Ánh bình minh của ngày 21 tháng 5 năm 2007 rọi qua khe cửa sổ gỗ đã bạc màu, nhảy múa trên gương mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi của Hạ Duy. Anh thức dậy từ rất sớm, lặng lẽ cảm nhận cái se lạnh đặc trưng của buổi sớm mai tại quận Thanh Bình. Sau đêm hỏa hoạn hụt tại khu cư xá của thầy Ngô, một niềm tin mãnh liệt đã nhen nhóm trong lòng Duy: Định mệnh không phải là một tảng đá bất biến, nó là một dòng chảy mà anh, kẻ mang theo ký ức của một kiếp người, hoàn toàn có thể cầm lái để bẻ cong nó.
Duy nghiêng người nhìn sang chiếc giường xếp nhỏ đặt cạnh cửa sổ. Thanh Dương vẫn đang chìm sâu trong giấc ngủ, đôi lông mày thanh tú khẽ giãn ra, cánh môi hơi hé mở đón lấy nhịp thở đều đặn của tuổi trẻ. Duy mỉm cười, một cảm giác hạnh phúc bình dị nhưng xa xỉ trào dâng trong lồng ngực. Ở kiếp trước, anh đã đánh mất những giây phút bình yên này giữa những bộn bề danh vọng và sự cô độc đến tận cùng xương tủy. Anh nhẹ nhàng bước ra ban công, mở cuốn sổ tay cũ, bắt đầu vạch ra những bước đi tiếp theo. Mục tiêu lớn nhất lúc này là tài chính. Anh hiểu rõ hơn ai hết, ở bất kỳ thời đại nào, quyền lực luôn đi đôi với nguồn lực kinh tế. Muốn bảo vệ Dương khỏi bóng ma của tập đoàn Đại Dương, anh không thể chỉ là một nam sinh nghèo với những bản vẽ viển vông trên giấy. Anh cần một cái nền móng được đúc bằng vàng ròng.
"Duy... cậu dậy sớm thế?" Tiếng ngáp dài ngái ngủ vang lên, Dương dụi mắt bước ra ban công, mái tóc layer rối bù trông vô cùng đáng yêu. Cậu đứng cạnh anh, mùi hương da thịt trong trẻo của một thiếu niên hòa quyện với mùi nắng sớm tạo nên một thứ phong vị khiến trái tim Duy hẫng đi một nhịp.
Duy quay lại, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của người thương, ánh mắt anh nghiêm túc đến mức khiến Dương hơi giật mình. "Dương này, cậu có tin tớ không?"
Dương không chút do dự mà gật đầu ngay lập tức, cái đầu nhỏ hơi nghiêng đi: "Sau chuyện tối qua, tớ nghĩ cậu có năng lực tiên tri luôn rồi đấy. Sao thế? Cậu lại mơ thấy điều gì à?"
"Tớ cần mượn toàn bộ số tiền tiết kiệm của cậu. Cả tiền mừng tuổi, tiền giải thưởng âm nhạc... tất cả những gì cậu có. Tớ sẽ dùng nó để đầu tư. Tớ hứa, trong vòng một tháng, tớ sẽ trả lại cậu gấp nhiều lần số đó."
Dương hơi khựng lại. Số tiền đó vốn dĩ cậu đã chắt chiu từ lâu để mua một cây vĩ đàn mới từ Pháp cho kỳ thi Nhạc viện sắp tới. Nhưng nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự từng trải, thâm trầm và một nỗi si mê kín đáo của Duy, cậu hít một hơi thật sâu rồi chạy vào phòng, lôi ra một chiếc hộp sắt nhỏ đựng đầy những tờ tiền lẻ được vuốt phẳng phiu.
"Đây, tất cả là ba triệu hai trăm nghìn đồng. Cộng với hai triệu của cậu là hơn năm triệu. Cậu định làm gì với đống tiền này?" Dương đưa chiếc hộp cho anh, đôi bàn tay gầy guộc vô tình chạm vào tay Duy, một luồng điện xẹt qua khiến cả hai thoáng chút bối rối.
Duy siết chặt chiếc hộp, giọng anh trầm xuống nhưng đầy quyết đoán: "Chúng ta sẽ dùng nó để mua lại tương lai cho chúng ta."
Sáng hôm đó, thay vì đến trường đúng giờ, Duy đưa Dương đến một văn phòng môi giới chứng khoán nhỏ nằm khuất sau những tàng cây xà cừ trên phố Minh Khai. Không gian văn phòng cũ kỹ, nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền và tiếng bàn phím lạch cạch khô khốc. Những gã môi giới bụng phệ nhìn hai cậu thiếu niên mặc đồng phục học sinh bằng ánh mắt trịch thượng và đầy vẻ giễu cợt. Một gã nhả khói thuốc khét lẹt về phía họ, hất hàm: "Này hai nhóc, đây không phải tiệm net để cày game đâu, về nhà mà học bài đi."
Duy không buồn liếc mắt nhìn gã. Anh tiến thẳng đến bàn làm việc của người quản lý sàn, một người đàn ông gầy gò có vẻ ngoài trí thức tên là Nam. Duy lấy từ trong cặp ra một bản phân tích kỹ thuật do anh tự tay vẽ đêm qua – một bản phân tích mà nếu đặt vào bối cảnh năm 2007, nó chẳng khác nào một thứ ngôn ngữ của thiên tài đến từ một nền văn minh khác.
"Chú Nam, cháu muốn mở tài khoản dưới danh nghĩa người bảo hộ là chú của cháu, nhưng cháu sẽ là người trực tiếp đặt lệnh. Cháu muốn mua toàn bộ mã STP – Thép Thái Bình Dương ngay trong phiên sáng nay."
Chú Nam cầm bản phân tích của Duy, đôi mắt sau gọng kính cận nheo lại đầy nghi hoặc. Nhưng rồi, khi những dòng biến đổi chỉ số RSI và MACD hiện ra dưới ngòi bút điêu luyện của Duy, mồ hôi trên trán chú bắt đầu rịn ra. Cách Duy phân tích về dòng tiền quá chuyên nghiệp, quá sắc sảo, vượt xa tầm hiểu biết của giới đầu tư thời bấy giờ.
"Tại sao lại là STP? Nó đã đứng yên suốt hai tháng qua rồi, chẳng có dấu hiệu gì là sẽ tăng cả," chú Nam hỏi, giọng đã bớt phần kiêu ngạo.
Duy khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ của kẻ đứng trên đỉnh cao tương lai: "Vì tối nay, tập đoàn mẹ ở nước ngoài sẽ công bố một hợp đồng khai thác quặng khổng lồ tại vùng biên giới. STP là đơn vị duy nhất nắm giữ chuỗi cung ứng này. Tin này vẫn chưa rò rỉ đâu chú."
Thực chất, Duy chẳng có tin mật nào cả, anh chỉ nhớ rõ sự kiện này như in vì ở kiếp trước, đây chính là mã cổ phiếu đã tạo nên một thế hệ triệu phú trẻ chớp nhoáng tại thành phố Cảng Thiên Hi. Dưới sự thuyết phục đầy lý lẽ và phong thái điềm tĩnh lạ thường của Duy, chú Nam đồng ý làm trung gian. Năm triệu đồng – toàn bộ gia tài của hai người – được đổ vào mã STP với mức giá sàn. Dương đứng bên cạnh, mặt mày tái mét, bàn tay cậu run rẩy bám chặt vào gấu áo của Duy. Duy cảm nhận được sự lo lắng của cậu, anh lồng tay mình vào tay cậu, siết nhẹ như một lời trấn an thầm lặng.
Khi hai người quay lại trường Minh Viễn thì đã là tiết học thứ hai. Duy cảm thấy một sự thay đổi lạ lùng trong không khí của ngôi trường cũ. Ở hành lang lớp học, một cô gái lạ mặt đang đứng nói chuyện với thầy hiệu trưởng. Cô gái đó có vẻ đẹp vô cùng sắc sảo nhưng lại toát lên một sự lạnh lẽo đến thấu xương. Khi Duy đi ngang qua, cô gái bỗng quay lại nhìn anh. Ánh mắt họ chạm nhau trong một tích tắc, và Duy cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó không phải là cái nhìn của một nữ sinh mười bảy tuổi. Đó là cái nhìn của một kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao, nếm trải mọi đắng cay và sự sụp đổ của một kiếp người.
"Chào em, Hạ Duy," cô gái cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng không có chút hơi ấm.
Duy dừng bước, toàn thân anh bước vào trạng thái cảnh giác cao độ: "Sao bạn biết tên tôi? Bạn là học sinh mới?"
Cô gái khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý khiến người ta phải rùng mình: "Tôi là Lâm Khả Vy. Tôi mới chuyển từ thủ đô về. Tôi nghe nói em là người đã dự đoán được vụ hỏa hoạn ở khu cư xá tối qua?"
Duy nheo mắt, che chắn cho Dương ở phía sau: "Chỉ là trùng hợp thôi."
Trong giờ ra chơi, Khả Vy lại xuất hiện một cách đầy bí ẩn. Cô ngồi xuống ghế đá ngay sau lưng Duy và Dương, giọng nói trầm thấp thoảng qua tai Duy như một lời nguyền: "Hạ Duy, cậu đừng quá lo lắng về mã STP. Cậu chọn đúng rồi đấy. Nhưng cậu nên cẩn thận với mã NTC vào tuần sau. Nó là một cái bẫy dành cho những kẻ quá tham vọng."
Duy quay ngoắt lại, hơi thở anh trở nên dồn dập: "Cô thực sự là ai? Tại sao cô lại biết những chuyện này?"
Khả Vy không trả lời trực tiếp. Cô đưa cho Duy một mảnh giấy nhỏ rồi đứng dậy bỏ đi, bóng lưng cô đơn độc giữa sân trường đầy nắng. Trên giấy vỏn vẹn một dòng chữ khiến Duy rụng rời tay chân: "Kiến trúc sư của những linh hồn trống rỗng, chúng ta có cùng một đích đến."
"Kiến trúc sư của những linh hồn trống rỗng" – đó là biệt danh mà báo chí tương lai đã đặt cho anh sau những công trình tưởng niệm đầy u uất. Không thể nhầm lẫn được, Khả Vy chắc chắn là một người trùng sinh giống như anh. Sự xuất hiện của cô ta là một biến số khổng lồ mà anh chưa từng lường trước.
Dương nhìn thấy sắc mặt Duy thay đổi, cậu lo lắng nắm lấy tay anh, giọng nói run run: "Duy, cô ta nói gì với cậu vậy? Sao nhìn cậu như gặp ma thế? Cậu đừng làm tớ sợ."
Duy nhìn vào đôi mắt trong veo của Dương, lòng anh rối bời như tơ vò. Anh không muốn lôi Dương vào những vòng xoáy phức tạp và đen tối này, nhưng dường như định mệnh đang bắt đầu vây quanh họ nhanh hơn anh tưởng. Anh kéo Dương vào lòng, cái ôm mang theo sự chiếm hữu và bảo vệ mãnh liệt: "Dương, nghe này. Từ giờ trở đi, ngoài tớ ra, đừng tin bất kỳ ai, kể cả Lâm Khả Vy. Nếu cô ta có lại gần cậu, hãy báo cho tớ ngay lập tức. Tớ sẽ không để bất cứ ai làm hại cậu thêm một lần nào nữa."
Dương gật đầu, dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng cậu cảm nhận được sự bảo bọc mãnh liệt và cả những rung động lạ lùng từ lồng ngực đối phương. Chiều hôm đó, Dương dẫn Duy ra bến cảng cũ, nơi gió biển thổi lồng lộng mang theo vị mặn mòi của đại dương. Dương lôi từ trong hộp đàn ra một bản nhạc cũ nát, đôi mắt cậu ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm.
"Đây là bản nhạc mà thầy Ngô đã kịp cứu ra từ đám cháy tối qua. Thầy bảo bản nhạc này vốn là của bố tớ để lại cho tớ trước khi ông mất. Tớ chưa bao giờ dám chơi nó vì tớ sợ mình không đủ tư cách."
Dương bắt đầu kéo đàn. Tiếng violin hòa vào tiếng sóng vỗ rì rào, tạo nên một bản giao hưởng vừa đau đớn vừa hào hùng. Bản nhạc mang tên "Mùa hạ cuối cùng". Nó không còn mang âm hưởng yếu ớt của kiếp trước, mà giờ đây dưới ảnh hưởng của Duy, tiếng đàn của Dương đã trở nên mạnh mẽ, như tiếng sấm báo hiệu một cơn bão sắp tới.
Duy đứng lặng yên nghe, ánh mắt anh không rời khỏi dáng hình mảnh khảnh của Dương. Anh nhận ra, Thanh Dương ở kiếp này đang trưởng thành và kiên cường hơn rất nhiều. Anh sẽ không chỉ bảo vệ cậu, mà anh sẽ cùng cậu đứng trên đỉnh cao của thế giới này.
"Cậu nghe thấy không Duy? Bố tớ viết bản nhạc này không phải để thương tiếc, mà để đối đầu với số phận. Tớ quyết định rồi, tớ sẽ không chỉ thi vào Nhạc viện. Tớ sẽ tham gia cuộc thi Tài năng trẻ châu Á tại Singapore vào cuối năm nay."
Duy mỉm cười, một niềm tự hào trào dâng trong lòng. Anh biết, kiếp trước Dương đã phải bỏ lỡ cơ hội này vì gia đình gặp khó khăn tài chính. Nhưng lần này, anh sẽ là người trải thảm đỏ cho cậu bước đi. "Tớ sẽ ủng hộ cậu hết mình. Tiền bạc, địa vị, hay bất cứ thứ gì cậu cần, tớ sẽ lo tất cả."
Tối hôm đó, tin tức về tập đoàn mẹ của mã STP bùng nổ trên tất cả các trang tin tài chính đúng như Duy dự đoán. Cổ phiếu STP tăng trần liên tiếp nhiều phiên sau đó. Chỉ trong vòng một tuần, số tiền năm triệu ban đầu của hai người đã tăng lên thành mười lăm triệu – một con số khổng lồ đối với hai cậu học sinh năm 2007.
Duy bắt đầu thực hiện bước tiếp theo trong bản kế hoạch vĩ đại của mình. Anh dùng một phần số tiền đó để thuê một văn phòng nhỏ tại khu phố cổ, âm thầm chuẩn bị cho những bản thiết kế sẽ làm rúng động giới kiến trúc. Nhưng bóng ma mang tên Lâm Khả Vy vẫn lảng vảng quanh anh. Cô ta thường xuyên gửi cho Duy những thông điệp kỳ lạ qua Yahoo Messenger, cảnh báo về sự trỗi dậy của tập đoàn Đại Dương – kẻ thù truyền kiếp đang chuẩn bị thâu tóm khu tập thể nơi gia đình Dương đang sinh sống.
Đêm muộn, Duy nhìn sang giường bên cạnh. Dương đã ngủ say, trên tay vẫn còn cầm cuốn sách âm nhạc. Duy bước đến, khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của cậu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán người thương.
"Dương, tớ sẽ xây cho cậu một lâu đài không có nỗi đau, không có bất công và không có những chiếc xe tải định mệnh. Tớ sẽ là kiến trúc sư của cuộc đời cậu, và lần này, tớ sẽ không để mất cậu một lần nữa."
Duy quay lại màn hình máy tính, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím giữa màn đêm tĩnh mịch. Chương 2 của cuộc đời mới đang khép lại với những con số nhảy múa và những âm mưu bắt đầu lộ diện. Hạ Duy cảm thấy gánh nặng trên vai ngày một lớn, nhưng khi nhìn về phía Dương, anh biết mình có đủ sức mạnh để chống lại cả thế giới. Trận chiến thực sự cho mùa hạ năm 2007 bây giờ mới thực sự bắt đầu.