MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Lại Nỗi Buồn Cho Những Năm Tháng XanhChương 3: KHAI TRƯƠNG ĐẠI CÁT: KHÁCH HÀNG ĐẦU TIÊN LÀ MỘT CON MÈO

Gửi Lại Nỗi Buồn Cho Những Năm Tháng Xanh

Chương 3: KHAI TRƯƠNG ĐẠI CÁT: KHÁCH HÀNG ĐẦU TIÊN LÀ MỘT CON MÈO

1,162 từ · ~6 phút đọc

Cánh cửa gỗ mục nát của phòng kho số 4 vốn dĩ chỉ dành cho bụi bặm và mạng nhện, nay bỗng chốc trở thành tâm điểm của sự chú ý. Sau cái đêm định mệnh khi Minh Tú tung ra biểu tượng "Hoa héo" trên diễn đàn trường, cả hội nhóm "Báo thủ" không ngờ rằng cái giá của sự nổi tiếng lại đến sớm như vậy.

Sáng sớm thứ Hai, khi sương mù còn chưa tan hết trên những tán bàng già, một bóng dáng nhỏ thỏ thò thụt trước cửa phòng kho. Đó là Linh, một cô bé lớp 10 với đôi mắt sưng múp vì khóc suốt ba đêm.

Bên trong phòng, cảnh tượng vẫn "hỗn loạn" một cách bình yên. Gia Bách đang ngủ gục trên chiếc ghế bành mới được Lâm bồi thêm vài lớp bông vụn. Bảo Vy thì đang dùng khăn giấy ướt lau đi lau lại chiếc bàn mà cô cho là "ổ vi khuẩn". Lâm đang loay hoay cắm điện cho chiếc nồi cơm điện mini để chuẩn bị luộc vài quả trứng cho bữa sáng. Còn Minh Tú? Cậu ta dĩ nhiên đang ngồi thu mình trong góc, gõ phím nhanh như điện.

"Cốc... cốc..."

Tiếng gõ cửa rụt rè khiến cả hội giật mình. Khác với vẻ lờ đờ thường ngày, Khánh An - người mang dòng máu "Loa phường" trong người - bật dậy như lò xo. Cô lao ra cửa với tốc độ ánh sáng, trên môi nở một nụ cười công nghiệp chuẩn 5 sao.

"Chào mừng bạn đến với CLB Giải quyết nỗi buồn! Bạn buồn vì điểm thấp? Buồn vì bị bồ đá? Hay buồn vì... không có gì để buồn? Chúng tôi cân hết!"

Linh giật mình lùi lại một bước, lắp bắp: "Dạ... em... em tìm mèo ạ. Con Mập của em..."

Khánh An dắt tay cô bé vào trong như dắt một vị thượng đế vào cung điện. Lâm vội vàng giấu cái nồi cơm điện vào sau lưng, còn Bảo Vy thì chỉnh lại tư thế ngồi cho thật quý tộc. Chỉ có Gia Bách là vẫn giữ vững phong độ... ngáy khò khò.

"Mèo Mập đúng không? Chúng tôi đã nhận được tin nhắn ẩn danh của em đêm qua." Khánh An đẩy Linh ngồi xuống chiếc ghế gỗ duy nhất đã được lau sạch. "Đừng lo, ở đây chúng tôi có những chuyên gia hàng đầu."

Bảo Vy hất cằm, kiêu kỳ nói: "Mình đã đặt mua một chiếc Drone công nghiệp có camera hồng ngoại và cảm biến nhiệt. Chỉ cần nó bay một vòng quanh trường, con mèo của em dù có chui xuống cống cũng hiện lên màn hình 4K."

Lâm gãi đầu, chen vào: "Còn anh, anh đã chuẩn bị... năm loại cá khô khác nhau. Mèo mà ngửi thấy mùi này thì chỉ có nước 'đầu hàng' ngay lập tức."

Minh Tú từ trong bóng tối nói vọng ra, giọng run run: "Em... em đã hack vào camera giám sát của nhà xe và căng tin... nhưng... camera trường mình mờ quá, nhìn con mèo cứ như một... cục gạch di động."

Trong khi bốn người đang say sưa trình bày những phương án "khủng" nhất, Linh bỗng nhìn chằm chằm vào chiếc ghế bành nơi Gia Bách đang nằm. Cô bé chỉ tay, run rẩy:

"Ơ... con Mập... nó... nó..."

Cả nhóm quay ngoắt lại. Trên bụng của "Thánh Ngủ" Gia Bách, một khối lông xám xịt, tròn vo và nặng nề đang cuộn tròn. Nó đang dùng cái đầu mập mạp của mình cọ cọ vào lòng bàn tay của Bách, phát ra những tiếng "grừ grừ" mãn nguyện. Gia Bách trong cơn mơ màng, tay vẫn vô thức xoa nhẹ lên bộ lông mềm mại đó, miệng lẩm bẩm: "Ngoan... để anh ngủ thêm tí nữa..."

Bầu không khí đóng băng mất vài giây.

"Nó ở đây từ bao giờ vậy?" Khánh An thét lên.

"Trời ơi! Công nghệ hồng ngoại của mình chưa kịp khui hộp!" Bảo Vy đập tay xuống bàn.

Hóa ra, đêm qua khi Lâm lén lút mang túi cá khô vào phòng để chuẩn bị "hậu cần", mùi thơm ngào ngạt đã dẫn dụ con Mập chui vào từ ô cửa kính vỡ. Và vì phòng kho vốn yên tĩnh, lại có một cái "nệm thịt" ấm áp mang tên Gia Bách, con mèo đã quyết định định cư luôn tại đây.

Gia Bách lúc này mới lờ đờ mở mắt. Cậu nhìn con mèo trên bụng mình, rồi nhìn Linh, rồi lại nhìn đám bạn đang hầm hầm nhìn mình. Cậu chậm rãi nhấc con mèo lên, đưa cho Linh rồi nói một câu tỉnh bơ:

"Nó không lạc đâu. Nó chỉ cảm thấy thế giới này quá ồn ào, nên nó tìm một chỗ để ngủ thôi. Giống tôi vậy."

Linh ôm lấy con mèo, nước mắt lại rơi nhưng lần này là vì hạnh phúc. "Em cảm ơn các anh chị! Các anh chị thực sự là thiên tài! Em cứ tưởng phải dùng phép thuật mới tìm thấy nó trong cái trường rộng lớn này."

"Dạ không có chi, chuyện nhỏ như con mèo... ý anh là chuyện nhỏ mà!" Lâm cười hì hì, không quên dúi vào tay cô bé một túi cá khô "khuyến mãi".

Sau khi Linh ra về, Khánh An lập tức lôi điện thoại ra chụp ảnh căn phòng (đã được cắt ghép khéo léo để trông có vẻ chuyên nghiệp) và đăng lên diễn đàn: [Vụ án số 01: Hoàn thành trong 5 phút. Khách hàng hài lòng 100%. CLB Giải quyết nỗi buồn - Không gì là không thể!]

Chỉ trong vài phút, bài đăng nhận về hàng trăm lượt "like".

"Này," Bảo Vy nhìn Gia Bách, người đang cố tìm lại tư thế ngủ cũ. "Cậu có biết là chúng ta vừa ăn may không?"

Gia Bách không đáp, chỉ kéo cái gối chữ U lên cao hơn, lầm bầm: "Trong cuộc đời, may mắn cũng là một loại năng lực. Đi ngủ thôi, chiều nay chắc chắn sẽ có thêm nhiều nỗi buồn tìm đến đấy."

Và Bách đã đúng. Cái tên "CLB Giải quyết nỗi buồn" bắt đầu lan truyền khắp các hành lang, từ khu phòng học lớp 10 đến tận sân bóng của các đàn anh lớp 12. Người ta bắt đầu tò mò về năm kẻ cá biệt ngồi trong phòng kho cũ kỹ đó.

Nỗi buồn đầu tiên đã được giải quyết một cách "vô tri" như thế. Nhưng họ không biết rằng, những khách hàng tiếp theo sẽ mang đến những rắc rối mà ngay cả túi cá khô của Lâm hay thẻ ngân hàng của Bảo Vy cũng khó lòng hóa giải.

"Tinh!"

Điện thoại của Khánh An lại kêu lên. Một đơn hàng mới: "Các anh chị ơi, giúp em với. Em lỡ tay gửi tin nhắn tỏ tình cho... thầy chủ nhiệm!"

Khánh An đứng hình, nhìn cả nhóm: "Kèo này... chắc Drone hay cá khô đều không cứu nổi rồi các ông giáo ạ!"