MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGốm Hoa NhàiChương 4

Gốm Hoa Nhài

Chương 4

700 từ · ~4 phút đọc

Màn đêm buông xuống, phủ một lớp lụa đen huyền bí lên khu xưởng gốm phía hậu viện. Khi những ánh đèn trong gian nhà chính của Trình gia đã tắt lịm, chỉ còn lại tiếng côn trùng nỉ non trong bụi cỏ, Thẩm Nhược Hy mới lặng lẽ rời khỏi căn phòng lạnh lẽo của mình. Cô bước đi nhẹ nhàng, không tiếng động, như một bóng ma đã quen thuộc với từng ngách nhỏ trong phủ đệ cổ kính này.

Trong xưởng chế tác riêng của Trình Diệc, một lò nung nhỏ vẫn còn tỏa hơi nóng âm ỉ. Trên bàn xoay, một chiếc bình dáng hồ lô vừa được thành hình chiều nay đang nằm đó, lớp đất sét vẫn còn độ ẩm nhất định. Đây là tác phẩm mà Trình Diệc định dành cho cuộc triển lãm sắp tới tại tỉnh. Chiều nay, cô đã đứng từ xa quan sát anh làm việc. Cô thấy đôi chân mày anh nhíu chặt, thấy sự nôn nóng trong từng động tác khiến đường nét của chiếc bình mất đi sự thanh thoát vốn có. Trình Diệc là một nghệ nhân giỏi, nhưng tâm trí anh đang bị gánh nặng danh tiếng làm cho đục ngầu, và gốm sứ thì không bao giờ biết nói dối trước một tâm hồn bất ổn.

Nhược Hy ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã mòn nhẵn. Cô thắp một ngọn đèn dầu nhỏ, ánh lửa vàng vọt nhảy múa trên khuôn mặt thanh tú. Đôi bàn tay vốn chỉ dùng để cầm chổi và pha trà, lúc này chạm vào khối đất sét lại toát ra một khí chất hoàn toàn khác biệt.

Cô cầm lấy dao tỉa, nhẹ nhàng gọt đi lớp đất thừa ở cổ bình. Chỉ một li khác biệt, dáng vẻ của chiếc bình từ nặng nề bỗng trở nên thanh mảnh, tựa như dáng đứng của một thiếu nữ đang ngoảnh mặt nhìn theo gió. Nhược Hy dùng những ngón tay thon dài vuốt ve bề mặt gốm, cô không dùng lực, mà dùng cảm giác. Cô sửa lại những chỗ lồi lõm li ti mà mắt thường khó lòng nhận thấy, nhưng khi vào lò nung, chúng sẽ tạo ra những vết nứt chí mạng.

Đêm càng về khuya, tiếng gió rít qua khe cửa xưởng gốm càng thêm sắc lạnh. Nhược Hy miệt mài làm việc trong thầm lặng. Đây không phải lần đầu tiên cô sửa sản phẩm cho anh. Suốt ba năm qua, rất nhiều tác phẩm đạt giải của Trình Diệc thực chất đều đã qua tay cô tinh chỉnh trong những đêm trắng như thế này. Cô không cần danh tiếng, cô chỉ muốn giữ lại chút kiêu hãnh cuối cùng cho người đàn ông mình từng hy vọng sẽ là điểm tựa đời mình.

Gần sáng, Nhược Hy dùng một tấm vải ẩm phủ nhẹ lên chiếc bình để giữ độ ẩm đồng nhất. Cô cẩn thận lau sạch sàn nhà, sắp xếp lại dụng cụ y như vị trí cũ, không để lại bất kỳ dấu vết nào chứng tỏ đã có người từng vào đây.

Khi cô trở về phòng, Trình Diệc vẫn đang ngủ say, hơi thở anh nặng nề vì dư vị của rượu và sự mệt mỏi. Nhược Hy đứng bên giường, nhìn khuôn mặt chồng dưới ánh trăng mờ nhạt. Anh sẽ chẳng bao giờ biết rằng, người vợ mà anh coi là "vật trang trí" vô dụng, lại chính là người đang âm thầm vá víu lấy danh tiếng của anh và cả cái lò gốm họ Trình đang dần mục nát này.

Sáng hôm sau, khi Trình Diệc bước vào xưởng và nhìn thấy tác phẩm của mình, anh khựng lại một chút. Anh lẩm bẩm: "Lạ thật, hôm nay trông nó có vẻ... có linh hồn hơn hẳn." Nhưng rồi anh gạt phắt suy nghĩ đó đi, tự đắc cho rằng hôm qua mình đã đột phá được giới hạn của bản thân. Anh đâu hay biết, trong gian bếp đẫm mùi khói than, Nhược Hy đang lặng lẽ xoa nhẹ đôi bàn tay đau nhức vì thức đêm, nén một tiếng thở dài vào sâu trong lồng ngực.