MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Người Chẳng Còn Ở ĐóChương 10

Gửi Người Chẳng Còn Ở Đó

Chương 10

775 từ · ~4 phút đọc

Hôm nay là tròn một nghìn ngày kể từ khi em bắt đầu viết những lá thư này cho anh. Em ngồi bên bàn, trước mặt là một xấp giấy trắng đã vơi đi quá nửa, cảm giác như mình vừa đi qua một cuộc hành trình dài đằng đẵng chỉ để tìm lại một cái tên. Thượng Hải hôm nay lặng gió, bầu trời mang một màu xanh ngọc bích trong vắt, giống hệt như màu mắt của anh mỗi khi anh nhìn em âu yếm. Em khẽ mỉm cười, đặt bàn tay lên lồng ngực mình, nơi trái tim vẫn đang đập những nhịp rung động vì một thứ mà em gọi là hạnh phúc.

Cẩn Ngôn, hạnh phúc này là thật, đúng không anh.

Em hỏi anh câu này không phải vì em nghi ngờ tình yêu của chúng ta, mà vì em thấy mọi thứ xung quanh mình dường như quá đỗi hoàn hảo. Hoàn hảo đến mức đôi khi em cảm thấy sợ hãi. Em sợ rằng mình chỉ là một kẻ bộ hành mệt mỏi trên sa mạc, vì quá khát khao hơi ấm mà tự vẽ nên một ốc đảo xanh tươi giữa những đống đổ nát của cuộc đời. Anh biết không, những ngày qua em đã sống trong sự nuông chiều của anh, được nghe những lời đường mật, được bao bọc trong mùi gỗ đàn hương thanh khiết. Những điều đó vốn dĩ là những thứ xa xỉ mà đứa trẻ bị bỏ rơi như em chưa bao giờ dám mơ tới.

Em nhớ về những buổi chiều chúng ta cùng nhau đi dạo bên bờ sông, anh nắm tay em thật chặt, che chắn cho em khỏi những ánh nhìn tò mò của người lạ. Em nhớ cách anh kiên nhẫn nghe em kể về những nỗi đau cũ, rồi nhẹ nhàng hôn lên tóc em như muốn xua tan đi tất cả những vết thương lòng. Nếu tất cả những điều này không phải là thật, vậy thì tại sao cảm giác ấm áp nơi trán em vẫn còn vương vấn, tại sao dư vị của tách trà Long Tỉnh sáng nay vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi? Một giấc mơ làm sao có thể mang theo hương vị, làm sao có thể xoa dịu được những cơn đau thể xác đau đớn đến nhường này?

Nhưng hôm nay, khi em nhìn vào gương để chải lại mái tóc, em bỗng thấy một tia nhìn lạ lẫm từ chính đôi mắt mình. Hình ảnh phản chiếu trong gương dường như đang cố nói với em một điều gì đó rất quan trọng, một điều mà em đã cố tình phớt lờ bấy lâu nay. Em thấy gương mặt mình nhợt nhạt hơn, đôi môi khô khốc và những đầu ngón tay đầy vết chai sần vì cầm bút quá lâu. Tại sao một người đang hạnh phúc như em lại có vẻ ngoài héo hon như một nhành hoa tàn úa đến vậy?

Em vội vàng quay mặt đi, không dám nhìn thêm một giây nào nữa. Em bám chặt lấy cạnh bàn, cố gắng tập trung vào mùi hương đàn hương đang tỏa ra từ chiếc áo sơ mi trắng treo trên giá. Em tự nhủ rằng đó chỉ là do em mệt mỏi, do em đã thức quá khuya để chờ anh trở về. Hạnh phúc của em là thật, anh là thật, và tình yêu của chúng ta chính là thứ duy nhất có nghĩa lý trong cái thế giới hỗn độn này. Không ai có quyền tước đoạt nó khỏi tay em, kể cả những người mặc áo trắng luôn mang theo hơi lạnh của kim loại và mùi thuốc sát trùng đáng sợ ấy.

Cẩn Ngôn, anh hãy trả lời em đi. Hãy nói rằng em không hề điên, rằng căn hộ 1302 này là nhà của chúng ta, và anh sẽ sớm bước qua cánh cửa kia để ôm em vào lòng. Em chỉ cần một cái gật đầu của anh, một lời khẳng định từ giọng nói trầm ấm ấy, để em có thể tiếp tục kiên trì với thực tại tươi đẹp này.

Em sẽ gửi bức thư thứ một nghìn này vào hòm thư cũ. Em sẽ đứng đó chờ cho đến khi thấy bóng dáng anh hiện lên dưới ánh đèn đường. Vì nếu không có anh, nếu hạnh phúc này chỉ là một trò đùa của tâm trí, em thà chọn cách chìm đắm mãi mãi trong cơn mộng mị này còn hơn phải tỉnh dậy trong sự cô độc tột cùng.

Anh sẽ về sớm, đúng không anh?