MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Người Chẳng Còn Ở ĐóChương 3

Gửi Người Chẳng Còn Ở Đó

Chương 3

765 từ · ~4 phút đọc

Ánh mặt trời buổi sáng ở Thượng Hải dường như luôn có một sắc thái rất riêng, nó không chói chang mà chỉ là những tia nắng mỏng manh như tơ, xuyên qua lớp sương mù dày đặc để đậu xuống bậu cửa sổ. Em thức dậy trong tâm trạng nhẹ nhõm lạ thường, có lẽ vì dư vị của mùi đàn hương đêm qua vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí. Em bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt sàn đá lạnh buốt, nhưng trái tim lại ấm áp vì biết rằng một ngày mới cùng anh lại bắt đầu.

Trong căn bếp nhỏ tràn ngập ánh sáng, em bắt đầu thực hiện nghi thức quen thuộc mà chúng ta vẫn duy trì suốt bấy lâu nay. Em đun nước bằng chiếc ấm gốm màu men sứ, chờ cho đến khi những bong bóng nhỏ li ti reo vui rồi mới cẩn thận thả một nhúm trà Long Tỉnh vào chén. Những lá trà xanh mướt, thuôn dài như lưỡi chim sẻ bắt đầu xoay vần trong nước nóng, tỏa ra một thứ hương thơm thanh khiết, mang theo hơi thở của cỏ cây và sương sớm. Em đặt hai chén trà lên bàn, hơi nước bốc lên mờ ảo, làm nhòe đi gương mặt anh đang ngồi đối diện.

Cẩn Ngôn, anh vẫn luôn thích uống trà vào lúc tám giờ sáng. Anh thường cầm tờ báo kinh tế trên tay, thi thoảng lại ngước lên nhìn em với ánh mắt chứa chan tình ý. Em thích cái cách anh thổi nhẹ làn khói từ chén trà, rồi chậm rãi nhấp một ngụm như thể đang tận hưởng tất cả sự tinh túy của đất trời. Những lúc ấy, không gian như ngưng đọng lại, chỉ còn lại tiếng chim hót líu lo bên ngoài ban công và tiếng hơi thở bình yên của hai chúng ta.

Trước khi anh rời khỏi bàn để chuẩn bị cho một ngày làm việc bận rộn, anh luôn thực hiện một thói quen khiến em cảm thấy mình được nâng niu hơn bất cứ thứ gì trên đời. Anh sẽ tiến lại gần, đặt một tay lên vai em, rồi cúi xuống trao một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán. Nụ hôn ấy không nồng cháy, không vồn vã, nhưng nó mang theo một lời cam kết thầm lặng rằng anh sẽ luôn ở đây, sẽ luôn che chở cho em trước mọi giông bão. Cảm giác đôi môi ấm áp của anh chạm vào da thịt khiến em thấy mọi ký ức về những cái tát nảy lửa hay những tiếng quát tháo kinh hoàng của cha đều lùi xa vào dĩ vãng. Nụ hôn của anh chính là dấu gạch ngang, xóa sạch nỗi đau và viết lên đó hai chữ bình yên.

Nhưng sáng nay, khi em nhắm mắt lại để đón nhận nụ hôn ấy, em bỗng thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Khi mở mắt ra, chén trà đối diện vẫn còn đầy, làn khói đã tan biến tự bao giờ, và mặt nước trong chén phẳng lặng như gương, phản chiếu một khuôn mặt gầy gộc, hốc hác của chính em. Chẳng có tờ báo nào trên bàn, cũng chẳng có bóng hình ai cao lớn đứng chắn trước ánh mặt trời.

Em bàng hoàng đứng dậy, chiếc ghế gỗ xê dịch tạo ra một tiếng rít chói tai trên sàn đá. Tại sao trà vẫn còn nóng mà anh đã đi rồi? Tại sao trên trán em vẫn còn vương lại cảm giác ấm áp ấy nhưng căn phòng lại trống trải đến lạ kỳ? Em nhìn quanh, thấy những bức tường trắng toát của căn hộ dường như đang xích lại gần nhau hơn, bóp nghẹt lấy hơi thở của em. Em vội vàng cầm bút, tay run rẩy viết những dòng này vào trang giấy cuối của tập nhật ký.

Cẩn Ngôn, có phải anh vừa mới ở đây không? Hay là em đã ngủ quên trong chính thực tại của mình? Em sợ cảm giác này, sợ rằng nụ hôn trán ấy chỉ là một cái chạm của gió, và mùi trà Long Tỉnh này thực chất chỉ là mùi của thuốc sát trùng nồng nặc đang bủa vây lấy cánh mũi. Anh đừng im lặng như vậy, hãy nói với em rằng anh chỉ vừa mới ra ngoài mua báo thôi, có được không?

Hoàng hôn đang dần buông xuống, và em vẫn ngồi đây, bên hai chén trà đã nguội ngắt từ lâu.