MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi lại năm 2000 một lời cảm ơnChương 2: Chuyến xe khách cuối cùng về phía không người

Gửi lại năm 2000 một lời cảm ơn

Chương 2: Chuyến xe khách cuối cùng về phía không người

1,116 từ · ~6 phút đọc

An có mặt ở bến xe miền Đông khi trời còn chưa rõ mặt người. Không khí đặc quánh mùi khói dầu, mùi bánh mì cũ và tiếng loa phóng thanh ra rả thông báo những chuyến xe cuối cùng trong năm. Mọi người xung quanh cô đều mang một dáng vẻ tất bật đến hụt hơi. Những bao tải dứa căng phồng, những thùng sơn chứa đầy quà cáp và những gương mặt mệt mỏi nhưng ánh lên niềm hy vọng được về nhà. Chỉ có An, với chiếc vali đen nhỏ gọn và tâm hồn rỗng tuếch, trông giống một kẻ đi lạc hơn là một người về quê ăn Tết.

Chiếc xe giường nằm đời cũ gầm rú lên một tiếng rồi chuyển bánh. An nằm ở tầng trên, sát cửa sổ. Cô áp trán vào lớp kính lạnh lẽo, nhìn thành phố lùi dần qua những ánh đèn đường vàng vọt. Thành phố mà cô từng mơ ước sẽ chinh phục bằng những bản thiết kế rực rỡ, giờ đây chỉ còn là một khối đen đặc những thất vọng. Cô nhắm mắt lại, cố ngủ, nhưng tiếng động cơ rung bần bật dưới chân và tiếng khóc thút thít của một đứa trẻ ở băng ghế sau khiến đầu óc cô căng ra như dây đàn.

An mở điện thoại, định lướt xem vài tin tức thiết kế như thói quen, nhưng rồi cô dừng lại. Một tin nhắn mới từ chủ studio: "Cảm ơn An vì thời gian qua. Đồ đạc còn lại anh đã đóng thùng gửi về địa chỉ dưới quê cho em rồi. Chúc em một cái Tết... nhẹ lòng."

"Nhẹ lòng". Hai chữ đó nghe thật mỉa mai làm sao khi cô đang mang trên vai một đống nợ và một trái tim đầy vết xước. An tắt nguồn điện thoại, ném nó vào sâu trong túi xách. Cô chẳng còn gì để mong đợi từ cái thành phố đó nữa.

Xe chạy được nửa quãng đường thì rẽ vào một trạm dừng chân ven đường quốc lộ. Cái lạnh của vùng cao bắt đầu luồn vào qua khe cửa sổ. An bước xuống xe để hít thở chút không khí. Dưới ánh đèn neon nhập nhòe của quán hàng rong, cô thấy những người lao động nghèo đang vội vã ăn bát mì tôm nóng hổi để kịp chuyến hành trình. Có một người đàn ông trung niên, mặc bộ quần áo bảo hộ bạc màu, đang nâng niu một cành mai rừng được bọc cẩn thận trong giấy báo. Ông ấy nhìn cành mai, mỉm cười một mình, cái nụ cười chân chất ấy khiến An thấy nhói lòng.

Tại sao họ có thể hạnh phúc với những điều nhỏ bé như vậy, còn cô, với tấm bằng loại ưu và những bản thiết kế triệu view, lại cảm thấy khốn khổ đến thế?

An lại gần quầy hàng, định mua một chai nước suối. Ánh mắt cô vô tình chạm phải một người thanh niên đang ngồi ở góc khuất, tay đang tỉ mẩn dùng dao nhỏ gọt một mẩu gỗ. Anh ta không nhìn xung quanh, chỉ tập trung vào từng nhát dao, để lại những mảnh dăm gỗ rơi rụng dưới chân. Mùi gỗ thông tươi nồng nàn tỏa ra, át đi cả mùi dầu mỡ của quán ăn. Đó là một mùi hương rất lạ, nó gợi cho An nhớ về xưởng gỗ của chú bạn cha khi cô còn nhỏ – cái mùi của sự bền bỉ và tĩnh lặng.

Tiếng còi xe giục giã vang lên. An vội vàng trở lại xe. Người thanh niên ấy cũng đứng dậy, đeo chiếc ba lô vải bạc màu lên vai rồi bước lên cùng một chuyến xe với cô. Anh ta ngồi ở băng ghế phía sau, cách cô một đoạn. Suốt quãng đường còn lại, An không ngủ được. Cô nhìn chăm chú vào bóng tối ngoài cửa sổ, nơi những rừng cao su hun hút bắt đầu xuất hiện. Cô tự hỏi, liệu cha mẹ cô năm xưa, trên chuyến xe ngược về quê để sinh ra cô, có cảm thấy hoang mang như cô lúc này không?

Trong xấp thư của cha mà cô vừa chạm vào tối qua, có một đoạn viết: "Mai à, trên chuyến xe này anh thấy sợ. Anh sợ mình không đủ sức che chở cho em và con khi gia đình mình chẳng còn gì ngoài hai bàn tay trắng. Nhưng anh tin, chỉ cần mình về tới nhà, mọi chuyện sẽ khác."

"Nhà". Với cha, đó là bến đỗ cuối cùng. Với An, đó là nơi cô định bán đi để trả nợ. Sự đối lập ấy khiến lòng cô trĩu nặng một nỗi mặc cảm vô hình.

Xe dừng lại ở ngã ba thị trấn lúc 3 giờ sáng. Sương mù dày đặc che khuất cả những ngọn đèn dầu của những hàng quán sớm. An bước xuống xe, chân run rẩy vì ngồi quá lâu. Cô nhìn quanh, chẳng có một chiếc taxi nào. Cả thị trấn như đang chìm trong giấc ngủ vùi trước khi bước vào ngày 23 tháng Chạp bận rộn.

"Cần quá giang không? Đường vào làng này giờ này không có xe đâu."

Một giọng nói trầm ấm vang lên ngay phía sau. An quay lại, là người thanh niên gọt gỗ khi nãy. Anh ta đang dắt một chiếc xe Cub đời cũ từ bãi gửi xe gần đó ra. Chiếc xe trông cũng phong trần y như chủ nhân của nó, với những vết trầy xước và tiếng máy nổ tạch tạch khô khốc.

An nhìn chiếc xe, rồi nhìn vào đôi mắt sáng và cương trực của người lạ. Cô vốn là kẻ cảnh giác, nhưng không hiểu sao, mùi gỗ thông còn vương trên áo anh ta khiến cô thấy bớt lo sợ hơn.

"Tôi về làng Cam." - An đáp ngắn gọn.

"Tiện đường rồi. Tôi cũng về ngay gần đấy. Lên xe đi, sương muối xuống lạnh lắm."

An leo lên phía sau chiếc Cub cũ. Chiếc xe nổ máy, xé toạc không gian yên tĩnh của vùng quê. Gió tạt vào mặt cô lạnh buốt, nhưng hơi ấm từ tấm lưng rộng của người thanh niên phía trước vô tình trở thành một tấm chắn cho cô. Cô ôm lấy chiếc vali nhỏ trước ngực, cảm giác như mình đang lùi dần về một vùng ký ức mà bấy lâu nay cô đã cố tình chôn giấu.

Chuyến xe khách cuối cùng đã đưa cô ra khỏi thành phố, nhưng chuyến xe Cub này mới thực sự bắt đầu hành trình đưa cô trở về với những gì vốn dĩ thuộc về mình.