Bầu không khí trong phòng kho số 4 vốn đang ngập ngụa mùi cá viên chiên bỗng chốc đặc quánh lại bởi dòng tin nhắn đe dọa đầy bí ẩn. Một tấm ảnh đen trắng chụp lén cả nhóm đang cười đùa, kèm theo một lời cảnh báo lạnh gáy.
Khánh An run run cầm điện thoại, giọng lạc đi: "Này... có khi nào là ma không? Phòng kho này... nghe đồn có vong hồn của một học sinh thi trượt đại học mà."
"Ma nào mà biết dùng font chữ Helvetica rồi gửi qua server ẩn danh thế này?" Minh Tú cắt ngang, giọng cậu bỗng dưng không còn lắp bắp. Đôi mắt sau lớp kính cận dày cộm rực lên một vẻ sắc sảo lạ thường. Cậu kéo chiếc ghế xoay rách nát về phía bàn máy tính — thực chất là ba chiếc laptop đời mới nhất mà Bảo Vy vừa "tiện tay" mang từ nhà đến.
Gia Bách, người vừa nãy còn đang mơ màng, nay đã ngồi thẳng dậy. Cậu nhìn chằm chằm vào tấm ảnh. "Kẻ này không phải ma, nhưng chắc chắn là một kẻ đang rất... buồn. Mà buồn nhất là những kẻ thấy người khác vui khi mình đang đau khổ."
"Đừng có triết lý nữa Chủ tịch!" Bảo Vy đập bàn cái chát. "Tú, tra ra danh tính kẻ này cho mình. Dám chụp lén tiểu thư tập đoàn đá quý mà không xin phép, mình sẽ cho hắn biết thế nào là sức mạnh của công lý... và luật sư riêng của nhà mình!"
Minh Tú không đáp, ngón tay cậu bắt đầu nhảy múa trên bàn phím. Tiếng lạch cạch vang lên liên hồi như tiếng mưa rào trên mái tôn. Lúc này, Minh Tú không còn là cậu bé nhút nhát không dám nhìn thẳng mặt người khác nữa. Cậu đang ở trong lãnh địa của mình.
"Server trung gian đặt tại Singapore... nhảy qua VPN của Đức... ồ, tên này cũng khá đấy." Minh Tú lầm bầm. "Hắn đang cố tình để lại dấu vết ảo để dẫn dụ mình vào một cái bẫy mã độc. Nhưng tiếc cho hắn, hắn gặp đúng khắc tinh rồi."
Trong lúc Minh Tú đang "đấu trí" trên không gian mạng, bên ngoài diễn đàn trường bỗng bùng nổ một làn sóng dữ dội. Một hội nhóm có tên "Hội Anti CLB Giải Quyết Nỗi Buồn" vừa được thành lập và thu hút hàng ngàn lượt theo dõi chỉ trong một giờ. Hàng loạt bài viết bóc phốt, chỉ trích CLB hiện lên liên tục:
"CLB lừa đảo, tìm mèo chẳng qua là tự bắt trộm rồi tự đem trả!"
"Tiểu thư Bảo Vy dùng tiền mua chuộc thầy cô để che giấu sai phạm của thành viên!"
"Toàn một lũ cá biệt, rác rưởi của trường mà đòi đi giải quyết nỗi buồn cho ai?"
Khánh An đọc những bình luận đó mà mặt đỏ bừng vì giận: "Quá đáng! Họ không biết Lâm đã phải hì hục chà sàn đến tróc cả da tay à? Họ không biết tôi đã phải thức đêm để trả lời từng tin nhắn tư vấn sao?"
Lâm Lực Sĩ mếu máo, tay vẫn cầm chiếc tạp dề hồng: "Họ bảo anh là... gã đồ tể giả danh đầu bếp. Anh... anh chỉ muốn nấu ăn cho mọi người thôi mà."
"Im lặng nào!" Minh Tú quát khẽ. Đây là lần đầu tiên cậu quát mọi người. "Tên cầm đầu hội Anti này đang livestream. Hắn dùng giọng nói đã qua chỉnh âm để nhục mạ chúng ta. Hắn đang thách thức mình 'đánh sập' trang web của hắn nếu có giỏi."
Trên màn hình laptop, một gã mang mặt nạ kỹ thuật số đang cười cợt: "Chào những người bạn 'vô tri' ở phòng kho số 4. Các người tưởng mình là anh hùng sao? Thực chất các người chỉ là một lũ thất bại đang cố diễn kịch. Để xem sau đêm nay, khi bí mật về hồ sơ kỷ luật của từng đứa được công khai, các người còn cười được không?"
"Hắn định hack vào hệ thống quản lý học sinh!" Minh Tú hét lên. "Tất cả mọi người, che mắt lại! Tôi không muốn mọi người thấy tôi... bạo lực."
Nói rồi, Minh Tú trùm kín mũ hoodie, tốc độ gõ phím nhanh đến mức mắt thường không theo kịp. Màn hình hiện lên những dòng code xanh đỏ chạy dọc như trong phim Ma trận.
Cuộc chiến bàn phím nổ ra cực kỳ căng thẳng. Kẻ ẩn danh kia bắt đầu tấn công dồn dập vào tường lửa của phòng kho. Minh Tú vừa phòng thủ, vừa âm thầm cài "ngựa gỗ" vào tín hiệu livestream của đối phương.
Mười phút trôi qua. Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán Minh Tú. Bỗng dưng, cậu nhếch môi cười — một nụ cười cực kỳ "ngầu".
"Bắt được đuôi rồi nhé, đồ con chuột!"
Một cú nhấn Enter đanh thép. Ngay lập tức, màn hình livestream của hội Anti bỗng chốc rung chuyển. Cái mặt nạ kỹ thuật số biến mất, thay vào đó là hình ảnh thực tế từ camera trước của kẻ đang ngồi phía bên kia.
Cả nhóm ồ lên kinh ngạc. Đó là một nam sinh đeo kính, trông rất thư sinh nhưng gương mặt đang biến dạng vì hoảng sợ. Hắn chính là Phó chủ tịch CLB Học thuật của trường — một hội nhóm vốn nổi tiếng là "con ngoan trò giỏi" và luôn coi khinh những học sinh cá biệt.
"Thì ra là cậu ta!" Khánh An nghiến răng. "Chắc là vì chúng ta thu hút hết sự chú ý của trường nên cậu ta ghen ăn tức ở chứ gì?"
Minh Tú không dừng lại ở đó. Cậu chiếm quyền điều khiển micro của buổi livestream và nói bằng giọng lạnh lùng: "Cậu nói chúng tôi là rác rưởi, nhưng chính cậu lại đang dùng những thủ đoạn hèn hạ nhất để tấn công bạn học. Nỗi buồn của cậu không phải do chúng tôi gây ra, mà do lòng đố kỵ của cậu quá lớn. Thay vì hack hồ sơ của chúng tôi, sao cậu không tự hack vào lương tâm của mình đi?"
Sau câu nói đó, Minh Tú đánh sập toàn bộ hệ thống của hội Anti, xóa sạch các bài viết bôi nhọ và trả lại sự yên bình cho diễn đàn trường.
Căn phòng kho trở lại vẻ tĩnh lặng. Minh Tú gục đầu xuống bàn, thở hổn hển. Cậu lại trở về với vẻ nhút nhát thường ngày, lí nhí: "Em... em làm hơi lố rồi phải không?"
Lâm lao đến ôm chầm lấy Minh Tú: "Lố cái gì mà lố! Em là siêu anh hùng của anh!"
Bảo Vy gật đầu tán thưởng: "Tú, mai mình sẽ mua tặng cậu bộ bàn phím cơ bằng vàng nguyên khối."
Gia Bách tiến lại gần, vỗ vai Minh Tú. "Cậu không lố đâu. Cậu vừa giải quyết một nỗi buồn rất lớn đấy: nỗi buồn mang tên 'Sự thật'. Đôi khi sự thật đau lòng hơn lời nói dối, nhưng nó giúp người ta tỉnh ngộ."
Khánh An nhanh tay chụp lại khoảnh khắc Minh Tú đang gục đầu (nhìn rất giống một hacker ẩn danh cực ngầu) và đăng lên với dòng caption: "Đừng đùa với kỹ thuật viên của chúng tôi. Chúng tôi giải quyết nỗi buồn bằng trái tim, nhưng bảo vệ đồng đội bằng bàn phím!"
Đêm đó, cả trường đều biết rằng CLB Giải quyết nỗi buồn không phải là một nhóm "vô tri" dễ bị bắt nạt. Tuy nhiên, khi Minh Tú đang thu dọn đồ đạc để ra về, cậu chợt nhìn thấy một dòng code lạ vẫn còn sót lại trên màn hình của mình. Đó không phải là code của gã Phó chủ tịch kia.
Nó là một đoạn mật mã cổ điển được mã hóa bằng tay, chỉ có một dòng duy nhất: "Số 4 không phải là bắt đầu, nó là sự kết thúc của những kẻ đi tìm sự thật."
Minh Tú rùng mình. Cậu nhìn quanh căn phòng kho u tối. Có vẻ như chiến thắng vừa rồi chỉ là một màn dạo đầu cho một âm mưu lớn hơn nhiều, bắt nguồn từ chính lịch sử của căn phòng kho số 4 này.
"Mọi người..." Minh Tú định gọi, nhưng thấy Gia Bách đã lại đeo gối chữ U vào cổ và bắt đầu ngủ đứng, còn Bảo Vy và Khánh An đang tranh cãi về việc nên sơn tường màu gì. Cậu lại im lặng.
Nỗi buồn của tuổi trẻ có đôi khi bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt, nhưng đôi khi, nó kéo theo cả những bóng ma của quá khứ mà không ai lường trước được.