MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Tôi Của Những Ngày Nắng TắtChương 6

Gửi Tôi Của Những Ngày Nắng Tắt

Chương 6

631 từ · ~4 phút đọc

Sáng thứ Hai, Thượng Hải chìm trong một lớp sương mù xám xịt. Lâm An đứng trước sảnh tòa nhà tập đoàn, chiếc thẻ nhân viên bằng nhựa cứng đeo trên cổ bỗng trở nên nặng nề như một gông xiềng. Cô không còn mặc bộ vest đen cứng nhắc thường ngày, thay vào đó là một chiếc áo len mỏng màu kem và chiếc quần jeans đơn giản. Trong túi xách của cô, tờ giấy A4 phẳng phiu chỉ vỏn vẹn vài dòng ngắn ngủi nhưng đã được đánh đổi bằng cả một đêm thức trắng để đấu tranh tư tưởng.

Văn phòng tầng bốn mươi lăm vẫn vận hành với nhịp độ điên cuồng như mọi khi. Tiếng máy in chạy rè rè, tiếng điện thoại reo liên hồi và những bước chân vội vã của thực tập sinh. An bước qua dãy bàn làm việc của phòng sáng tạo, nơi những đồng nghiệp vẫn đang dán mắt vào màn hình với vẻ mặt đờ đẫn. Không ai chú ý đến sự khác thường của cô, bởi ở đây, người ta chỉ quan tâm đến việc bạn có kịp nộp bản thảo trước giờ G hay không. Sự tồn tại của một cá nhân từ lâu đã bị hòa tan vào những quy trình chuyên nghiệp đến tàn nhẫn.

Cánh cửa phòng Giám đốc mở ra, phả vào mặt cô mùi tinh dầu bạc hà lạnh lẽo. Vị giám đốc trẻ tuổi, người nổi tiếng với biệt danh "cỗ máy săn lợi nhuận", thậm chí không ngẩng đầu lên khỏi đống hồ sơ. Ông ta bắt đầu cằn nhằn về bản báo cáo dang dở của tối thứ Sáu, về việc khách hàng đang gây áp lực và yêu cầu An phải có một ý tưởng bùng nổ ngay trong chiều nay. An không đáp lời, cô lặng lẽ tiến đến gần bàn làm việc, đặt tờ đơn xin nghỉ việc lên trên chồng tài liệu bóng bẩy.

Căn phòng rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở. Vị giám đốc dừng bút, đẩy gọng kính nhìn vào tờ giấy, rồi nhìn sang An với vẻ mặt không thể tin nổi. Ông ta bắt đầu dùng những lời lẽ vừa thuyết phục vừa đe dọa, nói về lộ trình thăng tiến, về mức lương thưởng cuối năm và cả việc cô sẽ chẳng thể tìm được một vị trí tương đương ở bất cứ đâu trong cái thành phố khắc nghiệt này nếu rời đi lúc này. Nhưng lần đầu tiên sau năm năm, An cảm thấy những lời nói ấy không còn chút sức nặng nào. Chúng giống như những âm thanh vô nghĩa phát ra từ một chiếc loa hỏng.

An mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng kiên định mà chính cô cũng thấy lạ lẫm. Cô nói rằng mình không cần một lộ trình thăng tiến dẫn đến một đỉnh cao trống rỗng, cô cần một cuộc đời đúng nghĩa. Không đợi phản ứng tiếp theo của cấp trên, An cúi chào rồi quay người bước ra ngoài. Khi cánh cửa gỗ khép lại sau lưng, cô cảm thấy một luồng không khí dường như vừa tràn vào phổi, thanh khiết và tự do. Cô đi ngang qua bàn làm việc cũ, chỉ lấy đi chiếc xương rồng nhỏ và cuốn sổ bìa xanh của cha, bỏ lại sau lưng những tệp hồ sơ, những kỳ vọng xa vời và cả cái danh xưng "nhân viên xuất sắc" vốn đã bóp nghẹt cô bấy lâu nay. Bước vào thang máy để đi xuống, An nhìn mình trong gương, thấy nắng sớm Thượng Hải bắt đầu xuyên qua lớp sương mù, chiếu rọi lên gương mặt của một kẻ vừa thực hiện cuộc đào thoát vĩ đại nhất đời mình.