Thành phố Cảng Thiên Hi vào những ngày cuối năm 2025 hiện lên như một con quái vật cơ khí khổng lồ, ngập tràn ánh đèn neon và tiếng gầm rú của những động cơ phản lực. Trên tầng cao nhất của tòa tháp "Vương Miện Trắng", Hạ Duy đứng lặng lẽ bên tấm kính cường lực sát sàn. Ở tuổi ba mươi lăm, anh sở hữu tất cả những gì một người đàn ông khao khát: một đế chế kiến trúc lừng lẫy, khối tài sản kếch xù và sự kính trọng từ giới thượng lưu. Nhưng khi nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình, Duy chỉ thấy một bóng ma. Một linh hồn đã chết từ năm mười tám tuổi.
Trong tay anh là một chiếc máy nghe nhạc MP3 đời cũ, lớp vỏ nhựa đã trầy xước và bạc màu. Đây là vật bất ly thân của anh trong suốt mười bảy năm qua. Bên trong chỉ có duy nhất một bản thu âm: Tiếng đàn violin bản Chaconne của Bach, được chơi bởi một thiếu niên có kỹ thuật chưa thực sự hoàn hảo nhưng chứa đựng một tâm hồn thuần khiết đến đau đớn.
"Dương... lại một năm nữa rồi," Duy thầm thì, hơi thở anh làm mờ một mảng kính.
Ngày 15 tháng 6 năm 2025. Ngày giỗ thứ mười bảy của Thanh Dương.
Cơn đau đầu kinh niên lại ập tới, dữ dội như thể có ai đó dùng búa đóng đinh vào thái dương anh. Duy với lấy lọ thuốc an thần trên bàn, nuốt chửng hai viên mà không cần nước. Anh cần phải ra ngoài. Anh cần cảm nhận được không khí của biển, nơi mà Dương đã mãi mãi nằm lại.
Duy bước xuống hầm xe, chọn chiếc xe thể thao màu đen tuyền. Anh lao đi trong đêm phố Cảng Thiên Hi, băng qua những đại lộ rực rỡ nhưng vô hồn. Anh lái xe về phía cây cầu vượt nối liền khu trung tâm với bán đảo Đông Hải – nơi công trình đê chắn sóng vĩ đại nhất của anh đang được thi công.
Bất ngờ, một chiếc xe tải hạng nặng từ làn đường ngược chiều mất lái. Tiếng lốp xe rít trên mặt đường nhựa nghe chói tai như tiếng thét của quỷ dữ. Ánh đèn pha cực mạnh rọi thẳng vào khoang lái, trắng xóa và tàn nhẫn. Trong tích tắc đó, Hạ Duy không hề đạp phanh. Anh buông tay khỏi vô lăng, nhắm mắt lại. Một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ bao trùm lấy anh.
Cuối cùng, tớ cũng được đi tìm cậu.
Một tiếng nổ lớn vang dội. Kim loại vặn xoắn, kính vỡ tan tành. Cơn đau thấu xương kéo dài trong một giây rồi biến mất hoàn toàn vào bóng tối mênh mông.
...
“Duy... dậy đi... Hạ Duy!”
Giọng nói đó. Nó len lỏi vào tiềm thức của anh, mỏng manh như tơ nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân. Hạ Duy cố gắng cử động nhưng toàn thân tê dại. Anh ngửi thấy mùi hương rất lạ: mùi giấy cũ, mùi nắng gắt của buổi sớm, và một chút mùi hoa ngọc lan thoang thoảng.
Anh mở mắt. Trần nhà không phải là lớp thạch cao sang trọng của căn penthouse, mà là một mặt trần loang lổ vết ố vàng, với chiếc quạt trần ba cánh màu xanh đang quay lạch cạch đầy mệt mỏi. Duy bàng hoàng ngồi bật dậy.
"Đây là..."
Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình. Không còn những vết chai do cầm bút máy lâu ngày, không còn chiếc đồng hồ Patek Philippe bạc tỷ. Đôi bàn tay gầy guộc, trắng trẻo của một nam sinh hiện ra trước mắt. Duy nhìn quanh căn phòng. Đây là phòng ngủ của anh ở khu tập thể đường sắt cũ thuộc quận Thanh Bình. Trên tường dán đầy những tấm poster của ban nhạc Linkin Park và những bản vẽ nhà cửa nguệch ngoạc bằng bút chì.
Trên chiếc bàn gỗ ép rẻ tiền, một chiếc máy tính để bàn với màn hình lồi (CRT) đang hiển thị giao diện Yahoo Messenger. Tiếng tít tít vang lên liên hồi.
Cong_Chua_Bong_Bong_9x: Duy!!!! Cậu ngủ quên trên bàn phím à? Sắp đến giờ tập trung ở trường rồi đấy! Hôm nay là ngày tổng kết lớp 11, cậu có nhớ không hả gã khờ này?
Duy cảm thấy tim mình như ngừng đập. Cái nickname này... hình ảnh đại diện là một chú mèo máy Doraemon...
"Thanh Dương?" giọng anh khản đặc, nghẹn ngào.
Anh lao đến chiếc gương cũ treo ở cánh cửa tủ. Gương mặt trong gương là một thiếu niên mười bảy tuổi với mái tóc cắt kiểu layer bù xù, đôi mắt thâm quầng vì thức khuya cày game, nhưng lại lấp lánh sức sống của tuổi trẻ. Anh nhìn vào cuốn lịch để bàn của ngân hàng Vietcombank.
Ngày 20 tháng 5 năm 2007.
Duy ngã quỵ xuống sàn nhà, nước mắt trào ra không kiểm soát. Anh đã thực sự trở lại. Không phải là một giấc mơ trước khi chết, mà là một cơ hội thứ hai thực thụ. Vũ trụ đã nghe thấy tiếng lòng tan vỡ của anh suốt mười bảy năm qua.
"Duy? Con dậy chưa? Sao lại khóc thét lên thế?"
Cửa phòng bật mở. Mẹ anh – bà Hà – bước vào với chiếc tạp dề còn vương mùi mắm muối. Duy nhìn mẹ, người mẹ đã qua đời vì bạo bệnh sáu năm sau khi Dương mất, giờ đây đang đứng đó, trẻ trung và khỏe mạnh.
Duy lao đến ôm chầm lấy mẹ, nấc nghẹn: "Mẹ... con xin lỗi mẹ. Con nhớ mẹ nhiều lắm."
Bà Hà sững sờ, rồi phì cười, vỗ mạnh vào lưng con trai: "Cái thằng này, sáng ra đã dở chứng gì thế? Lớn tướng rồi còn nhõng nhẽo. Mau đi tắm rửa rồi ăn sáng, Dương nó đợi ở dưới sân nãy giờ rồi kìa."
Duy buông mẹ ra, lau nước mắt, chạy vội ra ban công. Từ tầng ba của khu tập thể nhìn xuống, dưới gốc cây phượng vĩ đang bắt đầu thắp lửa đỏ rực, một thiếu niên đang đứng cạnh chiếc xe đạp Martin màu bạc. Cậu mặc chiếc áo sơ mi trắng đồng phục, vắt vẻo chiếc hộp đàn violin sau lưng, đang ngửa cổ nhìn lên ban công nhà anh.
Nắng sớm xuyên qua tán lá, rải lên người cậu những đốm sáng lung linh. Thanh Dương của tuổi mười bảy hiện ra như một thiên sứ. Cậu nhìn thấy Duy, liền vẫy tay thật mạnh, nụ cười rạng rỡ làm sáng bừng cả khu tập thể cũ kỹ.
"Hạ Duy! Mau lên! Tớ sắp bị kiến cắn chết ở đây rồi này!"
Duy đứng lặng đi. Khoảnh khắc này, trong suốt mười bảy năm, anh đã sẵn lòng đánh đổi tất cả gia sản để có được một giây nhìn thấy lại nụ cười ấy. Anh hít một hơi thật sâu, nén lại sự xúc động mãnh liệt trong lòng, hét lớn:
"Đợi tớ năm phút! Tớ xuống ngay!"
...
Duy đạp xe sóng đôi cùng Dương trên con đường dẫn đến trường Trung học Minh Viễn. Phố phường thành phố Cảng Thiên Hi năm 2007 hiện lên trong mắt Duy như một thước phim màu cổ điển. Những chiếc xe bus cũ sơn màu vàng xanh, những tiệm Internet băng thông rộng treo biển "Võ Lâm Truyền Kỳ", những gánh hàng rong bán xôi xéo nồng nàn mùi hành phi.
"Này Duy, hôm qua cậu thức khuya làm gì mà sáng nay trông như người mất hồn thế?" Dương vừa đạp xe vừa hỏi, giọng cậu lảnh lót như tiếng chim.
Duy nhìn nghiêng sang người bên cạnh. Ánh nắng buổi sớm tô đậm sống mũi thanh tú của Dương. "Tớ... tớ làm một giấc mơ dài lắm Dương ạ. Trong mơ, tớ thấy cậu trở thành một nghệ sĩ vĩ đại."
Dương cười hì hì, chiếc răng khểnh lộ ra duyên dáng: "Mơ gì mà thật thế? Tớ còn chưa thi đỗ Nhạc viện mà. Nhưng cảm ơn cậu nhé, lời chúc của thủ khoa tương lai chắc là linh lắm."
Duy không cười. Anh biết, trong kiếp trước, Dương đã thực sự đỗ Nhạc viện với số điểm cao ngất ngưởng, nhưng giấc mơ nghệ thuật đó đã bị nghiền nát dưới bánh xe của một chiếc xe tải màu xanh vào ngày lễ tốt nghiệp. Anh siết chặt tay lái, lòng thầm quyết tâm: Lần này, dù phải nghịch lại cả ý trời, tớ cũng sẽ bảo vệ cậu đến cùng.
Họ dừng chân tại quán cafe "Hoa Nắng" gần cổng trường – tụ điểm quen thuộc của học sinh Minh Viễn. Duy nhìn quanh một lượt. Những gương mặt bạn bè cũ hiện về. Đây là Hùng "Sắt", gã nam sinh hay bắt nạt Dương vì ghen tị với tài năng âm nhạc; kia là Linh "Xíu", cô gái thầm thương trộm nhớ Duy suốt ba năm cấp ba.
"Duy, cậu giúp tớ xem lại bài tập nhạc lý này với. Thầy Ngô bảo chiều nay kiểm tra lần cuối trước khi nghỉ hè," Dương đẩy cuốn sổ nhạc về phía Duy.
Duy nhìn vào những nốt nhạc trên giấy. Với tư duy của một kiến trúc sư đã từng thiết kế những nhà hát có âm học hoàn hảo nhất thế giới, những kiến thức nhạc lý này đối với anh chỉ là trò trẻ con. Anh cầm bút, thay vì chỉ sửa sai, anh đã viết thêm một đoạn biến tấu nhỏ ở phần cuối bài tập.
"Cậu thử thay bằng hợp âm La thứ bảy này xem, âm thanh sẽ sâu hơn đấy," Duy nói khẽ.
Dương nhìn vào đoạn Duy vừa viết, mắt cậu sáng lên: "Lạ quá... Duy, sao cậu biết cách phối này? Nó nghe... sang hơn hẳn!"
"Tớ tình cờ đọc được trong một cuốn sách cũ của bố tớ," Duy nói dối một cách trơn tru.
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên ở cổng quán. Một chiếc xe máy phân khối lớn – thứ tài sản cực kỳ xa xỉ thời bấy giờ – rú ga ầm ĩ trước khi đỗ xịch lại. Bước xuống xe là Cao Minh, con trai của một đại gia bất động sản khét tiếng ở thành phố. Cao Minh luôn coi mình là "vua" của trường Minh Viễn. Ở kiếp trước, chính Cao Minh là kẻ đã nhiều lần thuê người đánh dằn mặt Dương vì Dương nhận được sự chú ý của nữ sinh mà hắn thích.
Cao Minh bước vào quán, liếc nhìn Duy và Dương bằng ánh mắt khinh khỉnh. Hắn tiến lại gần bàn của hai người, tay gõ mạnh lên mặt gỗ.
"Này Dương 'Nghệ sĩ', nghe bảo chiều nay cậu có buổi độc tấu ở trường à? Liệu hồn mà chơi cho tử tế, đừng để tiếng đàn của cậu làm hỏng tâm trạng của tao."
Thanh Dương hơi rụt vai lại, cậu vốn tính nhút nhát, không muốn gây gổ. Duy cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ phía bạn mình. Một luồng giận dữ lạnh lẽo trỗi dậy trong lòng anh. Trong kiếp trước, Duy đã quá hèn nhát để đứng lên bảo vệ Dương. Anh đã luôn khuyên Dương nên nhịn nhục.
Nhưng Hạ Duy của tuổi ba mươi lăm thì không.
Duy từ từ đứng dậy. Chiều cao của một thiếu niên đang tuổi lớn cộng với khí thế áp đảo của một người đàn ông quyền lực khiến Cao Minh vô thức lùi lại một bước. Duy nhìn thẳng vào mắt Cao Minh, ánh mắt lạnh lùng đến mức khiến kẻ đối diện cảm thấy như bị một lưỡi dao băng giá cứa vào cổ.
"Cao Minh," Duy gọi thẳng tên gã, giọng anh thấp nhưng cực kỳ uy lực. "Từ hôm nay, cậu nên tập cách ăn nói cho tử tế. Nếu không, tôi sẽ đảm bảo rằng chiếc xe máy này của cậu sẽ là thứ cuối cùng cậu còn sở hữu được từ bố cậu đấy."
Cả quán cafe bỗng lặng ngắt. Mọi người đều biết bố của Cao Minh đang vướng vào một vụ tranh chấp đất đai lùm xùm ở phía Bắc thành phố. Ở kiếp trước, vụ đó đã bị dìm xuống, nhưng Duy nhớ rõ rằng vào cuối năm 2007, một hồ sơ tố cáo sẽ được gửi lên trung ương khiến gia đình Cao Minh tán gia bại sản. Anh chỉ cần đẩy nhanh quá trình đó một chút là đủ.
Cao Minh đỏ mặt vì xấu hổ và tức giận: "Mày... mày nói cái gì? Mày nghĩ mày là ai?"
"Tôi là ai không quan trọng. Quan trọng là tôi biết những gì bố cậu đang làm ở dự án Bãi Cát Vàng. Cậu muốn tôi nói rõ hơn không?"
Gương mặt Cao Minh chuyển từ đỏ sang tái mét. Bí mật về dự án Bãi Cát Vàng là thứ mà bố hắn luôn dặn không được để lộ. Hắn lắp bắp vài câu chửi thề rồi hậm hực quay đi, không dám nhìn lại.
Dương kéo tay Duy, giọng đầy lo lắng: "Duy! Cậu điên rồi! Sao cậu dám nói thế với hắn? Hắn sẽ trả thù cậu mất!"
Duy ngồi xuống, nhấp một ngụm bạc xỉu đã nguội lạnh. Anh nhìn Dương, ánh mắt dịu dàng như nước: "Đừng sợ Dương. Từ giờ trở đi, không ai có thể làm hại cậu khi có tớ ở đây. Tớ hứa."
Buổi học hôm đó trôi qua đối với Duy như một cuộc du hành ngược thời gian đầy thú vị. Anh nhìn những trang sách giáo khoa lớp 11, cảm giác như mình đang giải quyết những bài toán tiểu học. Tuy nhiên, tâm trí anh không đặt vào bài giảng. Anh đang phác thảo trong đầu một kế hoạch tài chính. Anh cần tiền, và cần rất nhiều tiền để xây dựng một mạng lưới bảo vệ cho Dương.
Anh nhớ lại, vào tháng 6 năm 2007, thị trường chứng khoán Việt Nam sẽ có một đợt sóng ngắn cực mạnh của các cổ phiếu ngành thép và ngân hàng. Anh có số tiền tiết kiệm khoảng năm triệu đồng – một con số nhỏ, nhưng với đòn bẩy tài chính và sự am hiểu về thị trường tương lai, anh có thể biến nó thành con số khổng lồ.
...
Buổi chiều, lễ tổng kết năm học diễn ra tại hội trường trường Minh Viễn. Không khí náo nhiệt với những tà áo dài, những giỏ hoa phượng và tiếng cười nói của tuổi học trò.
Thanh Dương đứng trên sân khấu, ánh đèn spotlight rọi vào dáng người mảnh khảnh của cậu. Khi cậu đặt cây violin lên vai, cả hội trường im lặng. Tiếng đàn cất lên, trong trẻo, réo rắt và đầy cảm xúc. Duy ngồi ở hàng ghế đầu, trái tim anh rung động theo từng nhịp vĩ của Dương. Anh nhận thấy trong tiếng đàn ấy có một nỗi buồn mơ hồ – có lẽ đó là định mệnh của những thiên tài bạc mệnh.
Dương ơi, kiếp này tớ sẽ biến bản nhạc buồn này thành một khúc khải hoàn, Duy thầm hứa.
Sau buổi biểu diễn, Dương chạy xuống tìm Duy, gương mặt vẫn còn ửng hồng vì xúc động. "Duy! Tớ làm tốt không?"
Duy không nói gì, anh chỉ nhẹ nhàng đưa tay lau đi vệt mồ hôi trên trán cậu. Cử chỉ thân mật này khiến Dương hơi sững người, tim cậu bỗng đập nhanh hơn một nhịp.
"Cậu chơi hay nhất thế giới," Duy khẽ nói.
Hai người dắt xe ra về khi nắng chiều đã nhuộm vàng những bức tường cổ kính của trường Minh Viễn. Duy chợt nhớ ra, ngày 20 tháng 5 năm 2007 – chính là đêm nay – sẽ xảy ra vụ hỏa hoạn tại khu cư xá của giáo viên, nơi Dương thường xuyên đến tập đàn thêm vào buổi tối. Ở kiếp trước, Dương không có mặt ở đó, nhưng người thầy dạy nhạc của cậu – thầy Ngô – đã bị thương nặng khi cố gắng cứu những bản thảo nhạc cũ. Sự việc đó đã khiến Dương dằn vặt suốt một thời gian dài.
"Dương này, tối nay cậu định đến nhà thầy Ngô tập đàn phải không?"
Dương gật đầu: "Ừ, thầy bảo tối nay có bản nhạc mới muốn cho tớ xem. Sao thế?"
"Đừng đến đó. Tối nay hãy qua nhà tớ. Tớ có một vài bản thiết kế nhà hát mới muốn cho cậu xem, và tớ cần cậu góp ý về mặt âm học."
Dương ngạc nhiên: "Thiết kế nhà hát? Cậu bắt đầu làm kiến trúc sư từ bây giờ à? Nhưng tớ đã hứa với thầy Ngô rồi..."
Duy nắm lấy bả vai Dương, ánh mắt khẩn thiết: "Tin tớ một lần thôi Dương. Tối nay đừng đến đó. Tớ sẽ gọi điện xin lỗi thầy Ngô giúp cậu. Tớ cảm thấy có điều gì đó không ổn."
Dưới sức ép từ ánh mắt của Duy, Dương đành tặc lưỡi đồng ý: "Được rồi, cậu dạo này kỳ lạ thật đấy. Cứ như ông cụ non vậy."
Đêm đó, tại nhà Duy, hai người ngồi bên nhau trên ban công nhìn ra đường tàu. Duy chỉ cho Dương thấy những bản phác thảo nhà hát mà anh vẽ dựa trên những kiến trúc nổi tiếng ở tương lai. Dương bị cuốn hút hoàn toàn vào những không gian kỳ ảo đó.
Đúng 10 giờ đêm, tiếng còi xe cứu hỏa rú vang xé toạc màn đêm tĩnh mịch của quận Thanh Bình. Khói đen bốc lên nghi ngút từ phía khu cư xá giáo viên.
Dương đứng bật dậy, gương mặt cắt không còn giọt máu: "Duy! Đó là... hướng nhà thầy Ngô!"
Duy giữ chặt lấy tay Dương, lòng anh nhẹ nhõm nhưng cũng đầy cay đắng. Anh đã thay đổi được một mảnh của quá khứ. "Đừng sợ Dương, tớ đã báo tin cho đội phòng cháy từ một tiếng trước vì tớ thấy có mùi khét khi đi ngang qua đó. Thầy Ngô sẽ không sao đâu."
Dương nhìn Duy, trong ánh lửa bập bùng từ phía xa, cậu thấy người bạn của mình trông thật cao lớn và bí ẩn. Một cảm giác tin tưởng tuyệt đối nảy nở trong lòng cậu.
"Duy... cảm ơn cậu. Nếu không có cậu..."
Duy kéo Dương lại gần, để cậu tựa đầu vào vai mình. "Tớ đã bảo rồi mà. Có tớ ở đây, mọi chuyện sẽ ổn."
Đêm hôm đó, Hạ Duy nằm trằn trọc. Anh biết, cuộc chiến với định mệnh mới chỉ bắt đầu. Anh đã cứu được thầy Ngô, anh đã dằn mặt được Cao Minh, nhưng quân cờ lớn nhất – chiếc xe tải màu xanh vào năm sau – vẫn đang ở đâu đó trong tương lai. Anh cần phải mạnh mẽ hơn nữa. Anh cần phải trở thành "kiến trúc sư" không chỉ của những tòa nhà, mà của cả dòng thời gian này.
Mùa hạ năm 2007 vừa mới khởi đầu, rực rỡ và đầy rẫy những bí ẩn. Hạ Duy nhắm mắt lại, nghe tiếng hơi thở đều đặn của Dương đang ngủ say trên chiếc giường bên cạnh. Anh biết, hành trình 33 chương của cuộc đời mới này, anh sẽ không để sót bất kỳ một lỗi sai nào.