Ánh hoàng hôn của Thượng Hải không mang sắc đỏ ấm áp của vùng quê, nó là một thứ màu cam pha trộn với khói bụi, nhạt nhẽo và tan nhanh trên những tấm kính cường lực. Lâm An ngồi lại văn phòng khi mọi người đã bắt đầu lục đục ra về. Trên bàn cô, ly Latte mua từ lúc bốn giờ chiều nay đã nguội ngắt, lớp bọt sữa tan ra tạo thành những vệt loang lổ trên thành cốc. Cô đưa tay nhấp một ngụm, vị đắng của cà phê hòa cùng vị chát của sữa hỏng đọng lại nơi cuống họng, giống hệt như dư vị của bản báo cáo tài chính đang hiển thị dang dở trên màn hình.
Mười lăm trang dữ liệu, hàng trăm biểu đồ cột và những dòng dự báo tăng trưởng vẫn còn bỏ trống. Những con số nhảy múa trước mắt An, nhưng đầu óc cô hoàn toàn rỗng tuếch. Càng cố gắng tập trung, cô càng cảm thấy mình như một kẻ mù chữ đang cố đọc một bản văn tự cổ. Những từ ngữ như "tối ưu hóa lợi nhuận" hay "tỉ lệ chuyển đổi khách hàng" bỗng trở nên vô nghĩa một cách lạ thường. Cô tự hỏi, liệu có ai chết nếu bản báo cáo này không được nộp trước mười hai giờ đêm nay? Thế giới ngoài kia vẫn sẽ vận hành, dòng sông Hoàng Phố vẫn sẽ chảy, chỉ có những mắt xích mệt mỏi như cô là đang tự bào mòn chính mình để giữ cho bộ máy không bị khựng lại.
Trong không gian yên tĩnh của văn phòng lúc tăng ca, tiếng quạt gió của cây máy tính nghe rõ mồn một như hơi thở của một con quái vật bằng kim loại. An nhìn sang phía chiếc bàn làm việc trống không của người đồng nghiệp vừa xin nghỉ việc tuần trước vì chứng trầm cảm. Người ta nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ những vết tích của anh ta, thay vào đó là một chậu cây xương rồng mới và một tập hồ sơ mới, như thể anh ta chưa từng tồn tại. Sự thay thế tàn nhẫn ấy khiến An rùng mình. Cô hiểu rằng mình cũng chỉ là một con số trong danh sách nhân sự, một cái tên có thể bị gạch đi bất cứ lúc nào mà không để lại một lỗ hổng nào đáng kể.
An đẩy ghế đứng dậy, bước đến bên cửa sổ và nhìn xuống những ánh đèn xe nối đuôi nhau như một chuỗi ngọc kéo dài vô tận. Cơn đau dạ dày lại tái phát, lần này âm ỉ và dai dẳng hơn. Cô mở ngăn kéo, tìm kiếm vỉ thuốc giảm đau nhưng chỉ thấy một tờ ghi chú nhỏ đã ố vàng của cha: "An An, đừng quên uống nước ấm sau khi làm việc". Một câu nói giản đơn từ nhiều năm trước bỗng chốc làm sống mũi cô cay xè. Giữa một thành phố hàng chục triệu dân, người quan tâm cô nhất đã không còn nữa, và người cô cần quan tâm nhất là chính mình thì lại đang bị cô bỏ rơi một cách tàn nhẫn.
Cô quay lại nhìn ly Latte đã cạn một nửa, rồi nhìn sang bản báo cáo vẫn còn đang chờ được lấp đầy. Một cảm giác buông xuôi kỳ lạ xâm chiếm lấy tâm trí. An không gõ tiếp bất cứ một ký tự nào nữa. Cô tắt màn hình máy tính, để mặc cho bóng tối bao trùm lấy mặt bàn. Sự dang dở của bản báo cáo đêm nay không phải là một sự thất bại, mà là một sự phản kháng thầm lặng đầu tiên của một trái tim đã quá mệt mỏi với việc phải làm hài lòng tất cả mọi người ngoại trừ bản thân. Cô cầm lấy túi xách, bước ra khỏi văn phòng mà không nhìn lại, bỏ lại sau lưng ly cà phê đắng và những tham vọng không còn thuộc về mình.