MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Người Chẳng Còn Ở ĐóChương 7

Gửi Người Chẳng Còn Ở Đó

Chương 7

659 từ · ~4 phút đọc

Sáng nay, em chợt nhớ ra trong ngăn tủ phía dưới cùng vẫn còn cất giữ một bí mật nho nhỏ của hai ta. Đó là chiếc váy lụa màu trà mà anh đã tặng em vào dịp kỷ niệm năm ngoái. Em còn nhớ rõ ánh mắt anh lúc đó, vừa hồi hộp vừa mong chờ khi đưa chiếc hộp thắt nơ lụa cho em. Anh bảo màu trà thanh tao này rất hợp với khí chất của em, nó không rực rỡ như hoa hồng nhưng lại mang một vẻ đẹp trầm lắng, bền bỉ qua năm tháng.

Em nhẹ nhàng lấy chiếc váy ra khỏi tủ. Chất liệu lụa tơ tằm mềm mại lướt qua da thịt, mát lạnh và trơn tru như dòng nước chảy. Em đứng trước gương, ướm chiếc váy lên người mình. Sắc màu ấy quả thực rất kỳ diệu, nó làm tôn lên làn da trắng xanh của em, che đi những vết bầm tím vô hình mà chỉ mình em cảm nhận được trên cơ thể mình. Em xoay một vòng, tà váy mềm mại tung bay, tạo nên một vũ điệu của ký ức giữa căn phòng tĩnh lặng.

Anh từng nói, vào mùa xuân năm tới, khi những nhành liễu bên hồ Tây bắt đầu đâm chồi, anh sẽ đưa em đi dạo phố trong chiếc váy này. Chúng ta sẽ cùng nhau đi dưới những tán cây xanh mướt, để gió mơn man tà áo và nghe tiếng thời gian trôi đi thật chậm. Em đã chờ đợi ngày đó biết bao lâu, đã thầm tưởng tượng ra khung cảnh em tựa đầu vào vai anh, chiếc váy màu trà của em hòa lẫn vào sắc xanh của cỏ cây, tạo nên một bức tranh bình yên nhất thế gian.

Thế nhưng, Cẩn Ngôn ơi, sao hôm nay em nhìn vào gương lại thấy chiếc váy ấy có chút lạ lùng. Dưới ánh sáng gay gắt của bóng đèn tuýp trên trần nhà, em không thấy màu trà dịu nhẹ ấy đâu cả. Em chỉ thấy mình đang khoác lên người một chiếc áo bệnh nhân rộng thùng thình, thô ráp và bạc màu. Em cố gắng chớp mắt, cố gắng dùng tay vuốt ve lớp lụa tưởng tượng, nhưng cảm giác chạm vào chỉ là vải thô và những đường may cẩu thả.

Em bắt đầu hoảng loạn. Em lục tung ngăn tủ để tìm lại chiếc váy lụa màu trà ấy, nhưng chẳng có gì ngoài những chồng khăn trắng và những tập giấy trắng tinh. Tại sao chiếc váy ấy lại biến mất? Tại sao mùi hương gỗ đàn hương vốn dĩ luôn vương trên áo anh giờ đây cũng tan biến, thay vào đó là mùi hóa chất nồng nặc đến xộc lên tận não?

Em quỳ sụp xuống sàn, đôi bàn tay gầy gộc bám chặt lấy lớp áo vải thô trên người. Không, chắc chắn là do thị lực của em dạo này không tốt, hoặc là do những người mặc đồ trắng kia đã lén giấu chiếc váy của em đi rồi. Họ luôn muốn tước đoạt những gì tươi đẹp nhất mà anh dành cho em. Họ muốn em tin rằng chiếc váy lụa màu trà ấy chưa bao giờ tồn tại, cũng giống như cách họ muốn em tin rằng anh chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời em.

Em sẽ không mắc bẫy đâu. Em vẫn sẽ viết cho anh, vẫn sẽ kể về chiếc váy màu trà ấy như một bằng chứng sống cho tình yêu của chúng ta. Dù thế giới ngoài kia có trở nên méo mó và trắng toát, thì trong lòng em, em vẫn đang diện chiếc váy đẹp nhất, chờ đợi anh đến đón em đi dạo dưới bóng liễu xanh.

Cẩn Ngôn, anh hãy nói với em rằng chiếc váy ấy vẫn còn đó, chỉ là em chưa nhìn thấy mà thôi, có phải không anh?