MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGốm Hoa NhàiChương 3

Gốm Hoa Nhài

Chương 3

746 từ · ~4 phút đọc

Sau khi quan khách đã ra về, không gian sầm uất của buổi đại thọ rút đi, để lại một Trình gia ngột ngạt trong những quy tắc gia đình nghiêm ngặt. Bữa cơm tối dành riêng cho người trong nhà được dọn ra tại gian nhà chính. Ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, phản chiếu lên những bộ bát đĩa bằng sứ xương đắt tiền, nhưng không khí trên bàn ăn lại lạnh lẽo như băng giá.

Bà nội Trình ngồi ở vị trí chủ tọa, bên trái là Trình Diệc, bên phải lại không phải là Nhược Hy mà là Lâm Tuyên. Bà nội lấy lý do "để Tuyên Tuyên kể chuyện về cái chén quý cho bà nghe" để công nhiên gạt nàng dâu chính thức sang một góc khuất cuối bàn. Nhược Hy im lặng ngồi xuống, đôi đũa trong tay cô chưa từng gắp một món nào quá hai lần. Cô giống như một bóng ma xinh đẹp, tồn tại trong căn nhà này nhưng lại không có tiếng nói.

Bà Phương, mẹ chồng cô, thong thả dùng khăn lụa lau khóe miệng rồi liếc nhìn Nhược Hy bằng ánh mắt sắc lẹm. Bà đặt đôi đũa xuống, tiếng lạch cạch nhẹ nhàng nhưng đủ khiến bầu không khí đông cứng lại.

Nhược Hy này, con về làm dâu Trình gia cũng đã ba năm rồi nhỉ? Ba năm, lò nung của nhà chúng ta chưa bao giờ tắt lửa, nhưng cái bụng của con thì vẫn nguội lạnh như tro tàn.

Nhược Hy khẽ run tay, cô ngước mắt nhìn lên nhưng lại bắt gặp cái nhìn xa xăm của Trình Diệc. Anh vẫn thản nhiên gắp thức ăn cho Lâm Tuyên, như thể câu chuyện về người nối dõi tông đường chẳng liên quan gì đến mình. Bà Phương tiếp tục, giọng nói mỗi lúc một nặng nề hơn.

Trình gia chúng ta mấy đời độc đinh, danh tiếng lò gốm không thể đứt đoạn ở đời Trình Diệc. Nếu con không thể sinh được người thừa kế, thì cũng nên biết điều mà nhường chỗ cho người có phúc khí hơn. Đừng để cái danh "con dâu trưởng" trở thành cái vỏ rỗng tuếch.

Lâm Tuyên ở bên cạnh khẽ mỉm cười, giọng nói nũng nịu xen vào nhưng lại như đâm kim vào lòng Nhược Hy.

Bác gái đừng giận, chị Nhược Hy chắc cũng có nỗi khổ riêng. Chỉ là con thấy tiếc cho anh Trình Diệc, sự nghiệp đang độ thăng hoa, rất cần một người vợ không chỉ biết quán xuyến việc nhà mà còn phải hiểu về nghệ thuật, có thể cùng anh ấy đàm đạo chuyện chuyên môn.

Sự thiên vị đã không còn là ngầm hiểu, nó được phơi bày trần trụi ngay trên bàn ăn. Cả gia đình họ Trình đang cùng nhau xây dựng một kịch bản để loại bỏ cô, và điều đau đớn nhất là Trình Diệc không hề có một lời phản kháng. Anh đặt chén rượu xuống, giọng nói trầm thấp lạnh lùng.

Mẹ nói đúng, lò gốm cần người kế vị. Nếu trong năm nay không có tin vui, con sẽ tự có tính toán riêng.

Câu nói của anh như một bản án tử hình cho cuộc hôn nhân này. Nhược Hy cảm thấy cổ họng đắng ngắt, một vị đắng còn đậm đặc hơn cả chén trà nguội đêm qua. Anh biết rõ, giữa hai người đến một cái nắm tay chân thành còn chưa có, lấy đâu ra con cái? Anh đối xử với cô như một bức tượng gốm không cảm xúc, chỉ để trang trí cho tròn bổn phận với ông nội quá cố, vậy mà giờ đây anh lại đem chuyện nối dõi ra để ép cô vào đường cùng.

Bữa cơm tiếp tục trong sự tung hứng giữa bà nội, mẹ chồng và Lâm Tuyên về những dự án gốm sứ sắp tới, về những buổi đấu giá xa hoa. Nhược Hy ngồi đó, nhìn những người thân của chồng cười nói, thấy mình thật sự chỉ là một "người dưng" đúng nghĩa. Cô cúi đầu, lặng lẽ nhai miếng cơm khô khốc, cảm giác như những mảnh gốm sắc lẹm đang cứa vào tâm can. Áp lực của dòng tộc, sự ghẻ lạnh của người đầu ấp tay gối và sự khinh khi của những kẻ ngoài cuộc đang dần đẩy cô đến giới hạn cuối cùng của sự nhẫn nhịn.