MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Người Chẳng Còn Ở ĐóChương 4

Gửi Người Chẳng Còn Ở Đó

Chương 4

768 từ · ~4 phút đọc

Thượng Hải của nhiều năm về trước trong ký ức em là một thành phố đầy rẫy những mảng màu xám xịt của những cơn mưa không dứt. Ngày hôm đó, em chạy trốn khỏi ngôi nhà ngột ngạt với tiếng thắt lưng da quất vào không trung và mùi rượu nồng nặc phát ra từ hơi thở của cha. Em chạy cho đến khi đôi chân không còn cảm giác, cho đến khi hơi lạnh của nước mưa thấm đẫm chiếc áo mỏng mảnh, và rồi em dừng lại trước một mái hiên gỗ đã mục nát theo thời gian. Đó là một hiệu sách cũ nằm sâu trong con ngõ nhỏ, nơi biển hiệu chỉ còn sót lại vài chữ vàng mờ nhạt: Lục Cẩn Ngôn.

Lần đầu tiên em nhìn thấy cái tên ấy, em đã ngỡ đó là tên của một người đàn ông thâm trầm và nho nhã, một người sẽ đứng đợi em sau cánh cửa gỗ khép hờ để che chở cho em khỏi những trận đòn roi ngoài kia. Em bước vào bên trong, không gian nồng đượm mùi giấy cũ, mùi bụi bặm và mùi gỗ mục nhưng lại mang đến cho em một cảm giác an toàn đến lạ kỳ. Giữa những kệ sách cao ngất ngưởng, em đã thấy anh đứng đó, trong chiếc áo sơ mi trắng đơn sơ, đôi tay gầy gò đang lật giở từng trang sách một cách nâng niu. Anh không nhìn em, không hỏi tại sao em lại lấm lem và run rẩy như một con mèo nhỏ mắc mưa, anh chỉ lặng lẽ đưa cho em một chiếc khăn khô và một tách trà nóng.

Kể từ khoảnh khắc ấy, cái tên Lục Cẩn Ngôn đã không còn là một biển hiệu vô hồn trên con phố vắng. Anh trở thành tất cả những gì em có, là người đã dạy em cách đánh vần những từ ngữ của yêu thương, là người đã hứa sẽ thay thế bóng tối bằng những ngọn đèn dầu ấm áp. Em nhớ mình đã ngồi bệt xuống sàn gỗ, dựa đầu vào chân anh và nghe anh đọc những vần thơ về một tình yêu trường cửu, nơi con người ta không làm đau nhau bằng lời nói hay hành động. Trong hiệu sách cũ kỹ ấy, em đã xây dựng nên một thế giới riêng, nơi chỉ có hai ta và những câu chuyện chưa bao giờ kết thúc.

Cẩn Ngôn, anh có nhớ không, anh từng bảo rằng mỗi cuốn sách là một cuộc đời, và nếu em không thích cuộc đời hiện tại của mình, em hoàn toàn có thể viết lại nó trên những trang giấy trắng. Em đã tin anh. Em đã viết nên một Thẩm Nhược Hi được yêu thương, một Thẩm Nhược Hi có người chồng luôn chờ đợi bên mâm cơm ấm nóng, một Thẩm Nhược Hi chưa bao giờ biết đến cảm giác bị bỏ rơi. Hiệu sách ấy giờ đây có lẽ đã bị phá dỡ để xây nên những tòa nhà chọc trời, nhưng đối với em, nó vẫn luôn nằm ở đó, ngay tại nơi trái tim em đang đập những nhịp yếu ớt.

Nhưng hôm nay, khi em cố gắng nhớ lại khuôn mặt anh vào buổi chiều mưa năm ấy, mọi thứ bỗng trở nên nhòe nhoẹt. Em chỉ thấy một tấm biển hiệu đổ nát, thấy những trang giấy bị xé vụn bay lả tả trong gió. Em tự hỏi, phải chăng anh chính là cuốn sách đẹp nhất mà em từng đọc, hay anh chỉ là một nhân vật em tự vẽ ra để xoa dịu nỗi đau của đứa trẻ mồ côi năm sáu tuổi? Tại sao mỗi khi em cố chạm vào anh, bàn tay em lại chỉ chạm phải những thanh sắt lạnh lẽo của khung cửa sổ này?

Trời lại bắt đầu mưa rồi, tiếng nước gõ vào mái hiên như nhịp đập của thời gian đang trôi đi tàn nhẫn. Em lại nhớ về hiệu sách ấy, nhớ về người đàn ông có cái tên đẹp đẽ như một lời nguyện cầu. Nếu cuộc đời thực sự là một cuốn sách, em ước gì mình có thể dừng lại mãi mãi ở trang viết về ngày đầu tiên mình gặp nhau, để em không bao giờ phải tỉnh dậy và đối mặt với thực tại rằng hiệu sách ấy vốn dĩ chỉ là một đống tro tàn từ lâu.

Em vẫn đợi anh, giữa những trang sách đã ố vàng và những ký ức không còn nguyên vẹn.