Căn phòng kho số 4 sáng nay sặc sụa mùi xịt phòng hương oải hương cao cấp mà Bảo Vy vừa mang đến để át đi mùi ẩm mốc. Thế nhưng, bầu không khí sảng khoái ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi tiếng đập cửa dồn dập và một bóng người lao vào với gương mặt tái mét, không ai khác chính là “nạn nhân” của vụ gửi nhầm tin nhắn AI hôm trước.
“Lại là cậu à? Lần này cậu lại gọi thầy hiệu trưởng là ‘cục cưng’ hay sao?” Khánh An vừa gặm bánh mì vừa trêu chọc.
Nam sinh kia lắc đầu quầy quậy, thở không ra hơi: “Không… không phải tin nhắn! Lần này là thư tay! Một lá thư tình viết bằng mực tím, dán nhãn trái tim lấp lánh, em định lén bỏ vào ngăn bàn bạn hoa khôi lớp 11C, nhưng sáng nay… vì quá run… em đã bỏ nhầm vào ngăn bàn giáo viên ở phòng nghỉ của thầy Giám thị!”
Cả hội đồng thanh: “Cái gì?!”
Bảo Vy đang cầm tách trà cũng phải khựng lại: “Cậu có sở thích mạo hiểm với thầy Giám thị nhỉ? Hết tin nhắn đến thư tay. Thầy mà đọc được những dòng sến súa đó, thầy sẽ nghĩ cậu có vấn đề về định hướng tâm lý thật đấy.”
Lâm Lực Sĩ vỗ đùi đánh đét: “Chết rồi! Sáng nay thầy Giám thị có tiết dự giờ, thầy thường vào phòng nghỉ lấy sổ điểm trước khi lên lớp. Chỉ còn đúng 15 phút nữa là đến giờ giải lao, đó là lúc thầy quay về phòng nghỉ.”
Minh Tú đẩy gọng kính, lần này cậu không dùng máy tính mà lấy ra một bản đồ mặt bằng trường: “Phòng nghỉ giáo viên có khóa từ và camera hành lang. Tôi có thể hack camera để các bạn di chuyển, nhưng tôi không thể mở khóa từ từ xa bằng phần mềm bình thường, nó là hệ thống cơ năng.”
Khánh An nhìn sang Gia Bách – vị Chủ tịch đang ngủ gật trong tư thế “thiền định” trên chiếc ghế bành. “Chủ tịch! Có ý kiến gì không? Đây là cấp cứu cấp độ đỏ!”
Gia Bách lờ đờ mở mắt, ngáp một cái thật dài rồi phán một câu xanh rờn: “Nỗi buồn của kẻ yêu đơn phương thường mù quáng, nhưng nỗi buồn của kẻ bị thầy Giám thị mời phụ huynh thì sẽ… rất sáng mắt. Cách tốt nhất để lấy một thứ ra khỏi hang cọp là biến mình thành một con cọp khác, hoặc là… làm cho cọp bị phân tâm bởi một miếng mồi ngon.”
Bảo Vy mỉm cười đầy ẩn ý: “Miếng mồi ngon à? Mình có ý này. Lâm, cậu có thể làm một mẻ bánh quy thơm thật thơm trong vòng 5 phút không?”
Lâm gật đầu: “Anh có sẵn bột và lò nướng mini Vy tặng, nhưng để làm gì?”
“Chúng ta sẽ dùng mùi hương để dụ thầy!” Bảo Vy bắt đầu triển khai kế hoạch. “Lâm sẽ nướng bánh ngay hành lang phía đối diện phòng nghỉ. Mùi bánh của Lâm rất đặc biệt, nó có thể làm người ta quên mất mình đang định làm gì. Khánh An sẽ đóng vai học sinh bị ngất xỉu gần đó để kéo thầy ra khỏi phòng. Và người có bàn tay nhanh nhất để lẻn vào ngăn bàn chính là…”
Tất cả ánh mắt đổ dồn vào Gia Bách. Bách chỉ tay vào mình, ngơ ngác: “Tôi á? Tôi đi đứng chậm chạp lắm.”
“Không,” Minh Tú lên tiếng. “Chủ tịch có kỹ năng ‘tàng hình’ giữa đám đông cực tốt. Khi cậu ấy không nói gì, không ai nhận ra cậu ấy đang tồn tại. Đó là thiên bẩm của kẻ lười.”
Kế hoạch bắt đầu. Lâm Lực Sĩ mang cái lò nướng mini ra góc hành lang bí mật, mùi bơ sữa thơm lừng bắt đầu tỏa ra ngào ngạt. Thầy Giám thị – một người vốn có tâm hồn ăn uống ẩn giấu dưới vẻ ngoài nghiêm khắc – đang đi dọc hành lang thì mũi bỗng giật giật.
Đúng lúc đó, Khánh An hét lên một tiếng thất thanh: “Thầy ơi! Bạn ấy… bạn ấy xỉu rồi!” An vừa nói vừa chỉ vào Lâm đang nằm vật ra sàn (Lâm đóng vai người ngất xỉu thay An vì Vy bảo An quá nhỏ con không đủ gây chú ý).
Thầy Giám thị hớt hải chạy lại: “Cái gì? Sao lại xỉu ở đây? Còn mùi gì thơm thế này?”
Trong lúc thầy đang bận rộn lay Lâm và bị Khánh An làm nhiễu loạn bằng hàng loạt câu hỏi dồn dập, Gia Bách xuất hiện như một bóng ma. Cậu khoác chiếc áo đồng phục rộng thùng thình, đầu vẫn đeo gối chữ U, lững thững bước vào phòng nghỉ giáo viên vắng người.
Bách nhìn quanh, ngăn bàn của thầy Giám thị nằm ngay góc. Cậu nhẹ nhàng thò tay vào, giữa một xấp biên bản kỷ luật, có một lá thư màu tím lịm, dán hình trái tim nổi bần bật.
“Màu sến thật,” Bách lầm bầm.
Vừa lúc cậu cầm được lá thư thì tiếng bước chân của cô lao công vang lên ngoài cửa. Bách không hề hoảng sợ, cậu nhìn thấy chiếc tủ tài liệu đang mở hé, liền chui tọt vào đó, khép hờ cửa lại rồi… nhắm mắt ngủ luôn trong tủ.
Bên ngoài, thầy Giám thị sau khi nhận ra Lâm chỉ bị “tụt đường huyết” và đã tỉnh dậy sau khi ăn một miếng bánh, thầy liền quay trở lại phòng nghỉ. Thầy ngồi xuống bàn, định mở ngăn kéo lấy sổ điểm thì tiếng chuông báo tử vang lên: “Reng… reng… reng!”
Thầy vội vã đứng dậy, xách cặp đi lên lớp mà không kịp kiểm tra ngăn bàn.
Mười phút sau, khi phòng nghỉ hoàn toàn tĩnh lặng, chiếc tủ tài liệu từ từ mở ra. Gia Bách bước ra, trên tay cầm lá thư tím, gương mặt vẫn thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra.
Về đến phòng kho, nam sinh kia đón lấy lá thư như đón lấy bùa hộ mệnh, cảm ơn rối rít rồi chạy biến.
“Vụ án kết thúc!” Khánh An đập tay với Lâm. “Dù có chút thót tim nhưng ít ra Chủ tịch không ngủ quên luôn trong tủ tài liệu đến tận chiều.”
Bảo Vy nhấp một ngụm trà, nhìn Gia Bách: “Này Chủ tịch, lúc ở trong tủ cậu có thấy gì không?”
Gia Bách lấy trong túi ra một mảnh giấy nhỏ bị kẹp vào lá thư tím lúc nãy, gương mặt bỗng trở nên trầm tư: “Trong ngăn bàn thầy không chỉ có thư tình của tên ngốc đó. Còn có cái này.”
Trên mảnh giấy cũ nát, nét mực đã nhạt màu nhưng vẫn đủ để đọc được: “Phòng kho số 4 – Nơi nỗi buồn hóa đá. Đừng để nó thức tỉnh.”
Cả nhóm lại rơi vào im lặng. Đây là lần thứ hai những thông điệp kỳ quặc về phòng kho số 4 xuất hiện. Những năm tháng xanh của họ, vốn tưởng chỉ có tiếng cười và những rắc rối trẻ con, nay bắt đầu lộ ra những mảng tối của quá khứ mà chính căn phòng này đang che giấu.
“Mình bắt đầu thấy…” Lâm run rẩy, “phòng kho này thực sự có vấn đề rồi.”
Gia Bách đeo lại chiếc gối chữ U, tựa lưng vào ghế: “Có vấn đề thì mới cần giải quyết. Nhưng trước hết… Lâm, bánh lúc nãy còn không? Tôi đói rồi.”
Tiếng cười lại vang lên, nhưng trong lòng mỗi người đều nhen nhóm một sự tò mò không tên. Thanh xuân của họ, xem ra không hề đơn giản như một lá thư tình gửi nhầm.