MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Tôi Của Những Ngày Nắng TắtChương 4

Gửi Tôi Của Những Ngày Nắng Tắt

Chương 4

604 từ · ~4 phút đọc

Căn nhà cũ của cha nằm trong một con ngõ nhỏ ở quận Tĩnh An, nơi những bức tường gạch đỏ bám đầy rêu phong dường như bị bỏ lại phía sau bởi sự phát triển thần tốc của những tòa nhà chọc trời. Lâm An mở cửa, mùi gỗ ẩm mục và bụi bặm quen thuộc xộc vào cánh mũi. Kể từ khi cha mất vào hai năm trước, cô rất ít khi quay về đây. Mỗi góc nhà đều chứa đựng những mảnh ký ức quá lớn khiến cô sợ rằng nếu chạm vào, lớp vỏ bọc mạnh mẽ mà cô cố công xây dựng ở Thượng Hải sẽ vỡ tan tành.

An bước vào căn phòng ngủ nhỏ hẹp của cha. Mọi thứ vẫn giữ nguyên như ngày ông rời đi: chiếc kính lão đặt trên mặt bàn gỗ, những cuốn sách triết học sờn gáy và chiếc radio cũ kỹ. Cô ngồi xuống cạnh giường, cảm giác mệt mỏi từ văn phòng dường như dịu bớt khi được bao bọc bởi không gian tĩnh lặng này. Trong lúc cúi xuống để nhặt một chiếc bút rơi, ánh mắt cô dừng lại ở một vật thể hình khối nằm sâu dưới gầm giường. Đó là một chiếc vali bằng da màu nâu sẫm, bốn góc đã sờn rách, được khóa bằng một ổ khóa đồng rỉ sét.

Phải mất một lúc lâu An mới tìm thấy chìa khóa trong lọ gốm trên kệ sách. Khi nắp vali bật mở, một mùi giấy cũ thoảng lên. Bên trong không phải là tiền bạc hay trang sức quý giá, mà là những tấm bản đồ cũ, những chiếc vé tàu từ nhiều thập kỷ trước và rất nhiều bưu thiếp từ những vùng miền xa xôi của đất nước. Cha cô vốn là một giáo viên dạy địa lý, cả đời ông ước mơ được đi khắp những danh thắng của Trung Hoa, nhưng vì lo cho việc học của An, ông đã chọn ở lại thành phố, gói ghém những khát vọng của mình vào trong chiếc vali da nhỏ bé này.

Dưới cùng của xấp tài liệu là một cuốn sổ tay bìa xanh, trên trang đầu viết nắn nót tên cô: Gửi An An. Những trang giấy tiếp theo không phải là nhật ký, mà là một danh sách được ghi chép cẩn thận bằng mực tàu. Đó là mười điều cha cô muốn thực hiện nhưng chưa bao giờ có cơ hội. Mỗi điều ước đều đi kèm với một lời nhắn nhủ ngắn gọn nhưng đầy sức nặng. Có những điều nghe chừng rất giản đơn như nghe tiếng mưa rơi trên mái ngói ở Giang Nam, cũng có những điều nghe thật xa xôi như việc tìm lại sự bình yên trong chính hơi thở của mình.

An lướt ngón tay run rẩy trên những dòng chữ của cha. Cô chợt nhận ra rằng suốt những năm qua, cô đã chạy theo những mục tiêu của người khác mà quên mất những mong mỏi của chính mình và của người thương yêu cô nhất. Chiếc vali này không chỉ chứa đựng quá khứ của cha, mà nó còn là một lời chỉ dẫn, một lối thoát mà ông đã âm thầm chuẩn bị cho cô vào cái ngày cô cảm thấy kiệt sức nhất. Giữa căn phòng vắng lặng, An ôm cuốn sổ vào lòng, những giọt nước mắt nóng hổi lần đầu tiên sau hai năm kiềm nén đã rơi xuống lớp da sờn cũ của chiếc vali, đánh dấu cho một sự chuyển dịch âm thầm trong tâm thức.