MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGốm Hoa NhàiChương 5

Gốm Hoa Nhài

Chương 5

745 từ · ~4 phút đọc

Buổi chiều hôm đó, nắng vàng hanh hao đổ xuống sân gạch nhà họ Trình, tạo nên những mảng sáng tối tương phản gay gắt. Nhược Hy đang ngồi bên hiên sau, cặm cụi giặt bộ quần áo bảo hộ vương đầy bụi đất của Trình Diệc. Đôi bàn tay cô ngâm trong chậu nước lạnh buốt, những khớp xương khẽ đỏ lên vì nhiệt độ thấp.

Tiếng giày cao gót gõ xuống nền gạch mỗi lúc một gần, âm thanh khô khốc và sắc lẹm phá tan sự tĩnh mịch của hậu viện. Lâm Tuyên xuất hiện, diện một bộ váy bằng lụa satin màu champagne bóng bẩy, trên tay cầm chiếc túi hiệu sành điệu. Cô ta đứng đó, che nắng bằng một chiếc ô ren, ánh mắt nhìn xuống Nhược Hy đầy vẻ khinh miệt, như nhìn một sinh vật lạ không thuộc về nơi này.

Lâm Tuyên khẽ cười, tiếng cười lảnh lót nhưng đong đầy ác ý.

Chị Nhược Hy, nhìn chị thế này, ai mà tin được chị là thiếu phu nhân của lò gốm họ Trình danh giá? Nếu tôi không biết trước, chắc chắn sẽ tưởng chị là người giúp việc mới được thuê về để giặt đồ và nấu bếp đấy.

Nhược Hy không ngẩng đầu, cô vẫn bình thản vò vạt áo, giọng nói điềm tĩnh đến lạ thường.

Trong nhà này, việc của tôi là chăm sóc gia đình. Cô Lâm đến tìm Trình Diệc thì nên ra xưởng phía trước, anh ấy đang ở đó.

Lâm Tuyên bước lại gần hơn, mũi giày nhọn hoắt dừng lại ngay sát chậu nước, khiến nước bẩn bắn cả lên vạt áo sườn xám của Nhược Hy. Cô ta hạ thấp giọng, sự đố kỵ hiện rõ trên khuôn mặt vốn dĩ thanh tú.

Chị đừng dùng cái giọng bề trên đó với tôi. Chị nghĩ mình có tờ giấy kết hôn thì thực sự là chủ nhân của cái nhà này sao? Trình Diệc cưới chị chỉ vì di nguyện của ông nội, vì cái ơn cứu mạng năm xưa mà anh ấy phải trả. Thực chất, chị cũng chỉ là một loại "người giúp việc cao cấp", có danh phận nhưng không có tình yêu, có chỗ đứng nhưng không có hơi ấm. Chị nhìn lại mình xem, từ đầu đến chân có điểm nào xứng đáng đứng cạnh một nghệ nhân như anh ấy?

Nhược Hy dừng động tác, cô từ từ đứng dậy. Dù đang mặc bộ đồ giản dị, đôi bàn tay vẫn còn vương bọt xà phòng, nhưng khí chất trầm mặc của cô lại khiến Lâm Tuyên có chút nao núng. Nhược Hy nhìn thẳng vào mắt đối phương, giọng nói không cao không thấp nhưng từng chữ đều rõ ràng.

Nếu tôi chỉ là người giúp việc, vậy cô Lâm đây ngày nào cũng tìm cớ đến nhà người khác, chẳng phải là đang muốn tranh làm người giúp việc thay tôi sao? Còn về việc xứng hay không, đó là chuyện của nhà họ Trình, không phiền đến người ngoài như cô bận tâm.

Lâm Tuyên biến sắc, gương mặt đỏ bừng vì giận dữ. Cô ta nghiến răng, tiến sát lại gần tai Nhược Hy, thì thầm những lời độc địa.

Để xem chị cứng cỏi được bao lâu. Cái bình gốm trắng "rác rưởi" chị tặng bà nội hôm qua đã bị ném vào kho củi rồi. Trình Diệc cũng nói với tôi, anh ấy thấy ghê tởm mỗi khi nhìn thấy chị giả vờ thanh cao trong căn nhà này. Chị chỉ là một vết nhơ trên con đường thăng tiến của anh ấy thôi.

Nói xong, Lâm Tuyên quay người bỏ đi, không quên để lại một cái nhìn đầy đắc thắng. Nhược Hy đứng lặng giữa sân nắng, đôi bàn tay dần tê dại. Cô không buồn vì lời sỉ nhục của Lâm Tuyên, nhưng câu nói về chiếc bình bị vứt vào kho củi khiến lồng ngực cô nhói lên một cơn đau âm ỉ. Đó không chỉ là một món quà, đó là sự tôn nghiêm cuối cùng của một người thợ gốm mà cô dành cho gia đình này.

Gió thổi qua, mang theo mùi khói lò nung từ xa vọng lại. Nhược Hy nhìn chậu nước đục ngầu dưới chân, khẽ thở dài. Sự nhẫn nhịn bấy lâu nay giống như một sợi dây đàn bị kéo quá căng, chỉ cần một nhát cứa nhẹ nữa thôi, nó sẽ đứt đoạn.