Sự căng thẳng về cái tên "Gia Duy" và bí ẩn mười năm trước vẫn còn lơ lửng trong không khí phòng kho số 4 như một làn sương mù chưa tan. Nhưng với những tâm hồn thực tế (và ham ăn), nỗi sợ quá khứ thường dễ dàng bị đánh bại bởi cơn đói hiện tại.
Để ăn mừng phi vụ thoát nạn thần kỳ trước đoàn thanh tra, Lâm "Lực Sĩ" quyết định trổ tài chiêu đãi cả nhóm một món quà đặc biệt.
"Mọi người yên tâm, hôm nay anh sẽ làm món 'Bánh Quy Cầu Vồng Giải Khát'!" Lâm hào hứng thông báo, tay thắt chặt chiếc tạp dề màu hồng phấn có in hình chú thỏ.
Bảo Vy nhướn mày, nhìn đống nguyên liệu kỳ lạ trên bàn: "Anh Lâm này, bánh quy thì mình hiểu, nhưng 'giải khát' là sao? Anh định nướng nước ngọt à?"
"Bí mật nằm ở công thức!" Lâm nháy mắt đầy tự tin. "Anh đã pha trộn giữa bột mì, nước tăng lực, một chút mù tạt để kích thích vị giác và... phẩm màu xanh neon cho nó bắt mắt."
Minh Tú đang gõ máy tính bỗng khựng lại, mặt tái mét: "Anh Lâm... mù tạt và nước tăng lực... nghe không giống thực phẩm cho loài người lắm."
Trong khi đó, Gia Bách - vị chủ tịch vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cơn ngái ngủ - đã lờ đờ tiến lại gần. Cậu hít hà mùi hương nồng nặc bốc ra từ bát bột: "Mùi vị của sự hỗn loạn... Nó giống như cuộc đời vậy, đôi khi ta phải nuốt những thứ cay đắng để thấy mình còn tỉnh táo."
Một lúc sau, chiếc lò nướng mini (quà tài trợ của Bảo Vy) bắt đầu tỏa nhiệt. Mùi hương bay ra không hề thơm phức như bánh bơ sữa thông thường. Nó có mùi hăng hắc của hóa chất, xen lẫn vị cay xè làm Khánh An hắt hơi liên tục.
"Trời ơi! Anh Lâm, anh đang làm bánh hay đang chế tạo vũ khí hóa học vậy?" An vừa bịt mũi vừa la lên.
"Xong rồi đây!" Lâm hớn hở bê khay bánh ra. Những chiếc bánh quy có màu xanh lét như phóng xạ, lốm đốm những hạt màu đỏ của ớt bột mà Lâm mới rắc thêm để "tạo điểm nhấn thẩm mỹ".
Vì là người nấu, Lâm xung phong ăn miếng đầu tiên. Vừa cắn một miếng, đôi mắt to tròn của anh chàng lực sĩ bỗng trợn ngược, mặt chuyển sang màu tím lịm, rồi đột ngột đỏ rực.
"Ngon... ngon đến mức phát khóc luôn mọi người ạ..." Lâm vừa nói vừa nấc cụt, nước mắt chảy ròng ròng.
Bảo Vy nghi ngờ nhìn chiếc bánh: "Nhìn anh giống đang bị ngộ độc hơn là đang ngon đấy."
Tuy nhiên, với tôn chỉ "đoàn kết là không bỏ rơi đồng đội (và đồ ăn)", cả nhóm lần lượt cầm lấy một chiếc. Khánh An nhắm mắt nhắm mũi cắn một miếng nhỏ, lập tức nhảy dựng lên như bị điện giật. Minh Tú thì lặng lẽ gục xuống bàn sau khi nuốt chửng, tay run rẩy gõ dòng chữ: "Cứu... tôi..." lên màn hình.
Chỉ có Gia Bách là vẫn bình thản. Cậu nhai từ tốn, gương mặt không một chút biến đổi. "Cái cay của mù tạt đại diện cho thực tại phũ phàng, cái ngọt của nước tăng lực đại diện cho khát vọng tuổi trẻ... Lâm, anh thực sự là một nghệ sĩ trường phái trừu tượng."
"Thật hả Chủ tịch?" Lâm cảm động ôm chầm lấy Bách, khiến vị chủ tịch suýt nghẹt thở giữa đống cơ bắp.
Thế nhưng, "thảm họa" thực sự chỉ bắt đầu sau đó 15 phút.
Bụng của cả nhóm bắt đầu biểu tình bằng những tiếng "rồn rốt" vang dội như tiếng sấm đêm hè. Bảo Vy, cô tiểu thư luôn giữ hình tượng sang chảnh, bỗng nhiên ôm bụng, mặt tái không còn giọt máu: "Cái... cái nhà vệ sinh gần nhất... cách đây bao nhiêu mét?"
Khánh An đã nhanh chân vọt ra cửa trước: "Tránh đường cho Loa phường! Sắp nổ tung rồi!"
Minh Tú run rẩy thu dọn laptop: "Tôi đã... tính toán sai... độc tính của món này... vượt quá giới hạn chịu đựng của carbon..."
Căn phòng kho số 4 bỗng chốc trở nên vắng lặng, chỉ còn lại Lâm ngồi thút thít vì buồn và Gia Bách vẫn ngồi im như đá.
"Chủ tịch... cậu không sao thật à?" Lâm mếu máo hỏi.
Gia Bách từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng: "Lâm này... thực ra tôi đã mất cảm giác vị giác từ khi ngủ gật trên cây và bị ngã đập đầu vào tổ kiến mười năm trước rồi. Nhưng bây giờ... dạ dày tôi đang nói với tôi rằng... nó muốn xin nghỉ việc."
Hai phút sau, Gia Bách cũng gia nhập "đội quân hành quân" hướng về phía khu vệ sinh dãy nhà B.
Chiều hôm đó, cả nhóm nằm la liệt trong phòng kho như những chiến sĩ vừa trở về từ chiến trường. Bảo Vy thề sẽ không bao giờ ăn bất cứ thứ gì không có tem kiểm định quốc tế. Khánh An thì mất sạch sức sống để "buôn chuyện".
Giữa cơn đau bụng âm ỉ, Minh Tú bỗng lên tiếng, giọng cậu yếu ớt nhưng nghiêm túc: "Này... lúc nãy khi chạy ra ngoài, tôi thấy thầy Giám thị đi ngang qua. Thầy nhìn vào phòng mình với ánh mắt rất lạ. Không phải là kiểu giám sát bình thường... mà là sự lo lắng."
Gia Bách nằm trên ghế, tay ôm bụng, khẽ đáp: "Có lẽ món bánh của Lâm đã giúp chúng ta nhận ra một điều. Trong căn phòng này, không có gì là bình thường cả. Kể cả vị giác, hay là... sự tồn tại của chúng ta ở đây."
Cậu lấy mảnh giấy về anh trai Gia Duy ra, nhìn đăm đăm. "Anh trai tôi đã từng ở đây. Và món bánh thảm họa của Lâm... có mùi vị y hệt món mà anh ấy từng làm cho tôi hồi nhỏ."
Cả nhóm im lặng. Nỗi đau thể xác bỗng nhường chỗ cho một sự tò mò đến lạnh người. Tại sao anh trai Bách lại ở phòng kho này? Và tại sao mọi thứ dường như đang được sắp đặt để họ tìm thấy nhau?
"Lâm này," Bách cất giọng khàn khàn. "Lần sau đừng bỏ mù tạt vào bánh nữa. Bỏ thuốc xổ luôn đi cho nó rõ ràng."
Tiếng cười yếu ớt vang lên giữa căn phòng cũ. Nỗi buồn, hay nỗi đau bụng, có lẽ cũng dễ qua đi khi họ có nhau. Nhưng bóng tối của phòng kho số 4 thì dường như đang lớn dần lên.