Đêm nay Thượng Hải không có mưa, cũng không có tuyết, chỉ có vầng trăng khuyết bạc phếch treo lơ lửng giữa những tầng mây xám xịt. Em ngồi trên giường, đôi bàn tay vô thức đặt lên vùng bụng phẳng lì của mình, cảm nhận một sự rung động kỳ lạ len lỏi trong từng mạch máu. Một ý nghĩ vừa nảy ra trong đầu khiến em không thể kìm được nụ cười mỉm hạnh phúc, một ý nghĩ ngọt ngào đến mức em phải vội vàng lấy giấy bút ra để sẻ chia cùng anh ngay lập tức.
Cẩn Ngôn, anh này, chúng ta sẽ có một đứa con, anh nhỉ.
Em đã tưởng tượng về điều đó rất nhiều lần. Đó sẽ là một đứa trẻ có đôi mắt đen sáng ngời giống anh và nụ cười hơi nhút nhát giống em. Em sẽ đặt tên con là Tiểu Hiên, mang ý nghĩa về một mái hiên che chở, giống như cái cách anh và hiệu sách cũ ấy đã bao bọc lấy cuộc đời em. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng cho con một thế giới hoàn toàn khác với những gì em đã trải qua. Con sẽ không bao giờ phải biết đến mùi rượu đắng ngắt, không bao giờ phải giật mình trốn dưới gầm giường khi nghe tiếng bước chân nặng nề ngoài cửa, và quan trọng nhất, con sẽ lớn lên trong hơi ấm của tình thương, thứ mà em đã phải đánh đổi cả sự tỉnh táo để kiếm tìm.
Em sẽ tự tay đan cho con những chiếc áo len nhỏ xíu màu xanh rêu, cùng màu với chiếc khăn anh hứa tặng em. Anh sẽ dạy con đọc những cuốn sách cổ trong hiệu sách, dạy con cách trân trọng từng trang giấy và cách yêu lấy những điều bình dị nhất. Mỗi tối, ba chúng ta sẽ cùng ngồi bên lò sưởi, em sẽ kể cho con nghe về người cha tuyệt vời nhất thế gian, người đã cứu rỗi linh hồn mẹ từ những tro tàn của quá khứ. Cẩn Ngôn ạ, ý nghĩ về một gia đình trọn vẹn khiến em thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như thể em đã thực sự chạm tay vào thiên đường.
Nhưng khi em vừa viết xong dòng chữ ấy, một người phụ nữ mặc áo trắng bước vào phòng với khay thuốc trên tay. Bà ta nhìn em bằng ánh mắt chứa đầy sự thương hại rồi đặt một bàn tay lạnh lẽo lên vai em. Bà ta hỏi em đang lầm bầm điều gì một mình vậy. Em ngẩng lên, mỉm cười rạng rỡ và bảo rằng em đang nói chuyện với anh về đứa con của chúng ta. Bà ta khựng lại, đôi mắt nheo lại đầy đau đớn rồi thở dài một tiếng thật dài. Bà ta nói với người đứng sau cửa rằng tình trạng hoang tưởng của em đã bắt đầu xâm lấn vào những bản năng nguyên thủy nhất.
Tại sao bà ta lại dùng những từ ngữ đáng sợ như vậy để nói về niềm hạnh phúc của em? Họ nói rằng cơ thể em vốn dĩ đã khô héo từ lâu vì những trận bạo hành nghiêm trọng thời thơ ấu, rằng em thậm chí còn không thể tự chăm sóc chính mình thì làm sao có thể mang thai. Họ cố tình xua tan đi ảo mộng đẹp đẽ nhất của em bằng những sự thật trần trụi và tàn nhẫn. Em đã gạt tay bà ta ra, ôm chặt lấy bụng mình như để bảo vệ một sinh linh nhỏ bé đang thực sự tồn tại ở đó. Đối với em, Tiểu Hiên không phải là một giấc mơ, cũng giống như anh chưa bao giờ là một ảo ảnh.
Cẩn Ngôn, anh hãy nói cho em biết là em đúng đi. Hãy nói rằng vào một ngày nắng ấm nào đó, chúng ta sẽ thực sự dắt tay một đứa trẻ đi dạo dưới tháp Minh Châu. Em không cần một gia đình hào nhoáng, em chỉ cần anh, em và một đứa trẻ mang dòng máu của hai ta để chứng minh rằng em đã từng được yêu, từng được tồn tại một cách đúng nghĩa trên cuộc đời này.
Ánh trăng ngoài kia đã lặn, và em vẫn đang thầm thì với chính bóng mình trên tường, về một đứa trẻ sẽ chẳng bao giờ thành hình.