Đêm Thượng Hải trong ký ức em là một biển ánh sáng rực rỡ, nơi những tòa nhà chọc trời vươn mình chạm tới những vì sao và dòng sông Hoàng Phố lấp lánh như một dải lụa dát vàng. Em vẫn nhớ như in cái cảm giác gió đêm lùa qua tóc, mang theo hơi nước lành lạnh của dòng sông và cả hương vị của tự do mà em hằng khao khát. Đứng dưới chân tháp Minh Châu vĩ đại, giữa dòng người hối hả ngược xuôi, em cảm thấy mình nhỏ bé như một hạt cát, nhưng chỉ cần có anh nắm chặt tay, em lại thấy mình như đang đứng giữa tâm điểm của cả vũ trụ.
Anh đã nhìn sâu vào mắt em, ánh mắt ấy còn sáng hơn cả những ngọn đèn neon phía sau lưng. Anh không quỳ xuống với một nhẫn kim cương đắt giá hay những lời hoa mỹ sáo rỗng. Anh chỉ đơn giản là đan chặt mười đầu ngón tay của chúng ta vào nhau, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang khiến mọi rung động sợ hãi trong lòng em đều tan biến. Anh nói rằng, dù Thượng Hải có thay đổi, dù tháp Minh Châu có mờ phai theo thời gian, thì tình yêu của anh dành cho em vẫn sẽ luôn là ngọn hải đăng duy nhất dẫn lối cho em về nhà.
Lời thề nguyện ấy không được ghi chép trên giấy, nó chỉ được gió sông làm chứng và khắc ghi vào sâu thẳm tâm khảm em. Lúc đó, em đã khóc. Em khóc vì nhận ra rằng, sau bao nhiêu năm tháng bị vùi dập trong những căn hầm tối tăm của quá khứ, cuối cùng em cũng có một người để thề nguyện, một người để tin tưởng giao phó cả cuộc đời mình. Dưới ánh sáng rực rỡ của tháp Minh Châu, em đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ dùng cả hơi thở này để yêu anh, để bảo vệ tình yêu duy nhất đã cứu rỗi em khỏi vực thẳm.
Hôm nay, em cố gắng tìm kiếm lại ánh sáng ấy giữa bốn bức tường trắng toát của căn phòng này. Em dùng ngón tay vẽ lại hình dáng của tháp Minh Châu lên mặt bàn đá, cố gắng tưởng tượng ra sự lung linh của những khối cầu thạch anh giữa đêm đen. Nhưng sao những đường nét ấy cứ méo mó, nhạt nhòa. Em nhìn qua ô cửa sổ nhỏ có những thanh sắt chắn ngang, chỉ thấy một khoảng không gian u ám của vùng ngoại ô, không có ánh đèn rực rỡ, không có dòng sông Hoàng Phố, chỉ có tiếng gió rít qua những tán cây trơ trụi.
Em tự hỏi, liệu có phải ngày hôm đó chúng ta thực sự đã đứng ở đó không? Hay tháp Minh Châu ấy chỉ là một món đồ chơi bằng nhựa rẻ tiền mà em đã từng nhặt được trong bãi rác năm lên mười tuổi, rồi em đã nhìn nó và dệt nên một giấc mơ vĩ đại về tình yêu? Em nhớ lại cảm giác đôi bàn tay anh nắm chặt tay em, nhưng khi nhìn xuống, em chỉ thấy bàn tay mình đang bấu chặt lấy thành giường đến trắng bệch, móng tay hằn sâu vào da thịt tạo thành những vết đỏ bầm.
Cẩn Ngôn, anh vẫn còn nhớ lời thề ấy chứ? Anh nói anh sẽ là nhà, sẽ là ánh sáng của em. Vậy tại sao bây giờ em chỉ thấy bóng tối bao trùm? Tại sao em lại ngồi đây, trong căn phòng giam cầm này, và cố gắng thuyết phục bản thân rằng mình đã từng có một đêm rực rỡ đến thế dưới chân tháp Minh Châu?
Có tiếng chìa khóa lách cách ngoài cửa, báo hiệu một ngày nữa lại sắp trôi qua. Em phải giấu bức thư này đi, giấu đi cả những lời thề nguyện đang dần trở nên mong manh như khói thuốc. Em sợ rằng nếu họ nhìn thấy, họ sẽ lại cười nhạo vào niềm tin cuối cùng của em, họ sẽ nói rằng Thượng Hải chưa bao giờ thuộc về một đứa con gái như em.
Anh hãy về đi, Cẩn Ngôn. Hãy mang em trở lại dưới chân ngọn tháp ấy, nơi chúng ta đã từng thuộc về nhau trước khi thực tại tàn nhẫn này bắt đầu.