MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Tôi Của Những Ngày Nắng TắtChương 5

Gửi Tôi Của Những Ngày Nắng Tắt

Chương 5

610 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn dây tóc trong căn phòng cũ tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, sưởi ấm đôi bàn tay đang run rẩy của Lâm An. Cô lật từng trang của cuốn sổ bìa xanh, cảm nhận rõ ranh giới giữa những ký ức phủ bụi và hiện thực lạnh lẽo đang dần mờ đi. Cha cô, một người đàn ông cả đời chỉ quẩn quanh với những giáo án và bảng đen, hóa ra lại giấu kín một tâm hồn tự do đến thế. Trên trang giấy đã ngả màu vàng ố, dòng chữ "Danh sách 10 điều ước: Đi tìm mùa xuân đã mất" hiện ra như một mệnh lệnh từ quá khứ, đánh thẳng vào sự trống rỗng trong lòng cô.

Điều ước thứ nhất: "Ngắm nhìn một nhành hoa mận nở trong tuyết trắng ở phía Bắc". Cha viết rằng, mùa xuân không bắt đầu từ lịch vạn niên, mà bắt đầu từ khoảnh khắc ta nhìn thấy một mầm sống kiên cường giữa nghịch cảnh. An chạm nhẹ vào dòng chữ, cô nhận ra bấy lâu nay mình chỉ sống trong những mùa đông dài dằng dặc của áp lực và chỉ tiêu. Những điều ước tiếp theo hiện ra, vừa giản dị vừa thơ mộng: nghe tiếng chuông chùa giữa rừng trúc, ngồi trên thuyền thúng xem ngư dân kéo lưới lúc bình minh, hay chỉ đơn giản là tự tay nấu một bát mì trường thọ đúng vị quê nhà.

Ở cuối danh sách, cha cô để lại một dòng ghi chú bằng nét mực đậm hơn: "An An, nếu một ngày con cảm thấy nắng đã tắt trong lòng mình, hãy thay cha đi tìm những mùa xuân này. Đừng để cuộc đời con chỉ là một bản báo cáo dài vô tận". Những lời ấy giống như một gáo nước lạnh tạt vào mặt An, làm cô bừng tỉnh khỏi cơn mê sảng mang tên thành đạt. Cô nhìn lại mình trong chiếc gương ố vàng trên tủ: bộ vest công sở nhăn nhúm, gương mặt hốc hác và ánh mắt thiếu sức sống. Cô đang sở hữu tất cả những thứ mà người ta gọi là tiền đồ, nhưng lại đánh mất chính "mùa xuân" của đời mình.

An đứng dậy, bước đến bên cửa sổ nhìn ra con ngõ nhỏ. Những người hàng xóm cũ đang dọn hàng, tiếng nói cười lao xao mang theo hơi thở của sự sống bình dị. Một ý định điên rồ nhưng mãnh liệt bắt đầu hình thành. Cô không muốn là một con robot lặp lại những động tác vô nghĩa trên tầng bốn mươi lăm nữa. Cô muốn biết cảm giác khi sương sớm chạm vào da thịt, muốn nghe âm thanh của gió thổi qua những cánh đồng trà, và hơn hết, cô muốn hoàn thành tâm nguyện của cha để tìm lại mảnh linh hồn đã thất lạc bấy lâu.

Đêm đó, Lâm An không ngủ. Cô ngồi bên chiếc vali cũ, cẩn thận xếp cuốn sổ tay vào ngăn trang trọng nhất. Những tờ bưu thiếp của cha trở thành những tấm bản đồ chỉ đường cho cuộc hành trình sắp tới. Thượng Hải vẫn ngoài kia với những ánh đèn neon rực rỡ và những guồng quay nghiệt ngã, nhưng trong căn phòng nhỏ này, một kế hoạch đào thoát đã được định hình. "Đi tìm mùa xuân đã mất" không còn là một dòng chữ trên giấy, nó đã trở thành kim chỉ nam cho chương tiếp theo của cuộc đời cô. Sáng mai, khi mặt trời mọc, cô sẽ không đi về hướng tòa cao ốc bọc kính nữa.