MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.Chương 7: KẺ THỪA KẾ CỦA NHỮNG BÓNG MA

Gửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.

Chương 7: KẺ THỪA KẾ CỦA NHỮNG BÓNG MA

1,430 từ · ~8 phút đọc

Tiếng còi tàu hỏa hú vang khi đoàn tàu liên tỉnh chậm chạp chuyển bánh vào ga Cảng Thiên Hi, xé toạc màn sương muối còn sót lại của vùng núi Tây Bắc. Hạ Duy ngồi bên khung cửa sổ hoen rỉ, ánh mắt anh đóng băng nhìn vào những dãy nhà kho chạy dài vô tận bên ngoài. Trên đùi anh, Thanh Dương vẫn đang ngủ say, đầu dựa vào vai anh một cách tin cậy tuyệt đối. Vết thương trên trán cậu đã đóng vảy, nhưng gương mặt vẫn còn chút xanh xao sau trận ngã kinh hoàng tại ngôi nhà sàn ở Mường Bang. Duy vô thức siết chặt xấp tài liệu màu vàng ố trong ngực áo. Những dòng chữ bằng máu của cha – hay đúng hơn là người đàn ông đã cứu mạng anh – vẫn như đang bỏng rát trên da thịt. Trịnh Duy. Cái tên ấy như một lời nguyền, một vết chàm mà anh muốn gột rửa nhưng lại buộc phải mang theo để sinh tồn. Anh không còn là cậu sinh viên kiến trúc nghèo khổ mang theo giấc mơ xây dựng những mái ấm cho người lao động. Anh giờ đây là một quân cờ đã tỉnh giấc, một kẻ thừa kế của những bóng ma đang quay trở về để đòi lại vương quốc đã mất.

Thành phố Cảng chào đón họ bằng một cơn mưa phùn nhớp nháp và lạnh lẽo. Duy không đưa Dương về thẳng khu tập thể đường sắt Thanh Bình, bởi anh biết nơi đó giờ đây không còn là bến đỗ an toàn. Những tai mắt của Cao Hùng chắc chắn đã bủa vây khắp quận, chờ đợi sự trở về của anh như những con kền kền rình mồi. Khi chiếc taxi dừng lại trước khách sạn quốc tế lộng lẫy nhất thành phố, Dương tỉnh dậy, giọng cậu khàn đặc vì mệt mỏi: "Duy... chúng ta đi đâu thế? Đây không phải đường về nhà tớ." Duy nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Dương, lồng những ngón tay mình vào đó, truyền đi một hơi ấm vững chãi như một lời thề nguyền thầm lặng. Anh nhìn sâu vào đôi mắt trong veo ấy, lòng thắt lại khi nghĩ đến sự thật nghiệt ngã đang chực chờ nuốt chửng cả hai.

Duy đưa hai cha con Dương lên một căn phòng hạng sang mà anh đã nhờ chú Nam môi giới đặt dưới một danh nghĩa khác. Sau khi thu xếp cho ông Thanh nghỉ ngơi, Duy lặng lẽ rời đi, để lại một Dương đang ngơ ngác và lo âu. Anh có một cuộc hẹn không thể trì hoãn tại chính dinh thự của kẻ thù. Duy bước vào sảnh biệt thự của tập đoàn Đại Dương với một phong thái ngang tàng, bộ suit đen tối giản tôn lên khí chất lạnh lùng và quyền uy của một người đàn ông trưởng thành trong hình hài thiếu niên. Trong phòng khách lộng lẫy, Cao Hùng đang ngồi uống trà, gương mặt lão co rúm lại khi thấy Duy bước vào. Cao Minh ngồi cạnh đó, cánh tay bó bột sau cú ngã ở Mường Bang khiến hắn trông thảm hại và điên cuồng hơn bao giờ hết.

Duy thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện, đặt một chiếc vali da lên bàn. Bên trong không phải tiền mặt, mà là một chồng hồ sơ về các dự án sai phạm của Đại Dương trong suốt mười năm qua, cùng với những bằng chứng gốc về quyền sở hữu đất đai từ chiếc hộp gỗ. Giọng nói của Duy đều đều nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân khi anh tuyên bố rằng một quỹ đầu tư ẩn danh từ Thụy Sĩ do anh đứng tên đã thu mua thành công 35% cổ phần của Đại Dương trên thị trường chợ đen. Cao Hùng bật cười sặc sụa, điếu xì gà trên tay lão run rẩy cho đến khi Duy bật loa ngoài điện thoại, để tiếng của một quản lý ngân hàng quốc tế vang lên xác nhận giao dịch triệu đô. Sắc mặt lão Cao chuyển từ đỏ sang tím tái khi Duy cúi xuống, thì thầm vào tai lão về bí mật của Trịnh Bá và chiếc chìa khóa mật mã mà lão hằng khao khát. Duy rời đi trong sự câm lặng đầy uất nghẹn của cha con họ Cao, nhưng anh biết, con thú bị dồn vào đường cùng sẽ sớm cắn trả bằng tất cả sự tàn độc.

Khi Duy quay trở lại khách sạn, anh thấy cửa phòng của Dương đang mở hé. Bên trong, Lâm Khả Vy đã đứng đó từ lúc nào, trên tay cô là tấm ảnh cũ về anh trai của Trịnh Bá – người cha ruột quá cố của Duy. Dương đứng lặng người, gương mặt nhạt nhòa nước mắt, tấm ảnh trên tay cậu run rẩy như sắp rơi xuống sàn. Khả Vy không hề hối lỗi khi nhìn thấy Duy, cô lạnh lùng nói rằng Dương cần phải biết sự thật, cần phải biết người cậu yêu mang dòng máu của kẻ đã tàn sát chính người thân để leo lên đỉnh cao. Dương bước lại gần Duy, ánh mắt cậu hiện lên vẻ ghê sợ và xa lạ: "Duy... cậu thực sự là Trịnh Duy? Cậu là cháu ruột của Trịnh Bá? Tớ cảm thấy mùi máu trên đôi tay cậu, Duy ạ."

Sự im lặng của Duy chính là nhát dao sắc lẹm nhất cứa đứt sợi dây liên kết giữa hai người. Dương lùi lại, tiếng khóc của cậu xé nát tâm can Duy, cậu gào lên rằng cậu không cần tiền bạc, không cần khách sạn sang trọng, cậu chỉ cần một Hạ Duy lương thiện của ngày xưa. Dương chạy ra khỏi phòng, bỏ lại Duy đứng đơn độc giữa sự xa hoa lạnh lẽo. Đêm đó, Duy ngồi một mình với chai rượu vang đắt tiền, nhìn ra ánh đèn thành phố Cảng nhấp nháy như mắt quỷ. Khả Vy ngồi xuống cạnh anh trên sàn nhà, cô nhắc nhở về hệ thống tài chính bí mật mà bố anh đã thiết kế – thứ có thể làm sụp đổ cả một nền kinh tế nếu rơi vào tay Trịnh Bá. Đúng lúc đó, điện thoại Duy đổ chuông, giọng nói của Trịnh Bá vang lên từ thủ đô, đe dọa sẽ thiêu rụi khu tập thể Thanh Bình nếu Duy không mang chiếc hộp và "con chim sơn ca" của mình đến gặp lão vào ngày rằm tháng Sáu.

Duy dập máy, lao đi như điên dại trong đêm tối. Khi anh đến khu tập thể, khói đen đã bốc lên ngùn ngụt từ dãy nhà B. Tiếng còi cứu hỏa rú vang xé lòng, khói lửa liếm dần lên những kỷ niệm thanh xuân. Duy lao vào đám cháy, mặc kệ sự ngăn cản của lực lượng chức năng, anh tìm thấy căn phòng của Dương đã bị khóa chặt từ bên ngoài. Bên trong, tiếng đàn violin bản Chaconne của Bach vẫn vang lên kiêu hãnh và u uất giữa biển lửa. Duy dùng hết sức bình sinh đạp tung cánh cửa, thấy Dương đang ngồi đó, tay cầm đàn, ánh mắt trống rỗng nhìn ngọn lửa đang liếm dần tấm rèm cửa. "Dương! Đi mau!" Duy ôm lấy cậu, lấy thân mình che chắn cho cậu khỏi những tàn lửa rơi xuống.

Khi cả hai ngã xuống bãi cỏ phía sau khu tập thể, toàn thân Duy đã bị bỏng nhiều chỗ, áo quần rách nát. Dương nằm trên cỏ, nhìn ngôi nhà của mình chìm trong tro tàn. Cậu quay sang nhìn Duy, thấy anh đang đau đớn nhưng vẫn cố gắng bao bọc lấy mình bằng hơi thở cuối cùng. Một sự lay động mãnh liệt trỗi dậy, Dương nhận ra rằng dù Duy có mang dòng máu gì, thì mục đích duy nhất của anh vẫn là giữ cho cậu được sống. Cậu thều thào xin lỗi, bàn tay chạm vào vết bỏng trên tay anh, chấp nhận cùng anh lên thủ đô đối mặt với vực thẳm. Mùa hạ năm 2007 đã nhuốm màu máu và tro tàn, bản thiết kế cho cuộc trả thù cuối cùng đã hoàn tất trong tâm trí Trịnh Duy. Anh sẽ không chỉ là một kiến trúc sư, anh sẽ là kẻ hủy diệt những gì thối nát để xây dựng một thế giới mới cho người mình yêu.