Lâm An bước xuống tàu khi trời vừa rạng sáng, không khí của vùng Giang Nam đón lấy cô bằng một màn sương mỏng tang và mùi vị của hơi nước ẩm ướt. Từ ga tàu, cô bắt một chuyến xe nhỏ để đi sâu vào trong Ô Trấn. Khi bước qua cổng vòm đá để vào khu phố cổ, âm thanh hối hả của động cơ và tiếng còi xe đặc trưng của Thượng Hải hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho tiếng khua chèo lách cách trên mặt sông và tiếng bước chân chậm rãi trên những phiến đá xanh đã mòn vẹt qua bao đời.
Ô Trấn hiện ra trước mắt An như một bức tranh thủy mặc với hai tông màu chủ đạo là đen của mái ngói và trắng của những bức tường vôi đã bong tróc theo thời gian. Những ngôi nhà gỗ nằm san sát hai bên bờ kênh, soi bóng xuống dòng nước xanh thẫm. Ở đây, dường như người ta không dùng đồng hồ để đo lường cuộc sống; họ đo bằng nhịp chảy của con nước và bằng độ cao của mặt trời phía trên những rặng liễu rủ. An kéo chiếc vali đi trên con đường lát đá quanh co, tiếng bánh xe lạch cạch vang vọng trong không gian tĩnh lặng, nghe như một nhịp điệu lạ lẫm phá vỡ sự trầm mặc của cổ trấn.
Cô tìm thấy một nhà trọ nhỏ nằm ngay sát mép nước, được cải tạo từ một ngôi nhà cổ thời nhà Thanh. Bà chủ nhà là một phụ nữ trung niên với gương mặt phúc hậu, đang thong thả quét lá rụng trước hiên. Nhìn thấy bộ dạng có phần mệt mỏi và chiếc vali sờn cũ của An, bà không vồ vập hỏi han như những nhân viên dịch vụ ở thành phố, mà chỉ mỉm cười, đưa cho cô một tách trà nóng và nói khẽ rằng phòng của cô đã sẵn sàng. Căn phòng nhỏ có cửa sổ nhìn thẳng ra dòng kênh chính, nơi những chiếc thuyền nan chở khách du lịch trôi qua một cách lười biếng.
An mở tung cánh cửa sổ gỗ, để gió sông ùa vào phòng. Cô ngồi xuống bậu cửa, đưa mắt nhìn theo một bà lão đang giặt giũ bên bến nước đá và những đứa trẻ chạy nhảy trên chiếc cầu đá uốn cong phía xa. Ở Thượng Hải, mọi người luôn nhìn về phía trước, nhìn vào tương lai hoặc nhìn vào những con số. Nhưng ở đây, tất cả dường như đều đang nhìn vào hiện tại, hoặc nhìn vào một quá khứ xa xăm nào đó vẫn còn hiện hữu trong từng thớ gỗ, từng viên gạch. Thời gian ở Ô Trấn không chảy trôi theo đường thẳng, nó cuộn tròn lại, bao bọc lấy những ai đang cần một nơi để lẩn trốn khỏi sự khắc nghiệt của thế giới bên ngoài.
Cô lấy cuốn sổ của cha ra, lật đến trang về Giang Nam. Cha đã đánh dấu một dấu nhân nhỏ cạnh dòng chữ: "Hãy để thời gian ngừng lại một chút". An hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình tràn đầy không khí trong lành, không còn dư vị đắng chát của Latte hay mùi khói bụi công nghiệp. Cô chợt nhận ra mình đã quên mất cách để không làm gì cả. Trong năm năm qua, mỗi phút giây trôi qua mà không tạo ra giá trị kinh tế đều khiến cô cảm thấy tội lỗi. Nhưng tại góc nhỏ này của Ô Trấn, sự bận rộn bỗng trở thành một điều kỳ quặc và lạc lõng. An tựa đầu vào khung cửa, lần đầu tiên sau một thời gian dài, cô không còn nghĩ về việc mình phải làm gì tiếp theo, mà chỉ đơn giản là lắng nghe tiếng nước vỗ về dưới chân cầu.