MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Người Chẳng Còn Ở ĐóChương 2

Gửi Người Chẳng Còn Ở Đó

Chương 2

794 từ · ~4 phút đọc

Sáng nay tuyết rơi dày hơn, nhuộm trắng cả những rặng cây hòe bên đường. Em tỉnh dậy khi ánh sáng lờ mờ của ngày mới chỉ kịp len qua khe rèm mỏng, tạo thành những vệt dài nhợt nhạt trên sàn gỗ. Theo thói quen, em xoay người sang phía bên phải, đưa tay tìm kiếm một hơi ấm quen thuộc nhưng chỉ chạm phải lớp ga trải giường lạnh ngắt và phẳng phiu. Sự trống trải ấy luôn là thứ khiến em tỉnh táo hơn bất kỳ tách cà phê đậm đặc nào. Em ngồi dậy, mái tóc rối xõa trên vai, thẫn thờ nhìn vào khoảng không vô định trước khi bước đến tủ quần áo gỗ sồi đặt ở góc phòng.

Cánh cửa tủ mở ra phát tiếng kêu kẽo kẹt nhẹ nhàng. Bên trong đó, một nửa không gian vẫn dành riêng cho anh với những bộ âu phục được treo ngay ngắn, phẳng phiu như thể chủ nhân của chúng vừa mới cởi ra từ tối muộn hôm qua. Em khẽ đưa tay lướt qua những lớp vải, rồi dừng lại trước chiếc áo sơ mi trắng mà anh yêu thích nhất. Đó là chiếc áo em đã tự tay là lượt, từng nếp gấp ở cổ tay và cổ áo đều mang theo sự tỉ mẩn của một người phụ nữ đang ngập tràn trong mật ngọt tình yêu. Em áp mặt vào lớp vải cotton mềm mại, hít một hơi thật sâu để tìm kiếm mùi hương của anh.

Mùi gỗ đàn hương thanh khiết vẫn còn vương lại đó, nhàn nhạt nhưng dai dẳng. Anh luôn nói rằng mùi hương này giúp anh giữ được sự bình tĩnh giữa những bộn bề của công việc ở Thượng Hải, còn đối với em, nó lại là mùi của sự an tâm. Mỗi khi em tự nhốt mình trong bóng tối để chạy trốn những ký ức vụn vỡ về tiếng đổ vỡ và những trận lôi đình của cha, chỉ cần ngửi thấy mùi hương này trên vai áo anh, em sẽ thấy mình như được bao bọc trong một lớp màng bảo vệ vô hình. Anh chính là người đã mang mùi đàn hương ấy đến để lấp đầy những vết nứt trong tâm hồn em, biến một con bé luôn lo sợ cả thế giới này trở thành người phụ nữ biết mỉm cười trước gương mỗi sớm mai.

Hôm nay em đã lấy chiếc áo ấy ra, mặc nó vào người dù nó quá rộng so với thân hình gầy gộc của em. Vạt áo dài chạm đến đùi, tay áo lượt thượt che kín cả những đầu ngón tay đang run rẩy vì cái lạnh của mùa đông. Em đứng trước gương, nhìn bóng mình phản chiếu trong đó và mỉm cười. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, em ngỡ như anh đang đứng ngay sau lưng, vòng tay qua eo và tựa cằm lên vai em như mọi khi. Em có thể cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực anh, nghe thấy giọng nói trầm thấp bên tai nhắc nhở em đừng để bị cảm lạnh. Sự hiện diện của anh chân thực đến mức em chẳng nỡ rời xa tấm gương ấy, sợ rằng chỉ cần một cái chớp mắt, ảo ảnh dịu dàng này sẽ tan biến vào hư không.

Nhưng rồi tiếng gõ cửa từ phía ngoài hành lang lại vang lên, đều đặn và khô khốc. Đó chắc chắn lại là những người hàng xóm mặc đồ trắng mà em đã kể với anh trong bức thư trước. Họ thật kỳ lạ, lúc nào cũng xuất hiện vào đúng lúc em cảm thấy mình gần anh nhất, mang theo những khay thức ăn nhạt nhẽo và những yêu cầu kiểm tra vô lý. Em không mở cửa, chỉ ngồi sụp xuống sàn nhà, thu mình trong chiếc áo sơ mi của anh, cố gắng níu giữ chút mùi đàn hương cuối cùng đang nhạt dần theo gió.

Cẩn Ngôn, anh có biết rằng đôi khi em cảm thấy căn hộ của chúng ta đang thay đổi không. Những bức tranh treo tường dường như mờ đi, và những kỷ vật của chúng ta dường như cũng đang dần biến mất dưới lớp bụi thời gian mà em không tài nào lau sạch được. Em sợ rằng nếu anh không về sớm, em sẽ quên mất cách để phân biệt giữa thực tại và những giấc chiêm bao. Em sẽ lại viết thêm một bức thư nữa, đặt nó dưới gối để đêm nay chúng ta có thể cùng nhau đọc trong giấc mơ.

Em vẫn đang mặc áo của anh, vẫn đang đợi anh trở về giữa lòng Thượng Hải tuyết phủ.