Bụi.
Đó là ấn tượng đầu tiên khi cánh cửa phòng kho số 4 mở toang. Những hạt bụi li ti nhảy múa dưới kẽ nắng xiên khoai, đậu lên những chiếc bàn gỗ gãy chân, những chồng báo cũ từ thập niên trước và một mùi ẩm mốc nồng nặc khiến Bảo Vy phải lập tức dùng chiếc khăn lụa Hermes che mũi.
"Trời đất ơi, đây là nơi dành cho người ở sao?" Vy thốt lên, giọng nghẹn lại sau lớp lụa đắt đỏ. "Mình tưởng nhà trường cấp cho một văn phòng, hóa ra là cấp cho một cái mộ cổ."
"Bình tĩnh đi tiểu thư," Khánh An hăng hái vớ lấy một cây chổi cụt ngủn nằm chơ vơ ở góc tường. "Có chỗ để không bị đuổi học là tốt rồi. Giờ thì, các đồng chí, họp thôi!"
Cuộc họp "thượng đỉnh" đầu tiên của Câu lạc bộ Giải quyết nỗi buồn diễn ra trong tư thế vô cùng đặc biệt. Gia Bách, vị chủ tịch kính mến, đã tìm thấy một chiếc ghế bành rách nát nhưng có vẻ êm. Cậu ta nằm sụp xuống đó, chiếc gối chữ U vẫn gắn chặt trên cổ, hơi thở đều đặn vang lên như một bản nhạc nền buồn ngủ. Lâm Lực Sĩ thì ngồi xổm dưới đất vì sợ bộ khung to lớn của mình làm gãy mấy cái ghế gỗ mục. Minh Tú chọn góc tối nhất, che khuất bởi một chiếc tủ sắt rỉ sét, chỉ để lộ ra cặp kính cận phản chiếu ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại.
"Được rồi," Khánh An hắng giọng, dùng một chiếc thước gỗ gõ xuống mặt bàn bụi bặm. "Vấn đề đầu tiên: Kinh phí hoạt động. Chúng ta không thể giải quyết nỗi buồn cho ai nếu chính chúng ta đang buồn vì đói và bẩn."
Bảo Vy khoanh tay, thản nhiên đáp: "Mình đã đặt một đội dọn dẹp vệ sinh chuyên nghiệp và một đơn vị thiết kế nội thất. Sáng mai họ sẽ đến. Chi phí khoảng năm mươi triệu, mình sẽ quẹt thẻ. À, mình cũng đặt luôn một chiếc tủ lạnh hai cửa và một dàn máy pha cà phê xịn nhất thị trường."
Minh Tú run rẩy lên tiếng từ bóng tối: "Cái đó... lộ liễu quá. Thầy Giám thị... sẽ để ý. Chúng ta đang bị phạt, không phải đi... nghỉ dưỡng."
"Tú nói đúng đó," Lâm gật gù, tay đang bận rộn phủi bụi cho một chiếc nồi cơm điện mini cậu vừa lôi từ trong balo ra. "Tiểu thư Vy à, chúng ta nên giữ vẻ ngoài khổ sở một chút. Để anh lo phần dọn dẹp. Một mình anh bê đống này ra bãi rác chỉ mất ba mươi phút thôi. Đổi lại, Vy chỉ cần tài trợ cho anh một tháng tiền căng tin là được."
Khánh An gật đầu tán thành: "Thống nhất! Lâm lo chân tay, Vy lo trang trí tinh tế thôi, đừng có dát vàng lên tường là được. Còn Tú, ông đã làm gì với cái diễn đàn trường chưa?"
Minh Tú không ngẩng đầu lên, ngón tay lướt nhanh trên màn hình: "Xong rồi. Tôi đã tạo một trang ẩn danh, tự động chuyển tiếp tất cả tin nhắn gửi đến về máy của bà. Tôi cũng đã cài một con bot tự động xóa dấu vết để ban quản trị diễn đàn không quét được địa chỉ IP của phòng kho này."
"Tuyệt! Giờ đến mục tiêu quan trọng nhất," Khánh An quay sang nhìn vị chủ tịch đang ngủ say sưa. "Chủ tịch! Dậy đi! Ông định để CLB chết yểu ngay ngày đầu à?"
An tiến đến, giật lấy chiếc gối chữ U của Gia Bách. Mất đi điểm tựa, đầu Bách gục xuống một cái "rầm" lên thành ghế. Cậu lờ đờ mở mắt, nhìn Khánh An với vẻ mặt của một người vừa bị trục xuất khỏi thiên đường.
"Hả? Cháy nhà à?" Bách ngáp một cái dài đến mức tưởng như có thể nuốt chửng cả căn phòng.
"Họp! Ông là chủ tịch, ông phải cho biết chúng ta sẽ hoạt động theo phương châm gì?" An gằn giọng.
Gia Bách dụi mắt, nhìn đám bụi đang bay lơ lửng, rồi nhìn bốn con người đang nhìn mình đầy kỳ vọng. Cậu im lặng hồi lâu, không gian bỗng trở nên trang nghiêm lạ thường. Mọi người nín thở chờ đợi một tuyên ngôn chấn động.
"Phương châm à..." Bách chậm rãi nói, giọng trầm xuống. "Nỗi buồn của con người giống như bụi trong căn phòng này vậy. Bạn không thể quét sạch nó hoàn toàn, vì gió sẽ lại mang bụi mới đến. Cách duy nhất là sống chung với nó, hoặc biến nó thành một phần của đồ nội thất."
Bảo Vy nhíu mày: "Cậu nói cái gì vậy? Triết lý quá mình không hiểu."
"Nghĩa là," Bách lại nhắm mắt lại, đầu tìm một điểm tựa mới. "Chúng ta không cần giải quyết nỗi buồn bằng cách xóa bỏ nó. Chúng ta giải quyết nó bằng cách làm cho người ta thấy rằng, có những đứa còn dở hơi và thảm hại hơn cả họ đang ngồi ở đây. Sự thảm hại của chúng ta chính là liều thuốc cho họ."
Khánh An đơ người mất vài giây rồi tặc lưỡi: "Nghe thì có vẻ vô lý nhưng lại cực kỳ thuyết phục. Kiểu như 'thấy người ta khổ hơn mình là mình hết buồn' đúng không?"
"Đúng..." Gia Bách nói mớ một câu cuối trước khi chìm vào giấc ngủ sâu.
"Được rồi, vậy chốt lại," Khánh An đứng lên ghế, vung tay như thể đang lãnh đạo một cuộc cách mạng. "CLB Giải quyết nỗi buồn chính thức đi vào hoạt động. Nhiệm vụ của chúng ta là nhận mọi đơn hàng rắc rối nhất, từ tình cảm, học hành cho đến tâm linh, miễn là khách hàng chịu trả phí bằng đồ ăn hoặc sự trung thành để chúng ta không bị nhà trường tống khứ!"
Lâm giơ cao chiếc nồi cơm điện: "Vì hòa bình và đùi gà căng tin!"
Bảo Vy thở dài nhưng cũng khẽ mỉm cười, rút chiếc điện thoại đời mới nhất ra: "Để mình xem có cái thảm nào vừa sang vừa rẻ không..."
Minh Tú đẩy gọng kính, âm thầm gõ một dòng lệnh cuối cùng. Trên trang chủ của diễn đàn trường, một biểu tượng hình đóa hoa héo úa (do Minh Tú tự vẽ) bỗng chớp nháy kèm theo dòng chữ: [Gửi lại nỗi buồn cho chúng tôi - Phòng kho số 4]
Ngay lập tức, một tiếng "tinh" vang lên từ điện thoại của Khánh An.
Cả nhóm (trừ Gia Bách vẫn đang ngáy) cùng chụm đầu lại. Một tin nhắn mới gửi đến:
"Gửi CLB Giải quyết nỗi buồn. Em là học sinh lớp 10A2. Con mèo Mập của em bị lạc ba ngày rồi. Nó là tất cả thế giới của em. Nếu không thấy nó, em sẽ bỏ học mất. Các anh chị giúp em với!"
"Đấy! Thấy chưa!" Khánh An reo lên. "Khách hàng đầu tiên! Mèo lạc! Đây là một khởi đầu quá chuyên nghiệp!"
Lâm gãi đầu: "Nhưng trường mình rộng thế này, tìm mèo chẳng khác nào mò kim đáy bể."
Bảo Vy bĩu môi: "Để mình đặt mua một cái camera tầm nhiệt gắn trên drone. Một con mèo chứ mười con cũng không thoát được."
Minh Tú lí nhí: "Tôi... tôi có thể hack vào hệ thống định vị của vòng cổ thú cưng nếu nó có gắn chip..."
Giữa lúc bốn người đang tranh luận gay gắt về phương án tìm mèo "công nghệ cao", Gia Bách bỗng lầm bầm trong cơn mơ:
"Mèo... thích chỗ nào có nắng... và có cá khô của Lâm..."
Cả nhóm im bặt, nhìn sang túi cá khô mà Lâm vừa lôi ra để chuẩn bị nấu bữa xế. Quả nhiên, từ dưới gầm chiếc tủ rỉ sét của Minh Tú, một cái đầu mèo mập mạp, lông xám tro, đang thò ra, đôi mắt lim dim nhìn túi cá khô với vẻ thèm muồng.
Khánh An đứng hình. Bảo Vy há hốc mồm. Lâm đánh rơi miếng cá khô xuống đất.
Con mèo từ tốn bước ra, thản nhiên ngoạm lấy miếng cá rồi nhảy tót lên bụng Gia Bách, cuộn tròn lại ngủ như thể đó là chiếc nệm êm ái nhất thế gian. Gia Bách không thức dậy, trái lại còn vòng tay qua ôm lấy con mèo như ôm một chiếc gối ôm quen thuộc.
"Vụ án... được giải quyết rồi sao?" Minh Tú lắp bắp.
"Chủ tịch của chúng ta..." Khánh An nhìn cảnh tượng trước mắt, không biết nên khóc hay nên cười. "Thực sự là một thiên tài hay là một kẻ ăn may xuyên lục địa vậy?"
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực buông xuống sân trường, căn phòng kho số 4 lần đầu tiên sau nhiều năm vang lên tiếng cười và cả tiếng mèo kêu "meo meo" mãn nguyện. Nỗi buồn đầu tiên đã được giải quyết theo cái cách mà không ai có thể ngờ tới.
Thế nhưng, đây mới chỉ là bắt đầu. Bởi vì ngay sau tin nhắn tìm mèo, điện thoại của Khánh An bắt đầu rung lên liên hồi như động đất. Những nỗi buồn khác của trường Trung học Thanh Xuân đang lũ lượt kéo đến phòng kho số 4.