MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Người Chẳng Còn Ở ĐóChương 1

Gửi Người Chẳng Còn Ở Đó

Chương 1

674 từ · ~4 phút đọc

Thượng Hải vào đông thường mang theo những cơn mưa phùn lạnh buốt thấm vào tận xương tủy. Tôi ngồi bên bục cửa sổ, nhìn những hạt nước li ti bám trên mặt kính thành một lớp sương mờ đục, che khuất đi ánh đèn vàng vọt của thành phố phía xa. Trong căn phòng nhỏ tĩnh lặng này, mùi gỗ đàn hương từ phía góc bàn vẫn lan tỏa thật chậm, bao phủ lấy tôi như một cái ôm dịu dàng mà anh vẫn thường trao. Tôi cầm cây bút máy thân bạc, cảm nhận hơi lạnh của kim loại truyền vào đầu ngón tay, rồi cẩn thận đặt bút lên trang giấy trắng thơm mùi nắng.

Chào anh, người em yêu nhất thế gian.

Đã bao lâu rồi kể từ ngày anh bắt đầu chuyến công tác xa xôi ấy nhỉ. Em không đếm nữa, vì mỗi khi nhìn vào tờ lịch trên tường, tim em lại thắt lên một nhịp đau nhói không tên. Anh từng nói rằng Thượng Hải đẹp nhất là khi vào mùa tuyết rơi, khi đó hai ta sẽ cùng nhau ngồi ở hiệu sách cũ cuối phố, gọi một bình trà Long Tỉnh nóng hổi rồi mặc kệ thời gian trôi qua ngoài kia. Anh hứa sẽ mua cho em chiếc khăn len màu xanh rêu mà em thích, rồi chính tay anh sẽ quàng nó cho em thật ấm. Em vẫn luôn ghi nhớ những lời ấy, như một kẻ hành khất bám víu lấy chút hơi ấm cuối cùng của mùa hạ đã qua.

Hôm nay căn hộ số 1302 của chúng ta im ắng quá. Em đã cố tình mở bản nhạc không lời mà anh thích nhất, nhưng tiếng dương cầm thanh mảnh ấy chỉ làm cho nỗi nhớ trong lòng em thêm mênh mông. Anh biết không, em vừa thay lọ hoa hồng trên bàn bằng một bó oải hương khô. Anh từng bảo mùi oải hương sẽ giúp em ngủ ngon hơn, không còn bị những cơn ác mộng thời thơ ấu quấy rầy. Nhưng có lẽ anh không biết rằng, liều thuốc an thần duy nhất đối với em chính là tiếng thở đều đặn của anh bên cạnh mỗi đêm.

Cổ tay em dạo này thỉnh thoảng lại đau âm ỉ. Có lẽ là do thời tiết trở trời, hoặc cũng có thể vì em đã ngồi viết cho anh quá lâu. Anh luôn mắng em là đứa trẻ chẳng biết tự chăm sóc bản thân, lúc nào cũng để mình bị thương rồi lại cười xòa cho qua chuyện. Em nhớ dáng vẻ anh lúc đó lắm, đôi mày hơi nhíu lại vì lo lắng nhưng ánh mắt thì tràn đầy sự bao dung. Lúc ấy, em cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất, vì sau bao nhiêu giông bão của những năm tháng cũ, cuối cùng em cũng đã có một bến đỗ bình yên mang tên Lục Cẩn Ngôn.

Bên ngoài, tiếng còi xe vang lên xa xăm như vọng về từ một thế giới khác. Em lại nhìn xuống trang giấy, nơi cái tên của anh hiện lên rõ nét dưới ánh đèn vàng. Em sẽ gửi bức thư này vào hộp thư màu xanh cũ kỹ dưới sảnh chung cư, nơi chúng ta vẫn thường kiểm tra mỗi chiều đi làm về. Dù biết rằng anh đang ở rất xa, ở một nơi mà sóng điện thoại chẳng thể chạm tới, em vẫn tin rằng chỉ cần em viết đủ nhiều, gió sẽ mang tâm tư này đến bên anh.

Trà đã nguội rồi, và ngoài kia tuyết bắt đầu rơi. Em phải dừng bút để ra đóng cửa sổ, kẻo hơi lạnh lại làm căn phòng của chúng ta mất đi hơi ấm. Anh hãy sớm trở về nhé, em vẫn ở đây, trong căn phòng đầy mùi đàn hương này, chờ đợi tiếng chìa khóa lạch cạch mở cửa và giọng nói ấm áp của anh vang lên giữa đêm đông.

Em của anh, Thẩm Nhược Hi.