Ánh nắng cuối chiều của ngày cuối tháng len lỏi qua ô cửa kính vỡ của phòng kho số 4, chiếu rọi lên những gương mặt đang phờ phạc vì một tháng trời “làm việc quá sức” (hoặc ít nhất là họ tự thấy thế).
Khánh An đứng trên bục gỗ vốn là một chồng lốp xe cũ, tay cầm cái thước kẻ gõ mạnh xuống bàn: “Toàn bộ thành viên CLB Giải quyết nỗi buồn chú ý! Hôm nay là ngày 30, chúng ta sẽ tiến hành buổi tổng kết tài chính và hoạt động tháng đầu tiên của dự án thay đổi thế giới!”
Gia Bách đang nằm co quắp trên chiếc ghế bành, cổ đeo gối chữ U, mắt nhắm tịt nhưng tay vẫn giơ lên ra hiệu: “Nói nhỏ thôi… lỗ tai tôi đang biểu tình.”
Bảo Vy lấy trong túi xách hàng hiệu ra một cuốn sổ tay nạm pha lấp lánh, hắng giọng: “Để mình báo cáo trước. Về mặt tài chính, sau khi trừ đi chi phí thuê Drone tìm mèo, mua 10 bó hoa hồng cho vụ ‘tin nhắn AI’, sắm lò nướng cho Lâm, và tiền trà bánh cho các vị khách… chúng ta hiện đang âm… khoảng 150 triệu đồng.”
Lâm Lực Sĩ đang mải mê gỡ những hạt mè dính trên tạp dề, giật mình: “Hả? Sao lại âm nhiều thế? Anh tưởng mình làm ăn phát đạt lắm mà?”
“Thì toàn là tiền túi của mình bỏ ra chứ đâu!” Vy nhún vai đầy thản nhiên. “Nhưng bù lại, chúng ta thu được nguồn doanh thu thực tế đầu tiên. Nào An, công bố đi.”
Khánh An trịnh trọng lôi từ dưới gầm bàn lên một chiếc hộp thiếc cũ. Cô mở nắp, bên trong là… hai túi kẹo oishi vị ổi nửa kín nửa hở và một tờ giấy gấp tư đã hơi nhăn nhúm.
“Đây là tiền công cho vụ tư vấn tình cảm của anh chàng lớp 11 hôm nọ, và tờ giấy này…” An mở ra, đọc bằng giọng truyền cảm, “là của bé Linh chủ con mèo Mập. Nội dung như sau: ‘Cảm ơn các anh chị siêu nhân ở phòng kho số 4. Nhờ các anh chị mà Mập không còn đi bụi nữa. Em hứa sau này lớn lên sẽ gia nhập CLB để giúp mọi người!’.”
Cả căn phòng bỗng chốc im lặng. Một sự im lặng không hề vô tri như mọi ngày. Minh Tú đẩy gọng kính, khẽ mỉm cười: “Một lời cảm ơn… tính ra giá trị chuyển đổi còn cao hơn cả cái card đồ họa mình mới sắm.”
“Nhưng mà này,” Lâm gãi đầu, “Tính ra nguyên một tháng trời, chúng ta tìm được một con mèo, cứu được một nam sinh khỏi bị thầy Giám thị ‘trảm’, đánh sập một hội Anti và được Sở Giáo dục khen vì… ngủ giỏi. Có vẻ chúng ta đi hơi chệch hướng ‘giải quyết nỗi buồn’ ban đầu thì phải?”
Gia Bách lúc này mới từ từ ngồi dậy. Cậu nhìn vào hai túi kẹo ổi trên bàn, rồi nhìn sang tấm ảnh cũ mờ nhạt của thế hệ mười năm trước mà Tú đã đặt trên kệ sách. Đôi mắt lờ đờ thường ngày bỗng trở nên sâu thẳm.
“Nỗi buồn không phải là một bài toán để giải,” Bách chậm rãi nói, giọng trầm xuống. “Nó giống như bụi bẩn trong căn phòng này vậy. Càng quét thì càng thấy nhiều. Nhưng khi chúng ta ngồi lại với nhau như thế này, bụi vẫn ở đó, chỉ là chúng ta không còn thấy nó đáng sợ nữa.”
Cậu bước đến chỗ hộp thiếc, nhặt một viên kẹo lên, bóc vỏ rồi bỏ vào miệng. “Vị ổi này… chua thật. Giống như tháng vừa rồi của tụi mình vậy. Đắng, cay, ngọt, bùi đủ cả.”
Khánh An nhìn Bách, lần đầu tiên cô thấy vị Chủ tịch “Thánh Ngủ” của mình ra dáng một thủ lĩnh thực thụ. Cô nhanh tay cầm điện thoại, chụp lại khoảnh khắc cả nhóm đang đứng quanh chiếc hộp thiếc: Bảo Vy kiêu kỳ, Minh Tú nhút nhát, Lâm cao lớn hiền lành và Gia Bách đang nhai kẹo.
“Tháng đầu tiên: Tiền lời là 2 túi kẹo và 1 lời cảm ơn. Lỗ 150 triệu và vô số nếp nhăn vì cười quá nhiều. Nhưng kết luận: Không ai bị đuổi học!” An nhấn nút đăng bài lên diễn đàn trường.
Dưới bài đăng, hàng loạt bình luận bắt đầu nhảy số:
“CLB thiên tài giấu mặt mà cũng ăn kẹo oishi à? Bình dân quá vậy!”
“Cảm ơn các anh chị, tuần sau em có chuyện buồn, cho em đặt gạch trước nhé!”
“Phòng kho số 4 mãi đỉnh!”
Tuy nhiên, giữa những bình luận vui vẻ, Minh Tú bỗng nhiên kéo mọi người lại gần màn hình máy tính. Một thông báo tin nhắn ẩn danh vừa hiện lên, chỉ có vỏn vẹn một tấm hình.
Tấm hình chụp lại chiếc hộp thiếc mà họ đang cầm, nhưng là ở một góc chụp khác, ngay từ phía cửa sổ phòng kho nhìn vào. Và trong ảnh, bên cạnh chiếc hộp thiếc, có một bàn tay nhợt nhạt đang đặt một bông hoa hồng trắng đã héo úa.
“Cái gì vậy? Lúc nãy làm gì có ai ở cửa sổ?” Lâm run rẩy, nép sau lưng Minh Tú.
Gia Bách nhìn ra phía cửa sổ. Chỉ có bóng tối của sân trường đang dần buông xuống và tiếng lá bàng xào xạc. Mảnh giấy về Gia Duy trong túi áo cậu dường như nóng lên.
“Tháng đầu tiên kết thúc rồi,” Bách nói, giọng lạnh lùng đến lạ kỳ. “Vở kịch vô tri đến đây là đủ. Từ tháng sau, chúng ta sẽ phải đối mặt với những ‘khách hàng’ không chỉ mang đến nỗi buồn, mà còn mang đến cả những bí mật.”
Cậu quay sang nhìn cả nhóm: “Mọi người vẫn muốn tiếp tục chứ? Hay là cầm túi kẹo này rồi giải tán?”
Bảo Vy khoanh tay, hất tóc: “Mình chưa đòi lại được 150 triệu, còn lâu mình mới đi.” Minh Tú gật đầu: “Tôi phải tìm ra kẻ chụp lén này.” Khánh An cười tươi: “Loa phường còn chưa phát sóng hết công suất mà!” Lâm Lực Sĩ nắm chặt tay: “Anh… anh sợ ma, nhưng anh sợ cô đơn hơn. Anh ở lại!”
Gia Bách mỉm cười – một nụ cười hiếm hoi không hề buồn ngủ. Cậu lấy viên kẹo thứ hai đưa cho Lâm.
“Được rồi. Vậy thì gửi lại nỗi buồn cho những tháng ngày đã qua đi. Tháng thứ hai… bắt đầu!”
Cánh cửa phòng kho số 4 khép lại, để lại phía sau những tiếng cười và cả bóng tối đang rình rập. Giai đoạn 1 đã khép lại với những vụ án vô tri, nhưng ở góc hành lang vắng người, bóng của một người lạ mặt đang lặng lẽ quan sát họ, tay cầm một cuốn sổ có nhãn: Hồ sơ CLB Thất Nghiệp - Thế hệ thứ 2.