MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.Chương 6: MẬT MÃ TRONG SƯƠNG MÙ VÀ LỜI THỀ TRÊN ĐỈNH GIÓ

Gửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.

Chương 6: MẬT MÃ TRONG SƯƠNG MÙ VÀ LỜI THỀ TRÊN ĐỈNH GIÓ

2,327 từ · ~12 phút đọc

Sau đêm nồng nàn và đầy tuyệt vọng tại phòng tập nhạc, thành phố Cảng Thiên Hi đối với Hạ Duy không còn là nơi trú ẩn an toàn nữa. Sự rút lui của quỹ Ánh Sáng Viễn Đông chỉ là một cái bẫy rút lui chiến thuật của Trịnh Bá. Duy hiểu rằng, một khi lão cáo già đó đã nhìn ra dòng máu họ Hạ chảy trong huyết quản anh, lão sẽ không bao giờ buông tha. Chiếc hộp gỗ cũ kỹ nằm im lìm trên bàn học, tỏa ra một mùi gỗ trầm hương nhạt nhòa, như đang chứa đựng tiếng thở dài của người cha đã quá cố.

Duy nhìn Thanh Dương đang hí hoáy dọn dẹp đống bản nhạc dưới nắng sớm. Cậu thiếu niên có vẻ tươi tắn hơn sau khi trút bỏ được gánh nặng về suất học bổng đầy nghi vấn kia. Dương không biết rằng, để đổi lấy sự tự do đó, Duy đã phải đặt cược cả mạng sống vào một ván bài ngửa với Trịnh Bá.

"Dương này, cậu có muốn đi phượt không?" Duy bất chợt lên tiếng khi cả hai đang cùng nhau ăn bát mì tôm nghi ngút khói.

Dương ngẩng đầu lên, sợi mì vẫn còn vắt vẻo bên khóe miệng, đôi mắt tròn xoe đầy ngạc nhiên: "Phượt? Đi đâu hả Duy? Sắp thi học kỳ đến nơi rồi mà?"

"Lên vùng núi Tây Bắc, về phía xã Mường Bang. Tớ cần tìm một người quen của bố. Đi ba ngày thôi, tớ đã xin phép bố mẹ cậu rồi, bảo là đi khảo sát thực địa cho bài thi kiến trúc."

Dương nhìn sâu vào mắt Duy. Cậu nhận ra sự bất an giấu kín sau vẻ ngoài bình thản ấy. Cậu đặt đũa xuống, vươn tay nắm lấy bàn tay Duy, những đầu ngón tay chơi đàn khẽ ve vuốt mu bàn tay anh như một lời an ủi. "Nếu cậu bảo đi, tớ sẽ đi. Dù là lên rừng hay xuống biển, tớ cũng sẽ theo cậu."

Hạ Duy cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Anh không biết liệu chuyến đi này có phải là một sai lầm hay không, nhưng chiếc hộp gỗ chỉ có thể mở ra bằng một chiếc chìa khóa mà bố anh đã gửi gắm cho người gác đền của dòng họ Hạ tại Mường Bang. Anh cần biết sự thật. Anh cần biết tại sao gia đình mình lại phải sống chui lủi suốt mười tám năm qua.

Chuyến xe khách liên tỉnh cũ kỹ lọc cọc leo lên những cung đường đèo hiểm trở. Một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực thẳm sâu hun hút. Dương vốn dĩ yếu người nên bắt đầu say xe, gương mặt cậu tái nhợt, đầu tựa vào vai Duy. Duy vòng tay ôm lấy bờ vai gầy của cậu, kéo cậu sát vào lòng mình. Mùi hương nước xả vải dịu nhẹ từ áo Dương hòa quyện với mùi dầu gió tạo nên một không gian riêng biệt giữa đám đông xô bồ trên xe.

"Ráng chút nữa thôi, sắp tới rồi," Duy thì thầm, nụ hôn nhẹ nhàng rơi trên mái tóc của người thương.

Nhưng Duy không hề biết rằng, ở phía sau xe khách khoảng hai trăm mét, một chiếc bán tải màu đen luôn giữ một khoảng cách nhất định. Cao Minh ngồi ở ghế phụ, đôi mắt rực lửa hận thù. Hắn không cam tâm khi thấy Duy thắng thế ở buổi dạ tiệc. Hắn đã bí mật thuê hai gã sát thủ từ khu "Chợ Sắt" để đi theo và thanh toán nợ nần với Duy tại vùng rừng thiêng nước độc này.

Khi xe dừng chân tại thị trấn Mường Bang vào lúc sẩm tối, sương mù đã giăng kín lối đi. Không khí ở đây loãng và lạnh hơn nhiều so với thành phố biển. Duy dẫn Dương đi sâu vào con đường mòn dẫn lên bản người Dao. Tiếng suối chảy róc rách và tiếng côn trùng kêu râm ran tạo nên một bầu không khí u uất đến rợn người.

"Duy... tớ cảm thấy như có ai đó đang theo dõi chúng ta," Dương nói khẽ, đôi tay cậu bám chặt vào cánh tay Duy.

Duy cũng cảm thấy điều đó. Bản năng của một kẻ từng trải qua những năm tháng lăn lộn ngoài xã hội ở kiếp trước mách bảo anh rằng nguy hiểm đang cận kề. Anh đẩy nhanh bước chân, tìm đến một ngôi nhà sàn nằm lẻ loi trên đỉnh đồi – nhà của ông cụ A Páo, người gác đền trong truyền thuyết.

Ông cụ A Páo đón họ bằng một cái nhìn dò xét. Nhưng khi Duy đưa ra chiếc hộp gỗ và đọc đúng mật mã: "Gạch xây móng, xương xây nhà", ánh mắt ông cụ bỗng chốc dịu lại, chứa đựng một sự xót xa cùng cực.

"Cuối cùng thì hậu duệ của kiến trúc sư Hạ Minh cũng tìm về đây," ông cụ thở dài, lấy ra một chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ. "Cha cậu đã dặn, nếu một ngày cậu cầm chiếc hộp này đến, nghĩa là thời khắc tàn lụi của tập đoàn Đại Dương đã bắt đầu."

Nắp hộp bật mở. Bên trong không phải là vàng bạc châu báu, mà là một xấp hồ sơ địa chính màu vàng ố và một bức di chúc bằng máu. Duy bàng hoàng khi đọc những dòng chữ của cha mình. Hóa ra, toàn bộ khu đất trung tâm thành phố Cảng Thiên Hi vốn thuộc quyền sở hữu hợp pháp của dòng họ Hạ. Trịnh Bá và Cao Hùng đã cấu kết với nhau để làm giả giấy tờ, sát hại ông nội của Duy và chiếm đoạt trắng trợn khối tài sản đó. Bố anh đã chạy trốn với những bằng chứng gốc này, chấp nhận cuộc sống nghèo khó để chờ ngày Duy trưởng thành.

Nhưng bí mật kinh khủng nhất nằm ở cuối trang giấy: "Duy, con không phải là con ruột của ta. Con là đứa trẻ duy nhất sống sót trong vụ tai nạn thảm khốc của gia đình họ Trịnh mười tám năm trước. Trịnh Bá chính là chú ruột của con, kẻ đã ra lệnh giết chính anh trai mình để đoạt quyền. Ta cứu con, nuôi nấng con, vì ta không muốn dòng máu kiến trúc thiên tài của nhà họ Trịnh bị vấy bẩn bởi sự tham lam của lão ta."

Duy cảm thấy mặt đất dưới chân mình đổ sụp. Anh là người họ Trịnh? Kẻ thù lớn nhất của anh lại là người thân duy nhất còn lại? Tiếng sấm rền vang giữa bầu trời Tây Bắc như minh chứng cho sự nghiệt ngã của định mệnh.

"HẠ DUY! RA ĐÂY CHO TAO!"

Tiếng quát của Cao Minh vang lên bên ngoài nhà sàn. Hắn cùng hai gã sát thủ đã bao vây ngôi nhà. Ánh đuốc bập bùng soi rõ những gương mặt hung tợn.

Duy vội vàng cất xấp tài liệu vào ngực áo. Anh nhìn Dương, ánh mắt anh giờ đây đầy sự quyết liệt. "Dương, cậu trốn sau cái bồn chứa lúa này. Dù có chuyện gì xảy ra cũng không được ra ngoài."

"Không! Tớ sẽ không để cậu một mình đâu!" Dương gào lên, nước mắt trào ra.

Duy không kịp giải thích, anh ấn Dương xuống phía sau đống lúa rồi lao ra cửa. Anh biết mình không thể đấu lại hai gã sát thủ bằng sức mạnh cơ bắp. Anh nhìn quanh nhà sàn, đôi mắt kiến trúc sư của anh bắt đầu phân tích kết cấu của ngôi nhà già cỗi này. Ngôi nhà này được xây theo kiểu cổ, các trụ cột gỗ được nối với nhau bằng mộng thắt, chỉ cần rút một chốt then chốt, cả hệ thống sàn sẽ đổ sụp.

"Cao Minh, mày muốn tài liệu này phải không? Lại đây mà lấy!" Duy đứng ngay giữa sàn nhà, tay giơ cao chiếc hộp gỗ rỗng.

Cao Minh cười man rợ, ra lệnh cho hai tên đàn em lao lên. Sàn nhà bằng tre nứa kêu răng rắc dưới bước chân của những gã đàn ông nặng nề. Duy lùi dần về phía cột cái, tay anh bí mật nắm lấy sợi dây thừng nối với chốt gỗ mà ông cụ A Páo vừa chỉ lúc nãy.

Khi ba tên kia vừa bước vào vùng trung tâm sàn nhà, Duy gào lên: "Dương! Giữ chặt lấy cái cột gỗ phía sau cậu!"

Rắc! Rắc! Rầm!

Duy dật mạnh sợi dây. Cả mảng sàn nhà khổng lồ đổ sụp xuống đất từ độ cao ba mét. Cao Minh và hai gã sát thủ rơi xuống đống gỗ đá lởm chởm bên dưới, kêu la thảm thiết. Duy cũng rơi xuống nhưng anh đã tính toán trước vị trí đáp xuống đống rơm khô.

Anh bò dậy, mặc kệ những vết trầy xước rướm máu, lao đến đống đổ nát để tìm Dương.

"Dương! Dương ơi!" giọng anh lạc đi giữa màn đêm sương muối.

Từ dưới đống gỗ mục, một bàn tay trắng trẻo thò ra. Duy điên cuồng bới đất đá, kéo Dương ra ngoài. Cậu thiếu niên bất tỉnh, đầu bị va đập chảy máu, nhưng hơi thở vẫn còn đều đặn. Duy ôm chặt lấy cậu, nước mắt nóng hổi rơi xuống gương mặt tái nhợt của Dương.

"Xin lỗi cậu... xin lỗi vì tất cả..."

Trong khi Duy đang chăm sóc cho Dương, ông cụ A Páo xuất hiện từ bóng tối với một khẩu súng kíp trên tay. Ông đã xua đuổi những kẻ lạ mặt kia đi. Nhưng điều Duy không ngờ tới là Lâm Khả Vy cũng có mặt ở đó. Cô đứng dưới gốc cây sa mộc, nhìn Duy với ánh mắt đầy phức tạp.

"Cậu đã biết sự thật rồi phải không? Về dòng máu của mình?" Vy lên tiếng, giọng cô tan biến vào sương mờ.

Duy đứng dậy, ánh mắt anh sắc lẹm: "Tại sao cô luôn có mặt đúng lúc như vậy? Cô là ai trong cái bàn cờ này?"

Khả Vy bước lại gần, ánh trăng chiếu rọi lên gương mặt cô, để lộ một vết sẹo mờ hình chữ thập sau mang tai – dấu ấn của những đứa trẻ bị ruồng bỏ trong gia đình họ Trịnh. "Tôi là em gái cùng cha khác mẹ của cậu, Duy ạ. Trịnh Bá đã giết mẹ tôi và đuổi tôi đi khi tôi mới năm tuổi. Tôi trùng sinh về đây không phải để giúp cậu, mà để mượn tay cậu giết lão ta. Chỉ có người thừa kế chính thống của họ Trịnh mới có thể kích hoạt quyền thừa kế hợp pháp tại ngân hàng Thụy Sĩ – nơi chứa đựng toàn bộ bằng chứng phạm pháp của lão."

Duy cảm thấy mình như đang đứng giữa một mê hồn trận của sự phản trắc. Những người anh tin tưởng, những kẻ anh căm thù, tất cả đều có những mối liên hệ máu mủ kinh tởm.

"Tôi không quan tâm đến họ Trịnh, cũng không quan tâm đến tài sản," Duy gằn giọng, bàn tay anh siết chặt tay của Dương đang nằm hôn mê. "Tôi chỉ muốn bảo vệ người này."

Khả Vy cười nhạt, một nụ cười đầy xót xa: "Muốn bảo vệ cậu ta, cậu buộc phải trở thành vị vua của họ Trịnh. Nếu không, Trịnh Bá sẽ dùng cậu ta để ép cậu mở khóa kho báu đó. Cậu nghĩ tại sao lão lại để yên cho hai người lên đến tận đây? Lão đang quan sát cậu đấy, Duy. Lão muốn cậu tự tay tìm ra chìa khóa trước khi lão cướp lấy nó."

Duy nhìn xuống Dương. Anh chợt nhận ra rằng, dù anh có chạy trốn đến đâu, bóng tối của tương lai vẫn sẽ đuổi kịp anh nếu anh không đối đầu trực diện với nó. Anh cúi xuống, hôn lên đôi môi lạnh ngắt của Dương, một lời thề ngầm được thiết lập giữa núi rừng Tây Bắc.

"Được. Nếu họ muốn một vị vua, tôi sẽ trở thành một bạo chúa. Tôi sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về họ Hạ, và thiêu rụi tất cả những gì thuộc về họ Trịnh."

Sáng hôm sau, sương mù tan dần, để lộ ra đỉnh núi cao nhất của Mường Bang. Duy bế Dương trên tay, bước xuống núi. Ông cụ A Páo trao cho Duy một kỷ vật cuối cùng: Một bản sơ đồ thiết kế về một mật đạo dưới lòng khu tập thể đường sắt Thanh Bình.

"Nơi đó chính là nơi cha cậu cất giữ 'linh hồn' của thành phố này. Hãy về đó, khi mặt trăng máu xuất hiện vào tháng Sáu tới."

Duy nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi thành phố Cảng Thiên Hi đang chờ đợi anh với những bão tố mới. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo lan tỏa trong huyết quản – sự lạnh lẽo của một kẻ đã sẵn sàng từ bỏ tính người để bảo vệ tình yêu.

Dương khẽ mở mắt, thấy mình đang nằm trong vòng tay vững chãi của Duy. Cậu thều thào: "Duy... chúng ta thắng rồi phải không?"

Duy mỉm cười, một nụ cười khiến Dương cảm thấy vừa an tâm vừa sợ hãi. "Ừ, chúng ta thắng rồi. Về nhà thôi, tớ sẽ nấu cháo cho cậu."

Họ rời đi, bỏ lại sau lưng đống đổ nát của ngôi nhà sàn và những bí mật đã bị phơi bày. Nhưng Hạ Duy biết, bản giao hưởng của mùa hạ 2007 giờ đây mới bước vào chương cao trào nhất. Bản thiết kế cho một cuộc thanh trừng đẫm máu đã được phác thảo trong tâm trí anh.

Hạ Duy của tuổi mười bảy đã chết trong ngôi nhà sàn ấy. Hiện tại chỉ còn lại một Trịnh Duy – kẻ mang trái tim của họ Hạ và trí tuệ của quỷ dữ Trịnh Bá.