Tiếng quạt trần trong phòng Hội đồng kêu lên những tiếng “cạch, cạch” đều đặn, như thể nó cũng đang đếm ngược thời gian sống sót cuối cùng của năm con người đang đứng xếp hàng phía dưới.
Thầy Giám thị nghiêm khắc nhìn qua gọng kính lão, tay gõ nhịp xuống sấp hồ sơ dày cộp. Trên đó, mỗi tờ giấy đều ghi chi chít những "chiến tích" lẫy lừng.
“Gia Bách, em ngủ gật tổng cộng 45 lần trong tháng này, bao gồm cả lần ngủ quên trong khi đang đứng hát quốc ca. Bảo Vy, em đã tự ý lắp đặt máy pha cà phê dát vàng vào lớp học mà không xin phép, còn gây chập điện cả khu hiệu bộ. Minh Tú, hồ sơ ghi em đã hack vào hệ thống âm thanh của trường chỉ để phát nhạc phim anime. Lâm, em lại lén lút nấu lẩu bằng bình đun siêu tốc trong ký túc xá làm báo cháy giả. Và Khánh An… em tung tin đồn rằng thầy hiệu trưởng chuẩn bị đi thi ‘Vietnam Idol’?”
Khánh An nuốt nước bọt, lí nhí: “Dạ… em chỉ nói là thầy có tố chất ngôi sao thôi ạ.”
Thầy Giám thị thở dài, dằn mạnh sấp hồ sơ xuống bàn: “Đủ rồi! Theo đúng nội quy, cả năm em đều đứng trước nguy cơ bị đình chỉ học tập một tháng để kiểm điểm. Trừ khi…”
Cả năm cặp mắt (thực ra là bốn cặp, vì Gia Bách vẫn đang nhắm mắt đứng ngủ) đồng loạt rực sáng.
“Trừ khi các em chứng minh được mình có ích cho cộng đồng trường học này. Nhà trường quyết định cấp cho các em cơ hội cuối cùng: Thành lập một câu lạc bộ hoạt động có hiệu quả. Nếu sau học kỳ này không có báo cáo hoạt động tốt, lệnh đình chỉ sẽ thực thi ngay lập tức. Phòng kho số 4 ở cuối dãy hành lang cũ sẽ là trụ sở của các em.”
Mười lăm phút sau, năm con người đứng trước một cánh cửa gỗ xám xịt, bám đầy màng nhện. Biển số “4” bị treo ngược, lắc qua lắc lại theo cơn gió mùa hạ.
Bảo Vy rút khăn giấy ướt ra lau tay, gương mặt tiểu thư đầy vẻ kỳ thị: “Thầy giỡn sao? Cái nơi này ngay cả con mèo nhà mình cũng không thèm vào ở nữa là người.”
“Nhưng nếu không vào, chúng ta sẽ phải về nhà đối mặt với phụ huynh vì lệnh đình chỉ.” Minh Tú lí nhí, chiếc mũ hoodie trùm kín đầu, hai tay đan vào nhau run rẩy vì phải đứng quá gần bốn con người khác.
Lâm, anh chàng to con như một hộ pháp, vỗ vai Minh Tú một cái làm cậu suýt ngã quỵ: “Đừng sợ em trai! Để anh dọn dẹp cho. Chỉ cần ở đây có ổ điện để anh cắm cái nồi cơm điện mini là được rồi.”
“Vấn đề không phải là cái nồi của ông!” Khánh An nhảy dựng lên, tay vung vẩy chiếc điện thoại đang mở sẵn diễn đàn trường. “Vấn đề là chúng ta phải lập CLB gì? Trường mình có đủ hết rồi, từ Bóng rổ, Nhảy hiện đại cho đến Hội những người yêu thích toán học. Chúng ta phải làm gì để không bị coi là một lũ thất nghiệp?”
Gia Bách, lúc này đột ngột mở mắt ra sau một cú va chạm với cánh cửa, cổ vẫn đeo chiếc gối chữ U màu hồng phấn của em gái. Cậu nhìn xung quanh một lượt, đôi mắt đờ đẫn thường ngày bỗng trở nên sâu sắc đến lạ thường.
“Thế giới này ai cũng bận rộn làm những điều vĩ đại,” Bách cất giọng khàn khàn. “Nhưng chẳng ai thèm để ý đến những nỗi buồn nhỏ nhặt cả. Giống như việc bạn bị mất một chiếc tất chân, hay việc bạn không biết làm sao để từ chối một lời tỏ tình vô duyên… Đó mới là thứ khiến người ta mệt mỏi nhất.”
Khánh An đập tay cái chát: “Đỉnh! Triết lý quá ông nội! Vậy chúng ta sẽ lập ‘CLB Giải quyết nỗi buồn’. Nghe vừa lạ, vừa thu hút, lại đúng chất những kẻ bị bỏ rơi như chúng ta.”
“Mình sẽ tài trợ trang thiết bị!” Bảo Vy lấy ngay chiếc thẻ đen trong ví ra vẫy vẫy. “Mình sẽ biến cái hang chuột này thành một căn penthouse thu nhỏ.”
“Em… em sẽ phụ trách quản lý thông tin… nếu mọi người không phiền.” Minh Tú nói thầm qua lớp vải hoodie.
“Anh sẽ lo phần ăn uống và bảo vệ mọi người!” Lâm hào hứng nói, đôi mắt lấp lánh như một đứa trẻ.
Chỉ còn Gia Bách là lại bắt đầu gà gật. Khánh An thấy thế, nhân lúc mọi người đang hăng hái, liền lấy một tờ giấy nháp viết vội mấy chữ rồi tuyên bố:
“Bầu cử nhé! Ai đồng ý cho Gia Bách làm Chủ tịch vì cậu ấy vừa đưa ra ý tưởng quá xuất sắc thì giơ tay!”
Ba cánh tay (Vy, Tú, Lâm) giơ lên ngay lập tức. Gia Bách trong lúc ngủ mơ, theo bản năng xua xua tay vì có con ruồi bay qua, vô tình biến thành một cái giơ tay đồng thuận.
“Quyết định thế nhé! Gia Bách là Chủ tịch. Vy là Phó chủ tịch tài trợ. Tú là kỹ thuật. Lâm là hậu cần. Còn tôi, Khánh An, sẽ là Trưởng ban truyền thông kiêm tìm kiếm khách hàng!”
Dưới ánh nắng nhạt màu của buổi chiều tà, cánh cửa phòng kho số 4 rít lên một tiếng khô khốc khi Lâm dùng sức đẩy vào. Bụi bay mù mịt, ánh nắng xuyên qua những ô cửa kính vỡ vụn chiếu lên năm bóng người đang đứng giữa đống đồ phế thải.
Họ không biết rằng, từ giây phút này, những năm tháng xanh của họ sẽ không còn là chuỗi ngày bị hắt hủi hay buồn tẻ nữa. Một hành trình của những kẻ “vô tri” đi giải cứu thế giới bắt đầu từ một phòng kho cũ nát.
“Này Chủ tịch,” Bảo Vy nhìn Gia Bách đang tựa lưng vào tường ngủ tiếp. “Cậu không thấy chúng ta nên dọn dẹp một chút sao?”
Gia Bách lầm bầm trong giấc ngủ: “Đời người là một giấc mộng dài… đừng đánh thức tôi khi mộng vẫn còn xinh…”
“Thôi xong,” Khánh An thở dài nhìn lên tấm biển CLB vừa mới được vẽ nguệch ngoạc bằng phấn. “Cái hội quán này… chắc chắn sẽ là nỗi buồn lớn nhất của cái trường này rồi.”
Đêm đó, trên trang diễn đàn của trường xuất hiện một bài đăng ẩn danh với tiêu đề cực nóng: “Phát hiện một tổ chức bí mật tại phòng kho số 4. Nghe đồn họ có thể giải quyết mọi rắc rối từ việc mất người yêu đến việc mất… quần đùi. Bạn buồn ư? Hãy tìm họ!”
Lượng người xem tăng vọt theo từng giây. Và ở một góc nào đó của thành phố, năm thành viên của CLB đều đang thao thức (hoặc đang ngáy khò khò) về một ngày mai không biết sẽ đi đâu về đâu.