MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Lại Nỗi Buồn Cho Những Năm Tháng XanhChương 9: KHÁNH AN VÀ SCANDAL: "CLB BÍ MẬT CỦA NHỮNG THIÊN TÀI GIẤU MẶT"

Gửi Lại Nỗi Buồn Cho Những Năm Tháng Xanh

Chương 9: KHÁNH AN VÀ SCANDAL: "CLB BÍ MẬT CỦA NHỮNG THIÊN TÀI GIẤU MẶT"

1,346 từ · ~7 phút đọc

Sau vụ ngộ độc thực phẩm "nhẹ" từ món bánh quy mù tạt của Lâm, CLB Giải quyết nỗi buồn đáng lẽ phải chọn cách sống khiêm nhường một thời gian để hồi phục sức khỏe. Thế nhưng, trong từ điển của Khánh An – Trưởng ban truyền thông kiêm "Cái Loa Phường" của trường Trung học Thanh Xuân – không bao giờ có hai chữ "khiêm nhường".

Tận dụng sức nóng từ vụ thoát nạn thần kỳ trước đoàn thanh tra (khi Gia Bách được khen ngợi là "bậc thầy thiền định"), Khánh An đã thực hiện một cú nổ truyền thông chấn động.

"Mọi người nhìn này!" Khánh An đập mạnh chiếc điện thoại xuống bàn, làm Minh Tú giật mình suýt đánh rơi con chuột máy tính.

Trên màn hình là một bài viết với tiêu đề giật gân, kèm theo những hình ảnh được chụp nghệ thuật (và chỉnh sửa qua mười cái app của Bảo Vy): "HÉ LỘ DANH TÍNH NHÓM 'BIG 5' TẠI PHÒNG KHO SỐ 4: KHI NHỮNG THIÊN TÀI CHỌN CÁCH GIẤU MẶT!"

Trong bài viết, Khánh An đã biến tấu tiểu sử của từng thành viên một cách... không thể tin nổi:

Gia Bách: Một triết gia theo trường phái khắc kỷ, người dùng giấc ngủ để kết nối với chiều không gian thứ tư nhằm tìm ra lời giải cho các vấn đề tâm lý phức tạp.

Bảo Vy: Nhà từ thiện ẩn danh, người đang dùng tài chính gia đình để thực hiện một dự án xã hội quy mô lớn nhằm cân bằng khoảng cách giàu nghèo trong học đường.

Minh Tú: Một "Cyber-Ghost" thực thụ, bảo mật viên cấp cao đang thực hiện nhiệm vụ bí mật là bảo vệ an ninh mạng cho toàn trường.

Lâm Lực Sĩ: Chuyên gia dinh dưỡng và bảo an với tâm hồn nghệ sĩ, người đang nghiên cứu những công thức thực phẩm "đánh thức vị giác" (thực chất là món bánh mù tạt).

"Khánh An... bà viết cái gì thế này?" Minh Tú lắp bắp, mặt đỏ bừng. "Tôi chỉ là... kẻ nhát gái hay ngồi gầm bàn thôi mà, 'Cyber-Ghost' cái gì chứ?"

Bảo Vy thì nheo mắt nhìn vào tấm ảnh chụp mình đang bước ra từ xe hơi: "Góc chụp này hơi béo, nhưng nội dung 'Nhà từ thiện ẩn danh' nghe cũng sang chảnh đấy. Duyệt!"

Gia Bách, người đang cố nhét miếng bánh mì vào miệng sau trận đau bụng hôm qua, lờ đờ nhìn lên: "Thiên tài? Tôi tưởng mình là đứa ngủ nhiều nhất trường thôi chứ."

"Ông không hiểu đâu Chủ tịch!" Khánh An hăng hái giải thích. "Dư luận giống như một đám cháy, nếu chúng ta không tự châm lửa thì họ sẽ dập tắt chúng ta. Giờ cả trường đang đồn rằng chúng ta là một nhóm học sinh xuất chúng, chỉ giả vờ cá biệt để thực hiện một sứ mệnh cao cả nào đó. Sự tò mò sẽ là lớp bảo vệ tốt nhất!"

Và đúng như dự đoán, scandal này đã tạo ra một hiệu ứng ngược cực kỳ khủng khiếp. Từ vị thế là những kẻ bị hắt hủi, phòng kho số 4 bỗng trở thành "vùng cấm địa" đầy bí ẩn. Học sinh đi ngang qua đều đi rón rén, thầm thì bàn tán. Thậm chí, hội học sinh gương mẫu vốn ghét CLB ra mặt, nay cũng không dám tùy tiện gây hấn vì sợ đụng phải những "thiên tài giấu mặt".

Tuy nhiên, rắc rối nảy sinh khi một nhóm phóng viên của báo tường trường quyết định thực hiện một buổi phỏng vấn trực tiếp để xác minh "sứ mệnh cao cả" kia.

"Họ đang đứng ở cổng rồi!" Lâm Lực Sĩ hốt hoảng nhìn qua khe cửa. "Họ mang theo cả máy ảnh và micro nữa. Làm sao bây giờ? Anh không biết nói gì về 'dinh dưỡng học' đâu!"

"Mọi người bình tĩnh!" Khánh An ra lệnh. "Vy, lôi cái máy pha cà phê năm mươi triệu ra đây đặt lên bàn cho nó chuyên nghiệp. Tú, mở hàng loạt sơ đồ ma trận trên màn hình lên, càng rối rắm càng tốt. Lâm, đeo tạp dề vào và cầm mấy lọ hóa chất... ý tôi là lọ gia vị lên, lắc lắc như đang thí nghiệm. Còn Chủ tịch..."

Gia Bách thở dài, tự giác đứng vào góc phòng, khoanh tay, nhắm mắt: "Tôi biết rồi, lại diễn vai 'thiền định' chứ gì?"

Cánh cửa mở ra, nhóm phóng viên bước vào với sự e dè rõ rệt. Không khí trong phòng kho lúc này cực kỳ kỳ quái: mùi tinh dầu hoa hồng trộn lẫn với mùi máy tính nóng ran, tiếng lạch cạch của bàn phím và một vị Chủ tịch đứng im lìm như hóa thạch.

Buổi phỏng vấn diễn ra trong sự căng thẳng tột độ. Trước những câu hỏi hóc búa về chuyên môn, cả nhóm đã phối hợp nhịp nhàng theo phong cách "vô tri" nhất có thể:

Khi bị hỏi về thuật toán bảo mật, Minh Tú chỉ vào một đoạn code lỗi đang chạy vòng lặp và nói: "Đó là sự hỗn độn có trật tự."

Khi bị hỏi về nguồn vốn, Bảo Vy thản nhiên đáp: "Tiền chỉ là những con số vô nghĩa trên màn hình, mình chỉ đang giúp chúng có ích hơn thôi."

Khi phóng viên hỏi Gia Bách về triết lý sống, cậu chỉ mở mắt ra đúng một giây, nói: "Khi bạn nhắm mắt, thế giới sẽ biến mất. Khi bạn mở mắt, nỗi buồn bắt đầu." rồi lại nhắm mắt tiếp.

Nhóm phóng viên ra về trong sự hoang mang tột độ nhưng lại vô cùng ngưỡng mộ. Bài báo hôm sau giật tít: "PHÒNG KHO SỐ 4: NƠI NHỮNG KHÁI NIỆM THÔNG THƯỜNG BỊ PHÁ VỠ!"

Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm sau khi tiễn khách. Khánh An nhảy cẫng lên: "Thấy chưa! Chúng ta chính thức trở thành huyền thoại rồi!"

Nhưng giữa niềm vui chiến thắng, Minh Tú bỗng nhiên kéo tay Gia Bách ra một góc. Cậu chìa ra một bức ảnh cũ mà cậu vừa phục chế được từ ổ cứng hỏng tìm thấy trong đống phế liệu của phòng kho.

Trong ảnh là một nhóm 5 người của thế hệ mười năm trước, đứng đúng tại vị trí mà họ vừa đứng để phỏng vấn. Điều đáng sợ là, tư thế của 5 người đó giống hệt như tư thế mà Khánh An vừa sắp xếp cho họ: một người đứng thiền ở góc, một người ngồi trước máy tính, một người cầm lọ thí nghiệm...

"Khánh An... bà có tham khảo tấm hình này trước khi sắp xếp chỗ ngồi cho tụi mình không?" Minh Tú run rẩy hỏi.

Khánh An ngơ ngác nhìn tấm hình: "Không... tôi chỉ thấy sắp xếp như vậy nhìn nó ngầu thôi mà. Sao thế?"

Gia Bách nhìn vào tấm ảnh, tim cậu đập nhanh hơn một nhịp. Người thanh niên đứng ở góc phòng trong tấm ảnh cũ, dù mặt hơi mờ, nhưng chiếc gối chữ U quàng trên cổ thì không thể lầm lẫn được.

"Đó là Gia Duy..." Bách thì thầm. "Và họ cũng có 5 người."

Nụ cười trên môi Khánh An vụt tắt. Scandal "Thiên tài giấu mặt" mà cô dày công dựng lên bỗng chốc mang một màu sắc tâm linh rợn người. Hóa ra, họ không phải là những người đầu tiên diễn vở kịch này. Có một thế lực nào đó – hoặc một ký ức nào đó của căn phòng này – đang điều khiển họ lặp lại quá khứ.

"Có lẽ," Gia Bách nhìn vào khoảng không tối tăm phía trên trần nhà, "chúng ta không phải là người giải quyết nỗi buồn. Chúng ta chỉ là những con rối đang diễn lại nỗi buồn của một thời đại khác."

Tháng đầu tiên của CLB sắp kết thúc. Họ đã có tiếng tăm, có tiền lời là vài túi kẹo, nhưng thứ họ nhận được lớn nhất lại là một câu hỏi khổng lồ về sự tồn tại của chính mình trong căn phòng kho số 4 này.