tinh vi. Những đường vân rạn dưới đáy chén tuy trông có vẻ tự nhiên nhưng lại thiếu đi linh hồn của thời gian, một lỗi sai mà chỉ những người có đôi mắt của một chuyên gia phục chế bậc thầy như cô mới nhận ra.

Cô định bước lên lên tiếng, nhưng lại thấy Lâm Tuyên kín đáo nhìn mình với ánh mắt đầy thách thức. Lúc này, Trình Diệc bước đến bên cạnh Lâm Tuyên, anh khẽ mỉm cười với cô ta, một nụ cười hiếm hoi mà Nhược Hy chưa bao giờ nhận được.

Chiếc bình gốm trắng của Nhược Hy bị người làm tiện tay đặt xuống cạnh chân bàn, lạc lõng giữa những vỏ hộp bỏ đi. Không ai hay biết rằng, chiếc bình "hàng chợ" ấy mới chính là đỉnh cao của kỹ thuật nung gốm hiện đại, là thứ mà cả nhà họ Trình đang tìm kiếm để vực dậy danh tiếng bấy lâu nay.

Mưa bên ngoài lại bắt đầu rơi, thấm đẫm mảnh sân gạch lạnh lẽo, hệt như lòng người ở Trình gia, hào nhoáng bên ngoài nhưng bên trong đã sớm rạn nứt vì những định kiến mù quáng.