MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi lại năm 2000 một lời cảm ơnChương 9: Lâm "Gỗ" và triết lý về những vết xước trên mặt bàn

Gửi lại năm 2000 một lời cảm ơn

Chương 9: Lâm "Gỗ" và triết lý về những vết xước trên mặt bàn

1,045 từ · ~6 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, sương muối vẫn còn đậu trắng trên những tàu lá chuối ngoài vườn, Lâm đã gọi An dậy bằng tiếng gõ cửa đều đặn lên vách gỗ. An bước ra hiên, co rùm người trong chiếc áo khoác len tối màu, đôi kính gọng mảnh vẫn còn hơi mờ vì hơi lạnh. Cô thấy Lâm đang lúi húi bên một đống gỗ cũ chất cao quá đầu người ở góc sân.

"Dậy sớm thế này để làm gì? Tôi tưởng chúng ta sẽ đi tìm bà cụ bán bánh chưng luôn chứ?" – An hỏi, giọng vẫn còn ngái ngủ.

Lâm không ngẩng đầu lên, tay anh đang dùng một chiếc bàn chải sắt chà mạnh lên bề mặt một tấm gỗ dài đã xỉn màu đen kịt. "Muốn đi tìm người cũ, trước hết phải học cách nhìn ra họ giữa đám đông đã. Cô nhìn tấm gỗ này đi, thấy gì không?"

An tiến lại gần, quan sát kỹ. "Một tấm gỗ nát, mục một góc và... đầy những vết rạch sâu."

Lâm dừng tay, thổi mạnh một cái cho bụi gỗ bay đi, để lộ ra những đường vân nâu đỏ chìm sâu dưới lớp bụi thời gian. "Đây là mặt bàn của một lớp học mẫu giáo từ những năm chín mươi. Những vết rạch này là do lũ trẻ nghịch ngợm dùng thước sắt hay dao gọt bút chì khắc lên. Với dân buôn đồ nội thất thành phố, đây là phế liệu. Nhưng với tôi, đây là 'vết sẹo' của sự sống."

Anh cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn, có phần xanh xao của An, ấn nhẹ vào một vết lõm sâu trên mặt gỗ. "Gỗ cũng giống như con người vậy, An ạ. Càng qua nhiều dông bão, càng bị va đập, thì thớ gỗ bên trong càng đanh lại, vân gỗ càng hiện ra sắc nét. Nếu chỉ muốn những thứ láng o, bóng bẩy như nhựa, thì người ta đã không cần đến thợ mộc."

An rụt tay lại, cảm giác nhám ráp của gỗ vẫn còn vương trên đầu ngón tay. Lần đầu tiên, cô nhìn những vết xước ấy dưới một lăng kính khác. Cô chợt nhớ đến những "vết xước" trong lá thư của cha: sự nghèo đói, những lần bị từ chối việc làm, tấm vé tàu bị hủy... Cô đã từng xấu hổ vì sự nghèo khó của gia đình, coi đó là những khiếm khuyết cần che đậy trong bộ CV hào nhoáng ở thành phố. Nhưng nhìn cách Lâm trân trọng tấm gỗ nát, An bỗng thấy mình thật nông cạn.

"Đừng nhìn đời bằng con mắt của một designer chỉ biết đến những pixel hoàn hảo trên màn hình Retina," – Lâm đứng dậy, ném cho An một miếng giấy nhám. "Chà thử chỗ này đi. Chà cho đến khi cô cảm nhận được nhiệt độ của gỗ tỏa ra dưới bàn tay mình. Khi đó, cô mới thực sự chạm vào được quá khứ."

An ngập ngừng, rồi cũng ngồi xuống cạnh Lâm. Cô bắt đầu chà giấy nhám lên mặt gỗ. Ban đầu là sự gượng gạo, đôi bàn tay quen gõ phím máy tính bỗng trở nên lóng ngóng. Nhưng dần dần, nhịp điệu của cánh tay trở nên đều đặn hơn. Mùi hương của gỗ xoan đào bị đốt nóng bởi ma sát bắt đầu tỏa ra – một mùi thơm ngọt lịm, ấm áp và chân thật.

"Cô biết không," – Lâm vừa làm vừa nói, giọng anh đều đều như tiếng máy bào – "Bố tôi kể, ngày xưa chú Công cũng là một người đầy vết xước. Chú ấy nhạy cảm đến mức đôi khi tự làm đau mình vì những lo lắng thái quá. Nhưng chính những vết xước đó lại khiến chú ấy nhìn thấy được nỗi đau của người khác. Nếu chú Công láng o, bóng bẩy, chú ấy đã chẳng thèm để ý đến ông lão bảo vệ hay bà cụ bán bánh chưng bên lề đường."

An dừng tay. Mồ hôi lấm tấm trên trán, và đôi bàn tay cô đã lấm lem bụi gỗ. Cô nhìn xuống mặt bàn, nơi một góc vân gỗ hình xoáy ốc vừa lộ ra dưới lớp mùn, đẹp đến mê hồn. "Anh đang dạy tôi cách bao biện cho sự thất bại của mình đấy à?" – Cô hỏi, một chút wit (vị cay nhẹ) trong giọng nói bắt đầu quay trở lại.

Lâm bật cười, nụ cười làm bừng sáng cả khuôn mặt sạm nắng. "Không, tôi đang dạy cô cách thiết kế lại lòng thấu cảm của chính mình. Cô về đây để bán nhà, để xóa sạch những vết xước vì cô cho rằng chúng làm giảm giá trị tài sản. Nhưng cô quên mất rằng, chính những vết xước ấy mới là thứ khiến ngôi nhà đó trở thành Nhà, chứ không phải một khối gạch đá vô tri."

Anh đứng dậy, dắt chiếc xe Cub ra sân. "Được rồi, thợ mộc tập sự. Đi thôi. Bà cụ bánh chưng không đợi chúng ta cả ngày đâu. Hôm nay là 25 Tết rồi, chợ phiên cuối cùng của năm đấy."

An đứng dậy, phủi bụi gỗ trên quần áo. Cô không lau đôi bàn tay lấm lem, mà cứ thế trèo lên sau xe Lâm. Chiếc xe Cub lại nổ máy, mang theo hai người trẻ tuổi và một trái tim đang dần "đanh lại" như thớ gỗ xoan đào.

Trên đường đi, qua những cánh đồng đang chuẩn bị đón tết, An nhìn thấy những ngôi nhà cũ với bức vôi loang lổ. Cô không còn thấy chúng nhếch nhác nữa. Cô thấy ở đó những câu chuyện, những vết sẹo của thời gian đang chờ được kể lại. Cô mở sổ phác thảo, lần này cô không vẽ hình khối. Cô viết vào trang đầu tiên một dòng chữ nhỏ: "Vẻ đẹp của sự tổn thương".

Lâm nhìn qua gương chiếu hậu, thấy cô gái thành phố khô khan đang lúi húi viết lách, anh khẽ mỉm cười, tăng ga. Gió tết thổi lồng lộng, mang theo mùi của bùn đất, của khói rơm và cả mùi vị của một sự khởi đầu mới đang nảy mầm từ những đổ nát của quá khứ.