MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Tôi Của Những Ngày Nắng TắtChương 9

Gửi Tôi Của Những Ngày Nắng Tắt

Chương 9

637 từ · ~4 phút đọc

Mưa bắt đầu giăng mắc trên mặt sông như những sợi chỉ bạc khi Lâm An rời khỏi nhà trọ vào buổi chiều muộn. Cô đi theo chỉ dẫn trong cuốn sổ tay của cha, tìm đến một con hẻm nhỏ nằm sâu phía cuối hạ nguồn, nơi dòng sông mở rộng ra và tĩnh lặng hơn. Ở đó, có một tiệm trà cũ không biển hiệu, chỉ treo một tấm vải thô nhuộm màu chàm đã phai sắc. Đó chính là tiệm trà mà cha cô từng nhắc đến trong một bức bưu thiếp gửi về từ mười năm trước, nơi có "vị đắng thấm vào tâm can nhưng hậu ngọt lại xoa dịu cả một đời".

Bên trong tiệm trà, ánh sáng mờ ảo từ những chiếc đèn lồng giấy tỏa ra một màu vàng ấm cúng. Ngồi sau quầy gỗ là một bà lão với mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, đôi mắt bà đục mờ nhưng gương mặt lại toát lên vẻ tinh anh và bình thản lạ thường. Nghe tiếng bước chân của An, bà lão không ngẩng đầu nhưng đôi tai hơi động đậy. Bà khẽ khàng cất tiếng, giọng nói trầm ấm như tiếng gỗ va vào nhau, mời cô ngồi xuống chiếc ghế tre bên cửa sổ. Bà không hỏi cô muốn uống gì, chỉ lẳng lặng bắt đầu quá trình pha trà với những động tác chuẩn xác đến từng milimet dù không cần nhìn thấy.

Tiếng nước sôi reo nhẹ trên bếp than hồng, tiếng trà rót vào chén sứ thanh tao tạo nên một bản nhạc không lời giữa không gian yên tĩnh. Bà lão đặt trước mặt An một chén trà bốc khói nghi ngút. Bà bảo rằng người trẻ đến đây thường mang theo quá nhiều tiếng ồn từ thành phố, nên họ cần một chén trà để lắng nghe lòng mình trước. An nhấp một ngụm nhỏ, vị trà Long Tỉnh đầu xuân có chút chát nhẹ, nhưng ngay sau đó là một vị ngọt thanh khiết lan tỏa khắp khoang miệng, khiến lồng ngực cô bỗng chốc nhẹ bẫng.

Bà lão mù bắt đầu kể chuyện, không phải bằng thị giác mà bằng sự thấu thị của tâm hồn. Bà kể về những người khách đã từng ngồi đúng vị trí của An, những người mang theo gánh nặng của danh vọng, tiền bạc và cả những trái tim tan vỡ. Bà nói rằng cuộc đời giống như dòng sông trước mặt, có đoạn thác ghềnh, có đoạn phẳng lặng, nhưng cuối cùng tất cả đều phải đổ về biển cả. Đôi mắt bà tuy không thấy ánh sáng, nhưng bà lại có thể "nhìn" thấy sự mệt mỏi đang bủa vây lấy bờ vai của cô gái trẻ. "Cháu không cần phải nhìn thấy đường đi mới có thể bước tiếp," bà lão nói khẽ, "đôi khi chỉ cần cảm nhận hơi ấm của chén trà trong tay là đủ."

An ngồi lặng yên rất lâu, nhìn những hạt mưa rơi xuống mặt sông tạo thành những vòng tròn đồng tâm rồi tan biến. Cô nhận ra rằng mình đã dành quá nhiều thời gian để "nhìn" bằng mắt những thứ lộng lẫy, để rồi tâm hồn trở nên mù lòa trước những điều giản đơn nhất. Trong không gian thơm mùi lá trà và gỗ mục, những nút thắt trong lòng cô dường như bắt đầu nới lỏng. Lần đầu tiên, cô không cảm thấy cần phải nói điều gì đó thông minh hay chuyên nghiệp để chứng tỏ bản thân. Ở tiệm trà của bà lão mù, Lâm An học được bài học đầu tiên của hành trình chữa lành: sự im lặng không đáng sợ, nó chính là khoảng nghỉ cần thiết để một giai điệu có thể tiếp diễn.