MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Tôi Của Những Ngày Nắng TắtChương 2

Gửi Tôi Của Những Ngày Nắng Tắt

Chương 2

726 từ · ~4 phút đọc

Văn phòng làm việc nằm trên tầng bốn mươi lăm của một tòa cao ốc bọc kính hoàn toàn, nơi mà từ cửa sổ sát đất, người ta có thể nhìn bao quát cả bến Thượng Hải sầm uất. Nhưng đối với Lâm An, lớp kính đó không phải để ngắm nhìn vẻ đẹp của thành phố, mà là một bức tường ngăn cách cô với thế giới thực tại. Tiếng giày cao gót gõ xuống sàn đá hoa cương nghe khô khốc và gấp gáp. Vừa bước qua cửa xoay, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng đã bủa vây lấy cô. Những gương mặt đồng nghiệp lướt qua nhau chỉ bằng những cái gật đầu vô cảm, ai nấy đều dán mắt vào màn hình máy tính hoặc điện thoại, môi mím chặt như đang bước vào một trận chiến sinh tử.

Cuộc họp lúc bảy giờ sáng bắt đầu bằng tiếng đập tay xuống bàn của vị giám đốc sáng tạo. Những lời chỉ trích nặng nề đổ ập xuống như trận mưa rào mùa hạ, không báo trước và đầy tính sát thương. Bản kế hoạch mà An đã thức trắng ba đêm để hoàn thiện bị ném sang một bên vì thiếu tính thương mại. Người ta nói về những con số, về thị phần, về việc làm sao để móc túi khách hàng một cách hiệu quả nhất. Không ai quan tâm đến giá trị thẩm mỹ hay sự rung cảm mà An đã cố gắng lồng ghép vào từng câu chữ. Ở đây, sự mộng mơ là một loại lỗi hệ thống, và những người mang tâm hồn nhạy cảm thường bị coi là những kẻ yếu thế không đủ sức trụ lại.

An ngồi lặng lẽ ở góc bàn, đôi bàn tay đan chặt vào nhau dưới gầm bàn để ngăn những rung động run rẩy. Cô chợt nhớ về những ngày còn ở trường đại học, khi cô từng tin rằng ngôn từ có thể cứu rỗi thế giới. Giờ đây, ngôn từ trong tay cô chỉ là những công cụ sắc lạnh để phục vụ cho các chiến dịch tiêu dùng hào nhoáng. Một người đồng nghiệp ngồi cạnh khẽ huých tay cô, thì thầm rằng hãy xin lỗi và hứa sẽ sửa lại vào chiều nay nếu không muốn bị thay thế. Đó chính là luật chơi của thành phố này: hoặc là biến mình thành một bánh răng hoàn hảo trong bộ máy, hoặc là bị nghiền nát và vứt bỏ không thương tiếc.

Giờ nghỉ trưa, An không xuống căng tin. Cô đứng bên máy pha cà phê tự động ở hành lang, nhìn xuống dòng xe cộ li ti như những đàn kiến bên dưới đại lộ Diên An. Một cảm giác lạc lõng bao trùm lấy tâm trí cô. Thượng Hải rực rỡ và lộng lẫy, nhưng nó không thuộc về cô, và cô cũng chẳng thể thuộc về nó. Những tòa nhà cao chọc trời kia giống như những nấm mồ bằng bê tông chôn cất đi ước mơ của hàng triệu người trẻ đổ về đây mỗi năm. Họ đến với trái tim đầy hoài bão, nhưng sau vài năm, thứ còn lại chỉ là quầng thâm dưới mắt và sự hoài nghi về ý nghĩa của sự tồn tại.

Khi quay trở lại bàn làm việc, An nhìn thấy một tờ giấy quảng cáo bị ai đó kẹp nhầm vào tập hồ sơ của mình. Đó là hình ảnh một cánh đồng trà xanh mướt trải dài dưới chân núi, mây mù giăng lối trên những mái ngói rêu phong. Hình ảnh ấy đối lập hoàn toàn với ánh sáng xanh lè phát ra từ màn hình máy tính trước mặt. Cô vô thức chạm tay vào túi xách, nơi cất giữ chìa khóa của chiếc vali cũ. Một ý nghĩ điên rồ bắt đầu nhen nhóm: nếu cô cứ thế mà đi, nếu cô từ bỏ vị trí mà hàng ngàn người thèm khát này để đi tìm lại chính mình, liệu thế giới có sụp đổ hay không? Câu trả lời hiện rõ trong tâm trí An: thế giới vẫn sẽ quay, Thượng Hải vẫn sẽ náo nhiệt, chỉ có cô là sẽ héo mòn nếu còn tiếp tục ở lại nơi không dành cho kẻ mộng mơ này.