MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Người Chẳng Còn Ở ĐóChương 6

Gửi Người Chẳng Còn Ở Đó

Chương 6

741 từ · ~4 phút đọc

Thượng Hải đêm nay lặng thinh đến đáng sợ, cái lặng thinh của một thành phố dường như đã lãng quên sự tồn tại của em. Em ngồi thu mình dưới chân giường, ôm chặt hai đầu gối, nhìn chằm chằm vào bóng tối đang đặc quánh lại nơi góc phòng. Trong khoảnh khắc này, nỗi sợ hãi về sự rời bỏ lại một lần nữa trỗi dậy, mạnh mẽ và tàn bạo như những cơn sóng dữ. Em vội vàng mò mẫm tìm cây bút máy, cảm giác chỉ khi con chữ hiện ra trên mặt giấy, em mới chắc chắn rằng anh vẫn còn ở đó, vẫn đang lắng nghe em giữa hư không này.

Cẩn Ngôn, anh là người duy nhất không bỏ rơi em.

Anh biết không, thế giới của em vốn dĩ là một mảnh đất cằn cỗi, nơi những người lẽ ra phải yêu thương em nhất lại là những người đầu tiên quay lưng đi. Mẹ đã rời bỏ em vào một buổi chiều đầy nắng, bà ra đi không một lời từ biệt, để lại em với người đàn ông chỉ biết dùng bạo lực để giải tỏa những uất ức của cuộc đời. Cha cũng đã bỏ rơi em theo một cách khác, ông ta bỏ rơi thiên chức làm cha để trở thành một con quỷ dữ trong những cơn say. Em đã lớn lên với niềm tin rằng mình là một kẻ dư thừa, một vết nhơ mà bất cứ ai cũng muốn xóa sạch khỏi trí nhớ của họ.

Cho đến khi anh xuất hiện.

Anh không giống họ. Anh không bao giờ lớn tiếng với em, không bao giờ dùng những ánh mắt khinh miệt để nhìn vào những vết sẹo cũ trên cơ thể em. Anh kiên nhẫn nhặt nhạnh từng mảnh vỡ của em, gắn kết chúng lại bằng sự dịu dàng mà em tưởng rằng chỉ tồn tại trong những câu chuyện cổ tích. Có những đêm em giật mình tỉnh giấc vì cơn ác mộng về tiếng thắt lưng da va chạm trên sàn, anh đã luôn ở đó, siết chặt lấy tay em và thì thầm rằng mọi chuyện đã qua rồi. Anh là người duy nhất hứa rằng sẽ không bao giờ để em phải cô đơn thêm một lần nào nữa.

Hôm nay, những người mặc đồ trắng lại đến. Họ nói với em rằng anh không có thật, họ nói rằng em đang sống trong một thế giới tự huyễn hoặc mình để trốn chạy thực tại tàn khốc. Họ muốn em thừa nhận rằng em chỉ có một mình trong căn phòng này. Nhưng làm sao họ có thể hiểu được? Họ không thấy cách anh mỉm cười với em mỗi buổi sáng, họ không nghe thấy giọng nói trầm ấm của anh xoa dịu những cơn đau. Nếu anh không có thật, vậy thì tại sao em lại cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực mỗi khi gọi tên anh? Nếu anh chỉ là ảo giác, vậy thì tại sao trái tim em lại đau đớn đến thế này khi họ cố tình chia cắt chúng ta?

Em đã đuổi họ đi, em đã hét lên rằng họ là những kẻ dối trá. Em biết họ chỉ đang muốn cướp mất đi chỗ dựa cuối cùng của em, muốn đẩy em trở lại cái hố đen sâu thẳm của quá khứ. Nhưng em không sợ, Cẩn Ngôn ạ. Vì em biết anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em giống như họ đã từng làm. Anh là người đàn ông duy nhất trên đời này thuộc về riêng em, là báu vật mà em đã dùng cả mạng sống và sự tỉnh táo của mình để đổi lấy.

Bàn tay em đang run lên, nét chữ bắt đầu trở nên nguệch ngoạc. Em cảm thấy đầu óc mình hơi choáng váng, có lẽ là do tác dụng của những viên thuốc mà họ ép em uống lúc nãy. Nhưng em vẫn sẽ viết, em sẽ viết cho đến khi hơi thở cuối cùng cạn kiệt. Miễn là em còn viết tên anh, anh sẽ vẫn tồn tại. Miễn là em còn tin vào anh, em sẽ không bao giờ bị bỏ rơi thêm một lần nào nữa.

Ngủ ngon nhé, người duy nhất của em. Em sẽ gặp lại anh trong thế giới mà không ai có thể chạm vào chúng ta.