Màn đêm phủ xuống thành phố Cảng Thiên Hi một màu đen đặc quánh, nuốt chửng cả những ánh đèn dầu leo lét từ những xóm chài ven biển. Cơn mưa lúc chiều đã ngớt, nhưng cái không khí ẩm xì, nhớp nháp vẫn bám riết lấy da thịt. Hạ Duy nắm chặt bàn tay đang run rẩy của Thanh Dương, cả hai chạy băng qua những con hẻm ngoằn ngoèo của khu phố cổ.
Dương không khóc, nhưng đôi môi cậu tái nhợt, hơi thở đứt quãng. Tin nhắn về việc bố cậu bị bắt đi vì nợ cờ bạc giống như một đòn chí mạng. Duy biết thừa đây là cái bẫy. Bố Dương vốn là một giáo viên tiểu học hiền lành, cả đời không biết đến lá bài, con súc sắc là gì. Cao Hùng đã dàn dựng một vở kịch nợ nần để ép Duy phải nhả ra mảnh đất đầm lầy phía Tây mà anh vừa đấu giá thắng lợi.
"Duy... chúng ta báo cảnh sát đi, tớ sợ quá," Dương thì thầm, giọng cậu lạc đi giữa tiếng gió rít qua khe cửa những ngôi nhà cũ.
Duy dừng lại, xoay người nắm lấy hai vai Dương. Ánh mắt anh lúc này không còn là của một cậu học sinh, mà là của một con thú dữ đang bị dồn vào đường cùng. "Cảnh sát không giải quyết được đâu Dương. Cao Hùng nắm giữ một nửa số cảnh sát ở quận này. Nếu chúng ta báo án bây giờ, bố cậu sẽ gặp nguy hiểm ngay lập tức. Nghe tớ, tớ có cách."
Duy dẫn Dương đến khu nhà kho cũ của ngành đường sắt, một nơi bị bỏ hoang từ lâu, cỏ mọc lút đầu người. Ở kiếp trước, đây là nơi chứa những bí mật đen tối nhất của giới giang hồ phố Cảng, và Duy biết rõ đường đi lối bước nhờ những lần đi khảo sát thực địa để quy hoạch sau này.
CUỘC ĐỐI ĐẦU DƯỚI ÁNH ĐÈN DẦU
Duy đẩy cánh cửa sắt rỉ sét, kéo Dương vào trong. Mùi ẩm mốc, mùi gỉ sắt và mùi xăng dầu xộc lên mũi. Giữa căn kho trống trải, một chiếc đèn cao áp công suất lớn được bật lên đột ngột khiến cả hai phải nheo mắt.
Cao Minh ngồi trên một thùng gỗ, hai bên là bốn gã xăm trổ đầy mình, tay cầm gậy bóng chày. Ở góc phòng, bố của Dương – ông Thanh – đang bị xích tay vào cột sắt, miệng bị bịt kín bằng băng keo, gương mặt bầm tím vì bị đánh.
"Bố!" Dương hét lên định lao tới nhưng bị Duy giữ chặt lại.
Cao Minh nhảy xuống khỏi thùng gỗ, điệu bộ nhởn nhơ: "Ồ, đôi uyên ương đến rồi à? Hạ Duy, mày khá lắm. Mày dám dùng mấy cái tờ giấy lộn về môi trường để dọa bố tao? Mày có biết cái giá của việc làm đại ca tao mất mặt là gì không?"
Duy bình thản bước lên phía trước, chắn toàn bộ cơ thể mình trước Dương. "Thả người ra. Mảnh đất đó là của tôi, ông Thanh không liên quan."
"Mày thông minh đấy," Cao Minh cười khẩy, hắn rút ra một tờ giấy nhượng quyền sở hữu đất đã soạn sẵn. "Ký vào đây. Trả lại mảnh đất đó cho Đại Dương với giá 1 đồng. Tao sẽ thả lão già này ra. Nếu không, tao không dám chắc đôi tay chơi đàn của con trai lão sẽ còn nguyên vẹn đâu."
Một tên đàn em tiến lại gần Dương, vung cây gậy sắt lên. Dương sợ hãi nhắm nghiền mắt, nhưng Duy đã nhanh như cắt vồ lấy một đoạn ống tuýp sắt dưới sàn, gạt phăng cú đánh.
"Đừng có chạm vào cậu ấy," giọng Duy lạnh như tiền. "Cao Minh, mày nghĩ mày đang ở thế thượng phong sao? Mày có biết tại sao tao lại dám dẫn Dương đến đây không?"
Duy lấy từ trong túi áo ra một chiếc máy ghi âm nhỏ – thứ công nghệ cực kỳ hiếm hoi và đắt đỏ mà anh đã bí mật nhờ chú Nam mua từ Singapore về tuần trước. Anh nhấn nút phát.
"...Đúng thế, cứ ép lão già đó ký giấy nợ khống đi. Sau đó dụ thằng Duy ra nhà kho đường sắt. Bố đã lo cho bên phía công an quận rồi, đêm nay khu đó sẽ không có ai đi tuần đâu..."
Giọng của Cao Hùng vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Sắc mặt Cao Minh biến từ đắc thắng sang trắng bệch.
"Mày... mày nghe trộm bố tao?"
"Tao không chỉ nghe trộm," Duy tiến lại gần Cao Minh, khí thế áp đảo khiến gã thiếu gia lùi lại. "Cái máy này đang kết nối trực tiếp với một trạm phát sóng FM ngắn mà tớ đã cài đặt ở văn phòng chú Nam. Toàn bộ cuộc hội thoại này đang được ghi lại và gửi đến tòa soạn báo Thanh Niên chi nhánh phố Cảng. Nếu trong 10 phút nữa tao không gọi điện báo an toàn, đoạn băng này sẽ được phát tán."
Duy nói dối. Chiếc máy này không hề có chức năng phát sóng trực tiếp, đó chỉ là một chiếc máy nghe nhạc MP3 rẻ tiền được anh cải trang lại. Nhưng với tâm lý của một kẻ vừa làm chuyện ác, Cao Minh không dám đánh cược.
"Mày... mày dám chơi tao?" Cao Minh nghiến răng.
"Thả người. Ngay bây giờ," Duy gằn giọng.
Trong cơn hoảng loạn và sợ hãi trước sự mưu mô của Duy, Cao Minh ra lệnh cho đàn em cởi trói cho ông Thanh. Dương lao đến ôm chầm lấy bố, hai cha con khóc nức nở. Duy vẫn đứng đó, mắt không rời khỏi đám người Cao Minh cho đến khi chắc chắn họ đã đi khuất.
GIÔNG TỐ VÀ SỰ GIAO THOA CỦA HAI LINH HỒN
Khi đám người Cao Minh rút đi, cơn mưa bên ngoài bỗng chuyển thành bão. Tiếng sấm chớp rạch ngang trời, gió rít qua những khe hở của nhà kho như tiếng hú của quỷ. Đường về bị ngập nặng, và với tình trạng sức khỏe của ông Thanh, họ không thể di chuyển trong đêm mưa bão này.
Duy đưa ông Thanh nằm nghỉ trên một đống rơm khô ở góc kho kín gió nhất. Ông đã lịm đi vì kiệt sức sau khi biết mình an toàn. Chỉ còn Duy và Dương ngồi lại bên đống lửa nhỏ được đốt lên từ những mẩu gỗ vụn.
Dương ngồi bó gối, đôi vai vẫn còn rung lên bần bật. Duy cởi chiếc áo khoác sơ mi còn khô ráo của mình, choàng lên người cậu.
"Xin lỗi cậu, Dương. Vì tớ mà gia đình cậu bị lôi vào chuyện này."
Dương ngước nhìn Duy, đôi mắt nhòe lệ dưới ánh lửa bập bùng. "Không, Duy... nếu không có cậu, bố tớ chắc đã..." Cậu nghẹn lời, đột ngột lao vào lòng Duy, vòng tay ôm chặt lấy thắt lưng anh. "Tớ sợ lắm Duy. Tớ cảm thấy thế giới này đáng sợ quá. Tại sao họ lại ác đến thế?"
Duy ôm lấy tấm thân mảnh dẻ của Dương, cằm tựa lên đỉnh đầu cậu. Mùi hương nước mưa hòa lẫn với mùi hoa ngọc lan thoang thoảng từ tóc Dương khiến tâm trí Duy vốn đang căng như dây đàn bỗng chốc mềm nhũn. Anh cảm thấy một luồng cảm xúc trào dâng, không chỉ là sự bảo vệ, mà là một khát khao sâu thẳm muốn hòa nhập vào linh hồn này.
"Thế giới này vốn dĩ là một rừng rậm, Dương ạ," Duy thì thầm, bàn tay anh vô thức vuốt ve tấm lưng gầy của cậu. "Nhưng tớ sẽ là thợ săn mạnh nhất để bảo vệ cậu. Đừng sợ, tớ đã sống qua một kiếp người để hiểu rằng, chỉ có sự tàn nhẫn mới đối đầu được với sự tàn nhẫn."
Dương ngẩng đầu lên, nhìn vào gương mặt thâm trầm, già dặn của Duy. Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn tính bằng centimet. Hơi thở của Duy nóng hổi phả lên môi Dương. Trong không gian chật hẹp, u tối của nhà kho, chỉ có tiếng mưa đập vào mái tôn rầm rập và tiếng tim đập thình thịch của hai thiếu niên.
Dương vô thức đưa tay chạm vào gò má Duy, giọng cậu mỏng manh như sương: "Duy... Khả Vy nói đúng phải không? Cậu không phải là cậu ấy của ngày xưa. Cậu... cậu giống như một người đàn ông trưởng thành đang trú ngụ trong hình hài này."
Duy không trả lời bằng lời. Anh cúi xuống, đặt môi mình lên môi Dương. Nụ hôn lần này không còn là sự chạm nhẹ nhường nhịn như ở bến tàu, mà là một sự bùng nổ của mười tám năm kìm nén. Anh hôn cậu nồng cháy, tham lam, như muốn hút hết mật ngọt từ đôi môi nhỏ nhắn ấy.
Dương choáng váng, cả thế giới như quay cuồng. Cậu không đẩy ra, ngược lại còn vòng tay qua cổ Duy, vụng về đáp lại. Sự giao thoa này không chỉ là thể xác, mà là hai linh hồn đang tìm cách khâu vá lại những mảnh vỡ của định mệnh.
Duy đẩy Dương lùi lại một chút, ép cậu vào bức tường gạch cũ. Bàn tay anh luồn vào bên dưới lớp áo phông ẩm ướt của Dương, chạm vào làn da mịn màng, mát lạnh. Dương khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, cả người mềm nhũn trong vòng tay Duy.
"Dương... tớ yêu cậu. Kiếp trước tớ nợ cậu một đời, kiếp này tớ sẽ trả cậu bằng cả thế giới," Duy thì thầm bên tai cậu, giọng nói khàn đặc vì dục vọng và tình yêu.
Giữa đêm mưa bão ấy, trong cái kho chứa đầy đồ phế thải, họ đã thuộc về nhau theo cách thuần khiết nhưng cũng đau đớn nhất. Không có giường chiếu sang trọng, chỉ có đống rơm khô và hơi ấm của hai cơ thể quấn quýt. Duy nâng niu từng tấc da thịt của Dương như đang chạm vào một món bảo vật dễ vỡ nhất gian trần. Mỗi nụ hôn, mỗi cái chạm đều mang theo lời thề nguyền bảo hộ vĩnh cửu.
Dương khóc, nhưng không phải vì sợ, mà vì hạnh phúc. Cậu cảm thấy mình không còn cô đơn trong cuộc đời đầy rẫy những cạm bẫy này nữa. Có Duy ở đây, dù là địa ngục hay thiên đường, cậu cũng sẵn lòng bước tới.
BÓNG MA TRONG MÀN MƯA
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, cơn bão đã tan. Duy thức dậy trước, anh nhìn Dương vẫn còn đang ngủ say trong vòng tay mình, gương mặt cậu hồng hào, trên cổ vẫn còn vương những dấu vết của một đêm nồng nhiệt.
Duy khẽ bước ra ngoài cửa kho để hít thở không khí trong lành. Nhưng nụ cười trên môi anh chợt tắt ngấm khi thấy một bóng người đang đứng dưới gốc cây đa cổ thụ cách đó không xa.
Lâm Khả Vy. Cô đứng đó, chiếc váy đen sũng nước mưa, đôi mắt sâu thăm thẳm nhìn về phía Duy.
"Cậu đã thắng ván này, Hạ Duy," Vy nói, giọng cô khản đặc vì thức đêm. "Nhưng cậu đã phạm phải một sai lầm chết người. Cậu đã đánh thức con quỷ thực sự trong Cao Hùng."
Duy nheo mắt: "Ý cô là gì?"
"Cao Hùng không phải là kẻ đứng đầu. Lão ta chỉ là một con tốt của một thế lực lớn hơn ở thủ đô – những kẻ sẽ không để yên nếu dự án phía Tây bị cản trở. Và đêm qua... hành động của cậu đã khiến chúng để mắt tới cậu sớm hơn dự kiến." Vy tiến lại gần, đưa cho Duy một phong bì màu đỏ. "Đây là giấy mời tham dự buổi dạ tiệc đấu giá từ thiện của thành phố vào tuần sau. Hãy đến đó, nếu cậu muốn biết sự thật về cái chết của bố mẹ cậu ở kiếp trước."
Duy nhận lấy phong bì, cảm giác nó nặng trĩu. "Tại sao cô lại giúp tôi?"
Khả Vy nhìn vào nhà kho, nơi Dương đang bắt đầu cựa mình tỉnh giấc. Một thoáng ghen tị lướt qua mắt cô nhưng nhanh chóng biến mất. "Tôi không giúp cậu. Tôi chỉ đang cứu chính mình. Nếu cậu thất bại, tôi cũng sẽ tan biến. Chúng ta là hai mắt xích của một vòng lặp, Duy ạ. Đừng để tình cảm làm mờ mắt, kẻ thù của cậu... đáng sợ hơn cậu tưởng rất nhiều."
Khả Vy quay lưng bước đi, bóng dáng cô nhạt nhòa trong sương sớm. Duy nhìn vào phong bì đỏ, rồi nhìn lại Dương đang ngơ ngác bước ra cửa kho tìm mình.
"Duy? Cậu ở đâu thế?"
Duy giấu vội phong bì vào túi, anh mỉm cười chạy lại bế bổng Dương lên. "Tớ đây. Bão tan rồi, chúng ta về thôi."
Dương tựa đầu vào vai Duy, cậu không hề biết rằng, sau đêm mặn nồng và chiến thắng tạm thời này, một vực thẳm sâu hơn đang chờ đợi họ ở buổi dạ tiệc sắp tới. Hạ Duy siết chặt vòng tay, lòng thầm nhủ: Dù là ai ở thủ đô, dù là quỷ dữ phương nào, ta cũng sẽ xây một tòa tháp bằng xương bằng thịt để che chắn cho người ta thương.
Ván cờ của mùa hạ 2007 đã chuyển sang giai đoạn trung cuộc. Những quân cờ máu và nước mắt đã bắt đầu được đặt xuống.