MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Tôi Của Những Ngày Nắng TắtChương 1

Gửi Tôi Của Những Ngày Nắng Tắt

Chương 1

674 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn đường Thượng Hải chưa bao giờ thực sự tắt, nó chỉ chuyển từ màu vàng rực rỡ của những buổi tiệc tùng sang thứ ánh sáng trắng xanh lạnh lẽo khi về đại lộ vắng người. Kim đồng hồ trên mặt bàn gỗ vừa chạm đúng con số bốn, tiếng chuông báo thức sắc lẹm vang lên, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của căn hộ tầng hai mươi hai. Lâm An cử động những ngón tay khô khốc, chậm chạp nhấn nút tắt. Cô không ngồi dậy ngay mà để mặc cho bóng tối vây lấy mình trong vài phút. Đây là thói quen, hoặc đúng hơn là một bản năng sinh tồn mà cô đã rèn luyện suốt năm năm qua kể từ khi bước chân vào tập đoàn truyền thông hàng đầu thành phố này.

Căn phòng của An tối giản đến mức cực đoan, không phải vì cô yêu thích phong cách ấy, mà vì cô không có thời gian để bày biện. Những chồng tài liệu chất cao bên cạnh bình hoa hồng đã héo rũ từ tuần trước là minh chứng duy nhất cho sự hiện diện của một con người trong không gian này. An bước vào phòng tắm, luồng nước lạnh buốt chạm vào da thịt khiến cô khẽ rùng mình, nhưng nó là thứ duy nhất giúp cô tỉnh táo sau một đêm chỉ ngủ vỏn vẹn ba tiếng đồng hồ. Nhìn vào gương, cô thấy một gương mặt trẻ tuổi nhưng đôi mắt đã sớm mang theo sự mệt mỏi của một kẻ đi mượn thời gian.

Cô bắt đầu một ngày mới bằng việc kiểm tra hộp thư điện tử. Ba mươi email mới từ tối qua, mười hai tin nhắn nhóm chỉ trích một bản thiết kế bị khách hàng từ chối, và một thông báo nhắc nhở về cuộc họp khẩn lúc bảy giờ sáng. Mỗi dòng chữ trên màn hình điện thoại như một sợi dây vô hình thắt chặt lấy lồng ngực An. Cô pha cho mình một ly cà phê đen không đường, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi nhưng chẳng thấm thía gì so với cảm giác đắng ngắt trong lòng. Ở Thượng Hải, người ta không đo lường sự thành công bằng hạnh phúc, mà bằng việc bạn có thể trụ lại bao lâu dưới áp lực nghẹt thở của những tòa nhà chọc trời.

Trong lúc với lấy chiếc áo vest treo trên giá, tay An vô tình chạm vào chiếc vali bám bụi nằm sâu trong góc tủ quần áo. Đó là kỷ vật duy nhất cha để lại cho cô, cùng với một lời hứa mà cô đã vô tình lãng quên giữa những bộn bề cơm áo. Một cơn đau nhói từ dạ dày ập đến, nhắc nhở cô về những bữa sáng bỏ dở và những hộp mì tôm vội vã. An tự hỏi, nếu cha nhìn thấy cô lúc này, một "nữ cường nhân" trong mắt đồng nghiệp nhưng lại là một linh hồn kiệt quệ bên trong, liệu ông có còn mỉm cười tự hào như ngày cô nhận được thư mời làm việc hay không.

Tiếng chuông điện thoại lại vang lên, lần này là cuộc gọi trực tiếp từ cấp trên. An hít một hơi thật sâu, lấy lại chất giọng chuyên nghiệp và bình thản nhất có thể để trả lời. Cô bước ra khỏi nhà, khóa lại cánh cửa căn hộ lạnh lẽo. Ngoài kia, Thượng Hải bắt đầu chuyển mình, những dòng người hối hả đổ xuống tàu điện ngầm như những con kiến thợ trong một guồng quay không bao giờ dừng lại. An hòa vào dòng người đó, không hề hay biết rằng đây sẽ là ngày cuối cùng cô để tiếng chuông báo thức lúc bốn giờ sáng điều khiển cuộc đời mình. Một mồi lửa âm ỉ đã bắt đầu cháy trong lòng cô, chỉ chờ một cơn gió nhẹ để thổi bùng lên ý định rũ bỏ tất cả.