Sau vụ án "con mèo Mập" thành công rực rỡ một cách đầy may mắn, danh tiếng của Câu lạc bộ Giải quyết nỗi buồn bỗng chốc nổi như cồn. Nhưng đi kèm với sự nổi tiếng là những áp lực nghẹt thở. Khánh An, với bản tính của một "Loa phường" chính hiệu, đã lỡ tay đăng một dòng trạng thái cực kỳ hùng hồn lên diễn đàn: "Không có nỗi buồn nào là quá lớn, không có rắc rối nào là quá khó. Nếu chúng tôi không giải quyết được, chúng tôi sẽ bao toàn bộ căng tin cho bạn trong một tuần!"
"Khánh An! Bà có điên không?" Minh Tú thảng thốt kêu lên, đôi mắt sau lớp kính cận như muốn rớt ra ngoài. "Bao căng tin một tuần cho cả trường... tính sơ bộ cũng phải mất vài chục triệu đấy!"
Khánh An gãi đầu, cười hì hì: "Thì... phải có slogan mạnh mẽ thì khách hàng mới tin tưởng chứ. Với lại, chúng ta có 'Máy in tiền' Bảo Vy ở đây mà, lo gì?"
Bảo Vy đang thong thả dũa móng tay bằng một chiếc dũa nạm kim cương, khẽ liếc mắt: "Tiền thì mình không thiếu, nhưng mình không thích chi tiền cho những việc không mang tính 'thương hiệu'. Nếu các cậu làm hỏng việc, mình sẽ trừ tiền đó vào tiền công dọn dẹp của Lâm."
Lâm Lực Sĩ đang hì hục lau sàn bỗng đứng hình: "Ơ, sao lại là anh?"
Đúng lúc đó, "khách hàng" thứ hai xuất hiện. Đó là một nam sinh trông vô cùng bệ rạc, tóc tai bù xù, đôi mắt thâm quầng như gấu trúc. Cậu ta bước vào phòng kho, nhìn quanh một lượt rồi quỳ sụp xuống trước mặt Gia Bách – người vẫn đang ngủ gật với chiếc gối chữ U hồng phấn.
"Cứu em với các anh chị ơi! Nếu không giải quyết được vụ này, em chỉ có nước nhảy xuống hồ cá coi của trường tự tử thôi!"
Gia Bách giật mình tỉnh giấc, lờ đờ nhìn nam sinh: "Hồ cá đó nước nông lắm, nhảy xuống chỉ làm ướt quần thôi. Nói đi, buồn chuyện gì?"
Nam sinh mếu máo: "Em lỡ tay... gửi tin nhắn tỏ tình cho thầy chủ nhiệm. Mà khổ nỗi, tin nhắn đó ban đầu em định gửi cho bạn gái thầm thương trộm nhớ, nên lời lẽ nó cực kỳ... sến súa. Em còn gọi thầy là 'bé yêu' nữa!"
Cả căn phòng im bặt. Minh Tú che mặt rên rỉ, Lâm đánh rơi chiếc giẻ lau, còn Khánh An thì ôm bụng cười lăn lộn. Bảo Vy khẽ nhướn mày: "Bé yêu? Thầy giám thị hắc ám mà cậu gọi là bé yêu á? Can đảm đấy."
"Vấn đề là thầy đã xem tin nhắn đó rồi, nhưng thầy chưa trả lời. Thầy còn hẹn em lên văn phòng sau giờ học chiều nay để 'trao đổi về định hướng tình cảm'. Em chết chắc rồi!"
Khánh An nín cười, bắt đầu xoay bút: "Được rồi, phi vụ này khó đây. Minh Tú, ông có hack được điện thoại thầy để xóa tin nhắn không?"
Minh Tú lắc đầu nguầy nguậy: "Không được! Điện thoại của thầy dùng bảo mật hai lớp của quân đội hay sao ấy, tôi thử rồi nhưng bị chặn ngay lập tức. Hơn nữa, thầy đã đọc rồi, xóa cũng bằng thừa."
Bảo Vy đứng dậy, phủi bụi trên váy, đôi mắt lấp lánh sự tự tin của một người có thẻ đen. "Mọi người bình tĩnh. Để mình giải quyết. Trong ngôn tình hay có chiêu 'dùng tiền đè người', chúng ta sẽ áp dụng phiên bản học đường."
"Bà định hối lộ thầy giáo hả? Bị đuổi học chắc luôn đó!" Lâm hoảng hốt.
Bảo Vy khinh khỉnh: "Ai lại làm trò rẻ tiền đó. Kế hoạch của mình mang tên: Chiến dịch 'Lỗi kỹ thuật thượng lưu'. Lâm, đi chuẩn bị cho mình 10 bó hoa hồng cỡ lớn nhất. An, thông báo trên diễn đàn là trường chúng ta vừa bị... nhiễu sóng từ trường do một thiết bị công nghệ cao của gia đình mình đang thử nghiệm gần đây."
Cả nhóm ngơ ngác nhìn Vy. Cô tiểu thư bắt đầu triển khai kế hoạch điên rồ của mình. Theo lệnh của Vy, một chiếc xe tải chở đầy hoa và quà bất ngờ tiến vào cổng trường. Vy thuê hẳn một đội ngũ mặc vest đen, đeo kính râm, trông như vệ sĩ chuyên nghiệp, đứng dàn hàng dọc hành lang dẫn lên văn phòng thầy giám thị.
Khi nam sinh tội nghiệp run rẩy bước lên văn phòng, Vy đã đứng sẵn ở đó, tay cầm một chiếc máy tính bảng đắt tiền, mặt lạnh như tiền.
"Thầy ơi," Vy mỉm cười chuyên nghiệp với thầy giám thị đang nhíu mày đầy nghi hoặc. "Gia đình em đang thử nghiệm một ứng dụng nhắn tin AI thế hệ mới có khả năng... tự động tạo nội dung lãng mạn dựa trên tâm trạng người dùng. Thật không may, sáng nay thiết bị phát sóng của tụi em bị trục trặc, khiến ứng dụng tự động gửi tin nhắn nháp đến tất cả những người trong danh bạ của các máy đang thử nghiệm trong trường. Bạn học này đây là một trong những tester của nhà em."
Thầy giám thị nhìn nam sinh, rồi nhìn đống hoa hồng đang được xếp thành hình trái tim ngoài cửa sổ (do Lâm và đội vệ sĩ thuê đang hì hục làm), rồi lại nhìn chiếc thẻ đen mà Vy vô tình "đánh rơi" trên bàn thầy.
"Thử nghiệm AI sao?" Thầy đẩy gọng kính. "Vậy là cái tin nhắn gọi tôi là 'bé yêu' và đòi 'mua cả thế giới cho thầy' là do máy tính viết?"
"Dạ đúng ạ!" Vy gật đầu không chớp mắt. "Thậm chí nó còn gửi tin nhắn cho bố em bảo bố là 'cục cưng' cơ mà. Bố em suýt thì cắt thẻ của em đấy. Để tạ lỗi với thầy vì sự phiền phức này, gia đình em xin phép tài trợ toàn bộ hệ thống máy tính mới cho văn phòng thầy để... nâng cấp bảo mật, tránh bị AI tấn công lần nữa."
Nam sinh bên cạnh hùa theo, diễn sâu đến mức nước mắt giàn giụa: "Dạ thầy, em khổ tâm lắm. Sáng giờ em cứ lo máy móc hỏng hóc làm ảnh hưởng đến danh dự của thầy. Thầy tha lỗi cho cái máy nhà bạn Vy ạ!"
Thầy giám thị im lặng hồi lâu. Nhìn đống hoa hồng rực rỡ và nghe đến hệ thống máy tính mới, cơn giận của thầy bỗng chốc bốc hơi như nước gặp nắng hè. Thầy ho nhẹ một tiếng: "Khụ... hóa ra là lỗi kỹ thuật. Công nghệ bây giờ phức tạp thật. Thôi được rồi, hai em về lớp đi. Bảo gia đình em là lần sau thử nghiệm thì nhớ xin phép nhà trường trước."
Nam sinh thoát nạn, chạy thục mạng ra khỏi văn phòng như thể vừa từ cõi chết trở về.
Về đến phòng kho số 4, cả nhóm ăn mừng như thể vừa thắng trận chung kết World Cup. Lâm lôi ra một nồi lẩu điện chuẩn bị sẵn cá viên chiên.
"Vy ơi, bà đỉnh thật sự!" Khánh An giơ ngón tay cái. "Đúng là cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng... rất nhiều tiền và một kịch bản AI vô tri."
Bảo Vy mỉm cười đắc thắng, nhưng rồi chợt nhìn vào hóa đơn điện tử vừa hiện lên trên máy: "Này, tiền thuê vệ sĩ và đống hoa hồng đó bằng nửa năm tiền tiêu vặt của mình đấy. Nam sinh kia đâu? Bảo cậu ta nộp phí CLB bằng cách... chùi toilet phòng kho một tháng cho mình!"
Gia Bách, lúc này đang gặm một miếng cá viên, bỗng cất giọng triết lý: "Tiền của Vy cứu được tin nhắn, nhưng không cứu được bộ não của cậu ta. Lần sau cậu ta sẽ lại gửi nhầm cho thầy hiệu trưởng cho mà xem."
Cả nhóm phá lên cười. Giữa căn phòng kho cũ kỹ, mùi lẩu thơm phức hòa quyện với tiếng cười giòn giã. Nỗi buồn của người khác đã biến thành niềm vui của họ theo một cách không giống ai. Những năm tháng thanh xuân của họ, dù có vẻ "thất nghiệp" và "điên rồ", nhưng bắt đầu nhuộm một màu xanh rực rỡ của sự gắn kết.
"Này mọi người," Minh Tú bỗng lên tiếng, mắt vẫn không rời màn hình. "Có một tin nhắn mới... nhưng lần này không phải tìm mèo hay xóa tin nhắn. Có ai đó gửi một tấm ảnh đen trắng của CLB chúng ta kèm theo dòng chữ: 'Đừng quá tự mãn, các người đang giữ một bí mật không nên chạm tới'."
Tiếng cười bỗng tắt lịm. Một luồng gió lạnh từ ô cửa sổ vỡ thổi vào, khiến nồi lẩu đang sôi cũng bỗng chốc trở nên nguội lạnh.
Gia Bách buông miếng cá viên xuống, đôi mắt lần đầu tiên trở nên sắc lẹm: "Có vẻ như... nỗi buồn thật sự bây giờ mới bắt đầu tìm đến chúng ta rồi."