MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Lại Nỗi Buồn Cho Những Năm Tháng XanhChương 7: TUYỆT CHIÊU NGỦ ĐỨNG CỦA GIA BÁCH VÀ LẦN THOÁT NẠN THẦN KỲ

Gửi Lại Nỗi Buồn Cho Những Năm Tháng Xanh

Chương 7: TUYỆT CHIÊU NGỦ ĐỨNG CỦA GIA BÁCH VÀ LẦN THOÁT NẠN THẦN KỲ

1,243 từ · ~7 phút đọc

Mảnh giấy cũ với dòng chữ “Phòng kho số 4 – Nơi nỗi buồn hóa đá” vẫn còn nằm chình ình trên mặt bàn gỗ, ám ảnh tâm trí của cả hội. Thế nhưng, chưa kịp để Minh Tú tiến hành điều tra sâu hơn về "lịch sử đen" của căn phòng, một thảm họa mang tính thực tiễn hơn đã ập đến.

Đó là sự xuất hiện đột ngột của Đoàn thanh tra Sở Giáo dục.

“Toi rồi! Thầy Giám thị vừa nhắn tin cho tôi!” Khánh An hét lên, tay múa may loạn xạ với chiếc điện thoại. “Đoàn thanh tra đang đi kiểm tra các câu lạc bộ để đánh giá mô hình sáng tạo. Họ sẽ đến đây trong vòng... ba phút nữa!”

Cả căn phòng kho vốn đang bừa bãi những túi cá khô của Lâm, đống linh kiện máy tính của Tú và hàng mớ tạp chí thời trang của Vy bỗng chốc rơi vào trạng thái báo động đỏ.

“Mô hình sáng tạo?” Bảo Vy thảng thốt. “Cái CLB 'thất nghiệp' này có gì sáng tạo ngoài việc lách luật và ngủ gật? Họ mà thấy Chủ tịch đang nằm sải lai trên ghế bành kia thì chúng ta bị đình chỉ học là cái chắc!”

Lâm Lực Sĩ vội vàng vơ vét đống vỏ bánh, mồ hôi hột chảy ròng ròng: “Giấu Bách đi! Giấu vào tủ tài liệu như lúc nãy ấy!”

“Không kịp đâu!” Minh Tú lắp bắp, ngón tay run rẩy gõ phím. “Tôi đang hack vào hệ thống thông báo để kéo dài thời gian... nhưng không được, họ đã rẽ vào hành lang dãy cũ rồi!”

Đúng lúc này, Gia Bách – người nãy giờ vẫn im lìm như một pho tượng – bỗng nhiên đứng dậy. Cậu không mở mắt, nhưng động tác lại vô cùng chuẩn xác. Cậu lững thững bước đến góc phòng, nơi có một giá sách cũ trống rỗng, tựa lưng vào tường, hai tay khoanh trước ngực, đầu hơi cúi xuống một góc 15 độ.

Chiếc gối chữ U màu hồng đã được cậu khéo léo giấu bên trong cổ áo khoác đồng phục rộng thùng thình, tạo thành một cái giá đỡ hoàn hảo cho cái cằm. Đôi mắt cậu nhắm nghiền, nhưng dưới hàng lông mi dài, trông cậu lại giống như đang đắm chìm trong suy nghĩ về vận mệnh vũ trụ.

“Cậu ta đang làm gì vậy?” Vy ngơ ngác hỏi.

“Suỵt! Tuyệt chiêu đó!” Khánh An thì thầm, mắt sáng rực. “Ngủ đứng cấp độ thượng thừa! Nhìn đi, trông ông ấy giống một bức tượng nghệ thuật hay một thiên tài đang chiêm nghiệm về triết học không?”

“Cộc, cộc, cộc!”

Cánh cửa mở toang. Thầy Giám thị dẫn đầu đoàn thanh tra bước vào. Theo sau là ba vị cán bộ nghiêm nghị, tay cầm sổ ghi chép.

“Đây là CLB Giải quyết nỗi buồn,” Thầy Giám thị giới thiệu với giọng điệu không thể khiêm tốn hơn (thực chất là đang run vì sợ lũ học trò báo thủ làm loạn). “Một mô hình hỗ trợ tâm lý ngang hàng vô cùng... mới mẻ.”

Vị trưởng đoàn thanh tra, một người đàn ông trung niên đeo kính lão, đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Ông dừng lại trước Gia Bách.

Cả nhóm nín thở. Bảo Vy giả vờ cầm một cuốn sách kinh tế lên đọc ngược, Minh Tú nhìn chằm chằm vào màn hình toàn những dòng code vô nghĩa, còn Lâm thì bận rộn... lau một cái ghế đã sạch bóng.

Vị trưởng đoàn tiến lại gần Gia Bách. Ông nhìn cậu từ đầu đến chân. Một phút trôi qua dài như một thế kỷ. Lâm đã chuẩn bị sẵn tâm lý để nhảy ra cứu giá nếu Bách bỗng nhiên ngáy to hoặc đổ ập xuống đất.

“Thật tuyệt vời,” Vị trưởng đoàn bỗng thốt lên, giọng đầy cảm thán.

Thầy Giám thị đơ người: “Dạ... sao cơ ạ?”

“Hãy nhìn cậu thiếu niên này xem,” Vị trưởng đoàn chỉ vào Gia Bách. “Sự tĩnh lặng này, sự tập trung cao độ này... Cậu ấy đang thực hành liệu pháp 'Thiền tĩnh tâm' để thanh lọc nỗi buồn đúng không? Một phong thái vô cùng sâu sắc. Trong khi các em khác đang bận rộn với công việc, thì người đứng đầu lại giữ được sự bình ổn tuyệt đối để làm chỗ dựa tinh thần. Đây chính là cốt lõi của việc giải quyết nỗi buồn: Sự lắng nghe từ trong thinh lặng!”

Gia Bách vẫn không nhúc nhích. Một giọt nước dãi suýt nữa thì chảy ra khỏi khóe miệng nhưng đã được cậu "vận công" hít ngược lại trong vô thức.

Khánh An nhanh trí bắt sóng ngay: “Dạ thưa bác, đúng là như vậy ạ! Chủ tịch của chúng em thường xuyên duy trì trạng thái 'Ngưng đọng thời gian' này để thấu cảm với những tổn thương của các bạn học sinh. Khi bác thấy cậu ấy đứng đây, thực chất là cậu ấy đang xử lý hàng ngàn dòng tâm sự trong trí não đấy ạ!”

Vị trưởng đoàn gật đầu lia lịa, ghi chép vào sổ: “Điểm sáng sáng tạo: Kết hợp triết học phương Đông vào tư vấn tâm lý.”

Sau khi đoàn thanh tra rời đi trong sự hài lòng tuyệt đối, Thầy Giám thị nán lại, lấy khăn tay lau mồ hôi trán, nhìn Gia Bách vẫn đang đứng bất động ở góc phòng.

“Này... họ đi rồi. Bảo nó tỉnh dậy đi.”

Lâm tiến đến, khẽ chạm vào vai Bách: “Chủ tịch ơi, thoát nạn rồi.”

“Rầm!”

Gia Bách đổ ập vào lòng Lâm như một bao tải gạo, miệng lầm bầm: “Năm phút nữa mẹ ơi... hôm nay con được nghỉ học...”

Bảo Vy thở hắt ra, ngồi phịch xuống ghế: “Lạy chúa, mình suýt thì rớt tim ra ngoài. Cái chiêu ngủ đứng đó của cậu đúng là cứu mạng cả nhóm đấy Bách ạ.”

Gia Bách lờ đờ mở mắt, nhìn mọi người với vẻ mặt hoang mang: “Hả? Có ai đến à? Tôi vừa mơ thấy mình đang biến thành một bức tượng ở quảng trường, bị mấy con chim bồ câu bay đến đậu lên đầu...”

“Chim bồ câu cái gì!” Khánh An cười ngặt nghẽo. “Ông vừa mới nhận được bằng khen của Sở vì tội 'Ngủ giỏi' đấy!”

Minh Tú bỗng nhiên cắt ngang tiếng cười bằng một giọng nói nghiêm túc. Cậu xoay màn hình máy tính lại cho cả nhóm xem: “Mọi người, trong lúc mọi người đang diễn kịch, tôi đã phát hiện ra một điều. Trong danh sách các thành viên CLB cũ của phòng kho số 4 từ 10 năm trước... có một người có họ và tên đệm y hệt Gia Bách.”

Nụ cười trên môi Khánh An vụt tắt. Gia Bách nhíu mày, lần đầu tiên sự buồn ngủ biến mất hoàn toàn trong đôi mắt cậu.

“Người đó tên là gì?” Bách hỏi.

“Gia Duy,” Minh Tú đáp, giọng nhỏ đi. “Anh trai của cậu phải không?”

Căn phòng bỗng chốc trở nên lạnh lẽo lạ thường. Gia Bách nhìn về phía góc phòng nơi mình vừa đứng ngủ, dường như ở đó, một bóng ma của quá khứ đang thực sự bắt đầu thức tỉnh.

Nỗi buồn của họ, hóa ra không chỉ là những đơn hàng tìm mèo hay xóa tin nhắn, mà là một sợi dây liên kết vô hình kéo từ quá khứ đến hiện tại, mà điểm khởi đầu chính là căn phòng kho đầy bí ẩn này.