Cơn mưa rào đầu mùa hạ trút xuống quận Thanh Bình như muốn gột rửa những lớp bụi thời gian bám trên những dãy nhà tập thể cũ kỹ. Trong căn phòng nhỏ nồng đượm mùi gỗ và hơi ẩm, Hạ Duy ngồi bất động trước màn hình máy tính, những dải mã số xanh đỏ của thị trường chứng khoán nhảy múa trong đồng tử anh như những ngọn lửa li ti. Mười lăm triệu đồng đầu tiên – thành quả của một tuần cân não – chỉ là những viên gạch vỡ để anh bắt đầu xây dựng một pháo đài.
Duy hiểu rằng, trong thế giới của những kẻ săn mồi như tập đoàn Đại Dương, tiền mặt chỉ là công cụ, còn quyền sở hữu đất đai mới là vũ khí tối thượng. Anh cần một địa bàn, một nơi mà bóng ma của Cao Hùng không thể chạm tới.
"Duy ơi, cậu xem này..." Thanh Dương bước vào, tay bưng một đĩa gọt sẵn vài miếng ổi xanh. Cậu đã tắm xong, mái tóc còn hơi ẩm ướt rủ xuống vầng trán trắng ngần, chiếc áo phông rộng thùng thình làm lộ ra xương quai xanh thanh mảnh.
Duy rời mắt khỏi màn hình, ánh nhìn của anh vô tình dừng lại trên những giọt nước nhỏ từ tóc Dương xuống cổ. Anh vội vã quay đi, cổ họng hơi khô khốc. "Sao thế Dương?"
"Hôm nay tớ đi ngang qua khu đầm lầy phía Tây phố Cảng, thấy người ta dán biển bán đấu giá khu đất kho bãi bỏ hoang đó. Tớ nhớ bố tớ từng nói chỗ đó là 'đất chết', vì mạch nước ngầm bị ô nhiễm, chẳng ai dám xây gì cả. Thế mà chiều nay, tớ thấy người của tập đoàn Đại Dương lởn vởn quanh đấy."
Duy khựng lại. Khu đầm lầy phía Tây. Trong ký ức của anh, mười năm sau, nơi đó chính là "vàng ròng" khi chính phủ phê duyệt dự án cầu vượt biển nối thẳng vào trung tâm kinh tế mới. Hiện tại, nó bị coi là rác rưởi vì vấn đề môi trường, nhưng với kiến trúc sư thiên tài như Duy, anh biết cách xử lý mạch nước ngầm bằng công nghệ vi sinh mà năm 2025 mới phổ biến.
"Dương, ngày mai cậu xin nghỉ buổi tập đàn nhé. Chúng ta đi mua đất."
Dương suýt chút nữa đánh rơi đĩa ổi, đôi mắt tròn xoe đầy kinh ngạc: "Cậu điên rồi Duy! Chúng ta lấy đâu ra tiền? Với lại, mua cái mảnh đất chết đó làm gì?"
Duy đứng dậy, tiến lại gần Dương. Anh đặt hai tay lên vai cậu, cảm nhận hơi ấm và sự run rẩy nhẹ nhàng của người thiếu niên. Anh cúi xuống, ghé sát tai Dương, giọng trầm thấp đầy vẻ mê hoặc: "Tin tớ. Mảnh đất đó sẽ là nơi tớ xây cho cậu nhà hát lớn nhất thành phố này. Và tớ sẽ khiến tập đoàn Đại Dương phải quỳ xuống cầu xin chúng ta nhượng lại nó."
Khoảng cách quá gần khiến Dương đỏ bừng mặt. Cậu lắp bắp không thành tiếng, chỉ biết gật đầu trong vô thức. Duy nhìn biểu cảm đó, lòng bỗng dâng lên một khát vọng chiếm hữu mãnh liệt, anh thầm hứa sẽ không để bất cứ ai làm bẩn tâm hồn thuần khiết này.
Sáng hôm sau, không khí tại Trung tâm Đấu giá Thành phố đặc quánh sự căng thẳng. Hạ Duy xuất hiện trong bộ sơ mi trắng phẳng phiu, dù gương mặt vẫn mang nét thiếu niên nhưng phong thái của anh lại toát lên sự thâm trầm của một kẻ đã nếm trải đủ vinh nhục. Đi bên cạnh anh, Thanh Dương trông có vẻ lạc lõng trong chiếc hộp đàn violin, cậu nắm chặt vạt áo của Duy như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất.
Tại hàng ghế đầu, Cao Hùng – chủ tịch tập đoàn Đại Dương – đang ngồi vắt chân, điếu xì gà trên tay tỏa khói nghi ngút. Lão ta đang cười nói với những quan chức địa phương, vẻ mặt đắc thắng như thể khu đất phía Tây đã nằm gọn trong túi. Cao Minh ngồi cạnh bố, khi thấy Duy bước vào, hắn liền khinh khỉnh nhổ nước bọt xuống sàn.
"Thằng ranh con, mày đến đây để nhặt rác à?" Cao Minh mỉa mai.
Duy không đáp, anh lặng lẽ ngồi xuống hàng ghế cuối cùng. Đúng lúc đó, Lâm Khả Vy xuất hiện. Hôm nay cô mặc một chiếc váy đen kín đáo, vẻ đẹp lạnh lùng của cô khiến cả hội trường phải ngoái nhìn. Khả Vy không ngồi ở hàng ghế VIP mà thản nhiên tiến lại phía Duy, ngồi ngay cạnh anh.
"Cậu định đấu với Cao Hùng sao? Cậu không có cửa đâu, trừ khi cậu dùng đến 'thứ đó'," Khả Vy thì thầm, đôi mắt sắc sảo liếc nhìn Duy.
"Thứ đó" mà Vy nói, Duy hiểu rõ, chính là thông tin về vụ bê bối tài chính của Đại Dương mà phải hai năm nữa mới bị phanh phui. Duy khẽ nhếch môi: "Tôi không cần dùng đến tương lai để thắng một kẻ thiển cận như lão ta."
Phiên đấu giá bắt đầu. Khu đất đầm lầy phía Tây được mang ra với giá khởi điểm cực rẻ – chỉ vỏn vẹn hai mươi triệu đồng vì những vấn đề về pháp lý và môi trường. Cao Hùng giơ bảng: "Ba mươi triệu. Tôi mua chỗ này để làm bãi đổ thải." Lão ta cười lớn, cả hội trường cũng cười theo. Với lão, đây chỉ là một nước đi phụ để chiếm quyền ưu tiên cho các dự án lân cận.
"Năm mươi triệu," một giọng nói trong trẻo nhưng kiên định vang lên.
Cả hội trường đổ dồn ánh mắt về phía cuối phòng. Thanh Dương giật thót, nhìn Duy bằng ánh mắt hoảng hốt. Duy vừa giơ bảng, gương mặt không một chút biến sắc.
Cao Hùng nheo mắt, lão nhận ra thằng nhóc đã làm con trai lão bẽ mặt ở quán cafe. "Một trăm triệu. Thằng nhóc, đừng có đùa với lửa."
"Một trăm năm mươi triệu," Duy tiếp tục, giọng nói đều đều như đang đọc một bản tin thời tiết.
Dương run cầm cập, ghé sát tai Duy thì thầm: "Duy ơi! Chúng ta làm gì có nhiều tiền thế? Cậu định vào tù à?" Duy nắm lấy bàn tay đang đổ mồ hôi của Dương dưới gầm bàn, siết chặt như một lời cam kết thầm lặng. Thực tế, Duy đã dùng số cổ phiếu STP làm tài sản thế chấp để vay nóng từ chú Nam môi giới một khoản tiền lớn ngay trong đêm qua. Anh đang đánh cược tất cả vào ván bài này.
Cao Hùng bắt đầu mất bình tĩnh. Lão không sợ tiền, lão sợ bị mất mặt trước đám quan chức. "Hai trăm triệu!"
Duy mỉm cười, một nụ cười khiến Khả Vy cũng phải nheo mắt quan sát. "Hai trăm mười triệu. Và thưa ông Cao Hùng, tôi nghĩ ông nên dừng lại. Bởi vì nếu ông mua mảnh đất này, ông sẽ phải đối mặt với đơn kiện của cư dân quận Thanh Bình về việc ô nhiễm nguồn nước mà tập đoàn của ông đã xả thải trái phép suốt 5 năm qua. Tôi có bằng chứng ở đây."
Duy giơ lên một tập hồ sơ màu xanh. Đó là tài liệu địa chất và hóa nghiệm mà anh đã bí mật lấy mẫu từ tuần trước, cộng với những số liệu chính xác về dòng chảy ô nhiễm mà anh nhớ rõ từ các báo cáo môi trường trong tương lai.
Sắc mặt Cao Hùng chuyển từ đỏ sang xám xịt. Lão biết mình có sai phạm, nhưng không ngờ một thằng ranh con lại có thể nắm được những số liệu chuyên môn sâu đến vậy. Nếu lão tiếp tục tranh giành và vụ này bị khơi ra trước mặt các quan chức đang có mặt ở đây, sự nghiệp của lão sẽ gặp rắc rối lớn.
"Hừ, mảnh đất thối nát đó, cho mày đấy!" Cao Hùng hậm hực đứng dậy, kéo theo Cao Minh rời khỏi hội trường.
Duy chiến thắng. Anh sở hữu mảnh đất với giá hai trăm mười triệu đồng – một cái giá quá hời cho một mỏ vàng tương lai.
Rời khỏi trung tâm đấu giá, Dương vẫn chưa hoàn hồn. Cậu đi lảo đảo bên cạnh Duy, cảm giác như mình vừa trải qua một bộ phim hành động. "Duy... cậu thực sự đã làm được. Nhưng làm sao cậu biết về vụ xả thải của lão ta?"
Duy dừng lại dưới bóng một cây bằng lăng tím. Anh xoay người, đối diện với Dương. Dưới ánh nắng vàng vọt của buổi trưa, gương mặt Dương trông vừa ngây thơ vừa tội nghiệp. Duy không kiềm lòng được, anh đưa tay vuốt nhẹ gò má của cậu.
"Dương, tớ đã nói rồi. Tớ sẽ là người dọn sạch mọi chông gai để cậu chỉ việc bước đi trên hoa hồng. Mảnh đất đó, tớ sẽ dùng công nghệ sinh học để xử lý nước ngầm. Trong vòng hai năm, nó sẽ trở thành khu sinh thái đắt giá nhất thành phố. Lúc đó, không ai có thể đuổi gia đình cậu khỏi quận Thanh Bình này nữa."
Dương nhìn Duy, trong đôi mắt ấy không chỉ có sự ngưỡng mộ mà bắt đầu nhen nhóm một thứ tình cảm khác, sâu đậm và nồng nàn hơn tình bạn. Cậu vô thức tựa đầu vào lòng bàn tay Duy, khẽ nhắm mắt lại. "Duy... tớ cảm thấy cậu đang gánh vác quá nhiều thứ. Tớ ước gì tớ có thể lớn nhanh hơn để chia sẻ cùng cậu."
"Cậu chỉ cần là chính mình thôi, Dương ạ," Duy thì thầm, hơi thở của anh phả nhẹ lên trán cậu.
"Hai người lãng mạn xong chưa?" Giọng nói của Khả Vy vang lên từ phía sau, cắt ngang không gian mờ ảo giữa hai người.
Dương giật mình lùi lại, mặt đỏ bừng như gấc chín. Duy quay lại, ánh mắt thoáng hiện vẻ khó chịu. Khả Vy đứng đó, chiếc ô đen che nửa khuôn mặt.
"Hạ Duy, đừng quá tự mãn. Cao Hùng không dễ bỏ qua vậy đâu. Lão ta sẽ tìm cách khác để phá hủy mảnh đất của cậu. Và... Thanh Dương, cậu nên cẩn thận với người bạn này của cậu. Cậu ấy không phải là 'Hạ Duy' mà cậu từng biết đâu."
Dương ngơ ngác: "Bạn nói gì thế? Duy vẫn luôn là Duy mà."
Khả Vy cười nhạt, ánh mắt cô xoáy sâu vào Duy như muốn lột trần linh hồn anh: "Cậu ấy là một kẻ đã chết đi sống lại, một linh hồn già nua trú ngụ trong thân xác trẻ tuổi. Cậu ấy đang lợi dụng cậu để bù đắp cho lỗi lầm trong quá khứ đấy."
"Đủ rồi!" Duy gắt lên, anh bước tới đứng chắn trước mặt Dương. "Khả Vy, cô cũng chẳng tốt đẹp gì. Cô trùng sinh về đây cũng chỉ để tìm cách trả thù gia đình cô, những kẻ đã ruồng bỏ cô ở tương lai phải không? Chúng ta là cùng một loại người, đừng có ra vẻ thanh cao."
Khả Vy khựng lại, nụ cười trên môi cô đông cứng. Bí mật đau đớn nhất của cô bị Duy vạch trần khiến cô run rẩy. Cô cụp ô lại, quay lưng bước đi nhanh vào màn mưa bắt đầu nặng hạt trở lại. "Hạ Duy, chúng ta sẽ còn gặp lại. Để xem ai mới là kẻ trụ lại cuối cùng trong mùa hạ nghiệt ngã này."
Chiều muộn hôm đó, Duy đưa Dương về khu tập thể. Trên đường đi, hai người không ai nói với ai lời nào. Lời nói của Khả Vy như một hạt giống nghi ngờ gieo vào lòng Dương, nhưng khi nhìn bóng lưng vững chãi của Duy đang đạp xe phía trước, Dương lại thấy lòng mình dịu lại. Cậu không quan tâm Duy là ai, cậu chỉ biết người đàn ông này đã cứu thầy Ngô, đã bảo vệ cậu trước Cao Minh, và đã dành cả thanh xuân để lo lắng cho tương lai của cậu.
"Duy ơi," Dương khẽ gọi.
"Ơi?"
"Dù cậu có là ai, dù cậu đến từ đâu... thì tớ vẫn sẽ ở bên cạnh cậu. Đừng bao giờ bỏ rơi tớ nhé."
Duy dừng xe lại ngay giữa con dốc dẫn vào khu tập thể. Anh quay lại, nhìn Dương bằng ánh mắt thâm tình nhất mà một người đàn ông có thể dành cho người mình yêu. Anh không nói gì, chỉ im lặng kéo Dương vào một nụ hôn sâu. Đó không phải là một nụ hôn của tuổi học trò ngây ngô, mà là một nụ hôn chứa đựng mười bảy năm nhớ nhung, đau đớn và cả khát vọng sống mãnh liệt.
Dương choáng váng, đôi tay cậu bám chặt vào vai Duy. Cậu cảm nhận được vị mặn của nước mưa và vị ngọt ngào của tình yêu đang lan tỏa trong khoang miệng. Giữa tiếng còi tàu hỏa vang vọng xa xăm, hai linh hồn đơn độc đã tìm thấy nhau, bất chấp những nghịch cảnh của thời gian.
Tối hôm đó, khi Duy đang ngồi nghiên cứu bản vẽ xử lý nước thải, một tin nhắn lạ gửi đến máy máy tính anh:
Kẻ_Giấu_Mặt: Chúc mừng cậu đã mua được 'nghĩa địa'. Đêm nay, hãy xem quà tặng của tập đoàn Đại Dương tại công trường của cậu nhé.
Duy đứng bật dậy. Anh vội vã vơ lấy chiếc áo khoác. Anh biết mình đã quá sơ hở. Cao Hùng sẽ không kiện tụng, lão sẽ dùng luật rừng.
Duy lao ra khỏi nhà, hướng về phía đầm lầy phía Tây. Nhưng khi anh vừa ra đến cổng khu tập thể, anh thấy Thanh Dương đang đứng đó với chiếc hộp đàn trên vai, gương mặt tái nhợt.
"Duy... bố tớ... bố tớ bị người ta bắt đi rồi. Họ bảo bố tớ nợ tiền cờ bạc ở sòng bài của Đại Dương."
Duy chết lặng. Con cáo già Cao Hùng đã ra tay. Lão không đánh vào mảnh đất, lão đánh vào gia đình Dương để ép Duy phải nhượng lại khu đất đó. Ván cờ này, Duy đã đánh giá thấp sự tàn nhẫn của kẻ thù.
"Dương, đi theo tớ. Chúng ta sẽ đòi lại bố cậu."
Hạ Duy nắm chặt tay Dương, bước đi trong đêm tối. Mùa hạ năm 2007 không chỉ có nắng vàng và tiếng ve, nó bắt đầu bốc mùi máu và sự phản trắc. Nhưng Hạ Duy biết, anh không còn đường lui. Sau lưng anh là người anh yêu, và trước mặt anh là vực thẳm mà anh phải bước qua để trở thành một vị thần bảo hộ thực thụ.