Tiếng thông báo lương về điện thoại vang lên một âm thanh khô khốc. Trịnh An nhìn chằm chằm vào con số hiển thị trên màn hình, rồi nhìn lại xấp hóa đơn tiền điện, tiền nước và tiền thuê studio đang nằm ngổn ngang trên bàn làm việc. Con số ấy, sau khi trừ đi các khoản nợ, chỉ còn đủ để cô mua một vé xe khách giường nằm và vài ba hộp mì tôm dự trữ.
Thành phố vào những ngày cuối tháng Chạp rực rỡ đến mức tàn nhẫn. Dưới kia, dòng người hối hả chở theo những chậu cúc mâm xôi vàng rực, những cành đào chớm nụ chen chúc nhau trong làn khói xe mù mịt. Người ta cười nói, người ta vội vã về nhà. Còn An, cô thấy mình giống như một điểm ảnh bị lỗi trong một bản thiết kế hoàn hảo.
An là một freelancer. Hai chữ "tự do" nghe thì sang trọng, nhưng thực chất là một chuỗi những đêm thức trắng để sửa đi sửa lại một logo cho khách hàng, để rồi nhận lại lời phản hồi lạnh lùng: "Cảm giác chưa tới, em làm lại nhé." Cái "cảm giác" đó đã vắt kiệt sức sáng tạo của cô suốt ba năm qua. Ở tuổi 26, An mang theo một đôi mắt thâm quầng sau lớp kính gọng mảnh, một cuốn sổ phác thảo trắng trơn không một nét vẽ, và một tâm hồn rỗng tuếch.
Cô tháo kính, day nhẹ sống mũi. Mọi thứ trong căn hộ đi thuê này đều nhắc nhở cô về sự thất bại. Chiếc máy tính cấu hình cao vẫn đang tỏa nhiệt đều đặn, nhưng nó chẳng thể sưởi ấm được bàn tay đang run rẩy của cô. An đứng dậy, bước ra ban công nhỏ hẹp. Gió lạnh luồn qua kẽ áo, mang theo mùi của sự vội vã.
"Alo, mẹ à?" - An lên tiếng khi đầu dây bên kia bắt máy.
"An hả con? Chừng nào con về? Mẹ dọn phòng xong rồi, năm nay cam trong vườn ngọt lắm, mẹ để dành cho con một cây sai quả nhất đấy."
Giọng bà Mai dịu dàng, cái giọng đặc trưng của người đàn bà cả đời chỉ biết quanh quẩn bên vườn tược và chăm sóc chồng con. An nghẹn đắng ở cổ họng. Cô định nói rằng năm nay con bận, con không về được, nhưng nhìn lại số dư tài khoản và cái studio trống rỗng này, cô hiểu mình không còn lựa chọn nào khác.
"Mẹ... con về. Sáng mai con ra bến xe. Mà mẹ này..." - An ngập ngừng - "Căn nhà cũ ở quê mình, nếu bây giờ bán đi thì được khoảng bao nhiêu ạ?"
Đầu dây bên kia im lặng một nhịp dài. Tiếng gió xào xạc qua tán lá cam vọng vào điện thoại, át đi hơi thở dài của bà Mai.
"Sao tự nhiên con hỏi thế? Nhà của cha con để lại, mẹ vẫn hằng ngày quét tước..."
"Con chỉ hỏi thế thôi. Để con tính toán chút việc kinh doanh. Mẹ nghỉ sớm đi."
An cúp máy, lòng nặng trĩu. Cô biết mình đang ích kỷ. Căn nhà đó là kỷ vật duy nhất của cha cô – ông Trịnh Công. Nhưng với An hiện tại, kỷ niệm không thể lấp đầy dạ dày, cũng không thể trả được nợ ngân hàng. Cô cần một số vốn để làm lại từ đầu, hoặc ít nhất là để trốn chạy khỏi cái thành phố đang bòn rút sinh lực mình mỗi ngày này.
Đêm đó, An không ngủ. Cô xếp quần áo vào chiếc vali cũ, bỏ thêm cuốn sổ phác thảo rách mép vào giữa những lớp vải tối màu. Cô nhìn quanh studio một lần cuối. Những bản thiết kế dang dở, những bảng màu rực rỡ nhưng vô hồn. Cô đã từng yêu chúng biết bao, nhưng giờ đây, chúng chỉ là bằng chứng cho sự bất lực của cô.
26 tuổi, sinh năm 1999, cái năm mà cả thế giới xôn xao về sự chuyển giao thiên niên kỷ, về những hy vọng vĩ đại. Cha cô từng nói An là "đứa trẻ của niềm hy vọng". Nhưng có lẽ cha đã lầm. Niềm hy vọng ấy đã chết yểu trong những email đòi nợ và những buổi chiều lang thang trên phố mà không biết mình thuộc về đâu.
An kéo khóa vali, tiếng xé lòng của kim loại vang lên trong không gian tĩnh mịch. Sáng mai, cô sẽ lên chuyến xe khách cuối cùng để về quê. Không phải về để ăn Tết, mà về để đặt dấu chấm hết cho những ký ức cuối cùng, để đổi lấy một cơ hội tồn tại.
Thành phố ngoài kia vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng trong mắt An, nó chỉ là một bức ảnh trắng đen đã mất hết độ tương phản. Cô tắt đèn, để mặc mình chìm vào bóng tối, chờ đợi một bình minh mà cô biết chắc sẽ không hề dễ dàng.