MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.Chương 5: VŨ ĐIỆU TRÊN LƯỠI DAO BẠC

Gửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.

Chương 5: VŨ ĐIỆU TRÊN LƯỠI DAO BẠC

1,602 từ · ~9 phút đọc

Sương sớm của thành phố Cảng Thiên Hi tan nhanh dưới cái nắng gay gắt và oi nồng của một ngày cuối tháng Năm. Sau đêm giông bão tại nhà kho cũ, Hạ Duy dường như đã lột xác hoàn toàn, không còn vẻ thâm trầm kín đáo của một kẻ quan sát, mà thay vào đó là sự sắc lạnh của một thợ săn đã nhìn thấy con mồi trong tầm ngắm. Anh ngồi trên chuyến xe bus sớm về lại quận Thanh Bình, lặng lẽ ngắm nhìn Thanh Dương đang tựa đầu vào cửa kính ngủ say. Cậu thiếu niên có đôi mi dài khẽ rung động theo nhịp xóc của xe, những sợi tóc tơ lòa xòa trước trán bị gió thổi tung. Dấu vết nồng nàn của đêm qua vẫn còn ẩn hiện dưới cổ áo sơ mi được cài kín mít, khiến lòng Duy dâng lên một nỗi xót xa xen lẫn niềm kiêu hãnh kín đáo.

Hạ Duy chạm tay vào phong bì màu đỏ trong túi áo – lời mời đến buổi dạ tiệc đấu giá từ thiện tại khách sạn Hải Đăng lộng lẫy nhất thành phố. Anh biết, đằng sau lớp vỏ bọc hoa lệ của những món đồ cổ và những lời tán dương đạo đức giả kia là một bàn tiệc chính trị mà ở kiếp trước anh chưa bao giờ đủ tư cách để chạm tới. Nhưng lần này, anh sẽ không đến đó với tư cách một kẻ dự khán yếu ớt.

Những ngày sau đó, nhịp sống bình lặng của Thanh Dương bỗng bị xáo trộn bởi một sự kiện bất ngờ. Một quỹ giáo dục mang tên Ánh Sáng Viễn Đông từ thủ đô đã tìm đến trường Minh Viễn, đề nghị trao cho Dương một suất học bổng toàn phần tại Nhạc viện Paris danh giá. Dương cầm tờ thông báo trên tay, gương mặt rạng rỡ một niềm hy vọng thuần khiết, cậu tíu tít khoe với Duy về giấc mơ Pháp xa xôi, về việc cậu sẽ không còn là gánh nặng tài chính cho gia đình. Duy cầm tờ giấy, các ngón tay anh siết chặt đến trắng bệch. Ở kiếp trước, đây chính là cái tên đứng sau vụ thâu tóm hàng loạt tài năng trẻ để phục vụ cho mục đích rửa tiền của giới tài phiệt. Những thiên tài được họ bảo trợ thường biến mất khỏi giới chuyên môn sau vài năm, hoặc cay đắng hơn là trở thành những quân cờ giải trí trong các buổi tiệc rượu xa hoa.

"Dương, đừng ký," Duy nói, giọng anh trầm xuống, chứa đựng một sự áp đặt mà trước đây anh chưa từng thể hiện với cậu.

Nụ cười trên môi Dương chợt tắt lịm. Cậu nhìn bạn mình, đôi mắt hiện lên vẻ khó hiểu và một chút tổn thương sâu sắc. Cậu cảm thấy Duy đang kiểm soát cuộc đời mình quá mức, từ việc đầu tư đất đai cho đến giấc mơ âm nhạc. Sự rạn nứt đầu tiên giữa hai linh hồn đã xuất hiện ngay trong buổi chiều nắng nhạt ấy. Dương quay lưng bỏ đi, bỏ lại Duy đứng đơn độc giữa sân trường với tờ học bổng nát bấy trong tay. Duy biết mình đã quá nóng vội, nhưng anh không thể để cậu bước vào miệng cọp. Anh cần bằng chứng, và buổi tiệc tại khách sạn Hải Đăng chính là nơi anh sẽ lột mặt nạ của chúng.

Đêm dạ tiệc, khách sạn Hải Đăng lộng lẫy trong ánh đèn pha lê hoàng gia. Hạ Duy xuất hiện trong bộ suit đen được cắt may thủ công tỉ mỉ, làm tôn lên vóc dáng cao ráo và khí chất vương giả của mình. Đi bên cạnh anh là Lâm Khả Vy, cô mặc một chiếc đầm đuôi cá màu bạc lấp lánh như một nữ thần băng giá. Khả Vy khẽ nhấp một ngụm vang đỏ, mắt liếc về phía trung tâm sảnh tiệc, nơi Cao Hùng đang khúm núm đứng cạnh một người đàn ông trung niên với phong thái ung dung tên là Trịnh Bá. Đó chính là kẻ đứng đầu quỹ Ánh Sáng Viễn Đông, cũng là kiến trúc sư trưởng của những vụ thao túng bất động sản xuyên quốc gia.

Duy cảm thấy dòng máu trong người mình sôi sục khi nhìn thấy Trịnh Bá. Ở kiếp trước, chính người đàn ông này là kẻ đã ký lệnh phá dỡ khu tập thể Thanh Bình, đẩy cha mẹ anh vào cảnh bần cùng. Cuộc đấu giá bắt đầu, và khi món đồ đầu tiên là một bức tranh thủy mặc cổ được đưa ra, Cao Hùng lập tức giơ bảng để lấy lòng Trịnh Bá. Duy lạnh lùng đưa bảng: "Một tỷ." Cả khán phòng xôn xao. Anh không chỉ mua bức tranh, anh bước thẳng lên sân khấu, dùng kiến thức chuyên môn của một kiến trúc sư thiên tài để bóc trần rằng bức tranh đó là giả ngay trước mặt Trịnh Bá.

Sự liều lĩnh và nhạy bén của Duy đã thu hút sự chú ý của lão cáo già Trịnh Bá. Trong căn phòng riêng sau buổi tiệc, Trịnh Bá nhìn Duy bằng ánh mắt vừa tán thưởng vừa đề phòng. Duy không vòng vo, anh đề nghị một thỏa thuận: Giao ra mảnh đất phía Tây nếu Trịnh Bá chịu buông tha cho Thanh Dương và rút quỹ học bổng ra khỏi thành phố Cảng. Trịnh Bá bật cười, lão lấy ra một tấm ảnh cũ từ trong túi ngực. Duy chết lặng khi nhận ra người đứng cạnh Trịnh Bá trong ảnh chính là bố mình. Hóa ra, bố anh từng là người nắm giữ những bí mật về quỹ đất mật của dòng họ Hạ, và sự lụi bại của gia đình anh ở kiếp trước là kết quả của một cuộc thanh trừng có tính toán. Trịnh Bá muốn chiếc hộp gỗ mà bố Duy để lại, và lão hứa sẽ biến Duy thành "vị vua" của ngành kiến trúc nếu anh hợp tác.

Duy rời khỏi khách sạn khi đồng hồ đã điểm nửa đêm. Anh không về nhà mà đi thẳng đến căn phòng tập đàn của Dương tại trường. Anh thấy ánh đèn vẫn sáng nhạt nhòa qua khe cửa. Dương đang ngồi bệt dưới sàn, tay ôm lấy cây violin, nước mắt lặng lẽ rơi trên má. Cậu đã ký vào tờ thỏa thuận lúc chiều vì muốn chứng minh mình có thể tự lập, nhưng nỗi sợ hãi về một tương lai không có Duy khiến cậu tan nát.

Duy bước vào, anh không nói một lời nào, chỉ lao đến ôm chặt lấy Dương từ phía sau, vùi đầu vào cổ cậu. "Duy... cậu đi đâu về thế? Mùi rượu... tớ ghét cậu..." Dương nức nở định đẩy anh ra, nhưng Duy đã xoay người cậu lại, ép mạnh vào cây đàn piano lớn giữa phòng. Anh hôn cậu, một nụ hôn điên cuồng, tuyệt vọng và mang theo cả vị mặn của nước mắt. Anh hôn như thể đây là lần cuối cùng họ được ở bên nhau trước khi bão tố nhấn chìm tất cả.

"Dương, tớ đã làm tất cả để cứu cậu... tớ đã bán đứng linh hồn mình cho quỷ dữ rồi," Duy thì thầm giữa những nụ hôn cháy bỏng. Anh chiếm lấy cậu bằng tất cả sự cuồng nhiệt và cả nỗi sợ hãi mất mát tột cùng. Trong căn phòng tập nhạc vắng lặng, dưới ánh trăng yếu ớt, họ đã hòa quyện vào nhau thêm một lần nữa. Lần này không có đống rơm khô hay mái tôn rầm rập, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng đàn violin vô tình bị chạm vào phát ra những âm thanh u uất. Duy nâng niu từng tấc da thịt của Dương, khắc ghi từng hơi thở của cậu vào tâm khảm. Dương rên rỉ dưới thân anh, cậu cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đang chao đảo giữa cơn đại hồng thủy mang tên Hạ Duy, nhưng cậu vẫn nguyện ý để mình chìm đắm.

Sáng hôm sau, quỹ Ánh Sáng Viễn Đông bất ngờ thông báo rút khỏi thành phố Cảng vì lý do chiến lược. Suất học bổng của Dương bị hủy bỏ. Dương buồn, nhưng cậu thấy nhẹ lòng vì không phải rời xa người mình yêu. Hạ Duy đứng trên ban công nhà tập thể, nhìn theo chiếc xe đen của Trịnh Bá đang dần khuất bóng. Trong tay anh là chiếc hộp gỗ của bố mà anh vừa tìm thấy trong ngăn bí mật của bàn thờ. Anh vẫn chưa mở nó, vì anh biết, một khi nắp hộp bật mở, cuộc sống bình yên của anh và Dương sẽ mãi mãi chấm dứt.

Lâm Khả Vy đứng cạnh anh từ lúc nào, cô mặc một bộ đồ da đen cá tính, ánh mắt nhìn xoáy vào chiếc hộp gỗ. "Cậu đã chọn con đường khó khăn nhất rồi đấy, Duy. Trịnh Bá sẽ không dừng lại đâu." Duy nhìn xuống sân trường, nơi Dương đang vẫy tay gọi mình đi học với nụ cười rạng rỡ như nắng hạ. Anh siết chặt chiếc hộp, lòng thầm nhủ rằng mỗi bước đi từ giờ trở đi đều là đi trên lưỡi dao, nhưng vì nụ cười kia, anh sẵn sàng bước qua vạn trượng vực thẳm. Ván cờ mùa hạ 2007 đã chính thức chuyển sang một chương đẫm máu và những bí mật kinh hoàng về huyết thống.