MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.Chương 8: HOÀNG HÔN TRÊN HỒ GƯƠM VÀ BỮA TIỆC CỦA LOÀI SÓI

Gửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.

Chương 8: HOÀNG HÔN TRÊN HỒ GƯƠM VÀ BỮA TIỆC CỦA LOÀI SÓI

1,757 từ · ~9 phút đọc

Thủ đô Hà Nội đón đoàn người từ thành phố Cảng bằng một vẻ tĩnh mịch đến lạ lùng của những ngày trung tuần tháng Sáu. Cái nắng gắt của mùa hạ bị những tán cây cổ thụ trên phố Phan Đình Phùng che khuất, nhưng không gian vẫn đặc quánh một mùi hương hoa sữa trái mùa và vị ẩm mục của những ngôi biệt thự Pháp cổ. Hạ Duy — hay lúc này đã bắt đầu chấp nhận cái tên Trịnh Duy — ngồi phía sau chiếc xe Mercedes đen bóng, bàn tay anh đan chặt lấy những ngón tay thon dài của Thanh Dương.

Dương đã im lặng suốt quãng đường dài từ Thiên Hi lên đây. Đôi mắt cậu nhìn ra ngoài cửa kính, dõi theo những gánh hàng rong, những con phố nhỏ lắt léo, nhưng tâm trí cậu có lẽ vẫn đang kẹt lại trong đám cháy kinh hoàng tại khu tập thể đường sắt. Chiếc áo sơ mi trắng của cậu được cài kín cổ, giấu đi những dấu vết của sự sợ hãi và cả những vết xước nhỏ từ vụ hỏa hoạn. Duy biết, sự thuần khiết trong tâm hồn Dương đang bị bào mòn bởi những sự thật mà anh mang đến.

"Sắp tới rồi," Duy khẽ thì thầm, giọng anh trầm đục như tiếng chuông chùa ngân vang trong sương sớm. "Đây là lãnh địa của Trịnh Bá. Dương, từ giờ phút này, cậu không được rời xa tớ quá một bước chân. Dù ai nói gì, dù thấy bất cứ điều gì, hãy nhớ rằng tớ làm tất cả là để chúng ta có một ngày mai."

Dương khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ bẫng nhưng nặng nề như chì. Cậu quay sang nhìn Duy, bắt gặp gương mặt nghiêng của anh dưới ánh chiều tà. Đường nét của Duy giờ đây sắc sảo như được tạc từ đá lạnh, đôi mắt không còn vẻ trẻ thơ của một cậu học sinh mười bảy tuổi, mà là cái nhìn thâm trầm của một kẻ đã nếm trải đủ mọi cay đắng trên đời. Cậu tự hỏi, người đàn ông đang nắm tay mình đây có thực sự là Hạ Duy mà cậu từng thương mến? Hay đây là một con quỷ vừa thức tỉnh từ đống tro tàn của quá khứ?

Chiếc xe dừng lại trước một dinh thự đá xám nằm ẩn mình sau những bức tường cao vút vùng ven hồ Tây. Cổng sắt nặng nề mở ra như miệng một con quái vật đang chờ đợi con mồi. Trịnh Bá đứng đó, trên bậc thềm đá cẩm thạch, mặc bộ đồ lụa màu mỡ gà, tay cầm một chuỗi tràng hạt bằng gỗ sưa. Lão mỉm cười, một nụ cười hiền từ của một bậc trưởng bối, nhưng Duy nhìn thấy trong kẽ răng lão là sự thèm khát máu thịt của chính dòng tộc mình.

"Chào mừng cháu trở về, Duy," Trịnh Bá bước xuống, định đặt tay lên vai Duy nhưng anh khẽ lách người né tránh, đồng thời kéo Dương sát vào mình hơn. "Tôi đến đây để kết thúc ván cờ, không phải để nhận họ hàng," Duy lạnh lùng đáp.

Lão Bá không hề giận, lão quay sang nhìn Dương, ánh mắt lão nheo lại như đang đánh giá một món đồ cổ quý giá. "Và đây chính là 'con chim sơn ca' đã làm cháu điên đảo sao? Đẹp lắm, quả thật rất đẹp. Một vẻ đẹp dễ vỡ đến mức khiến người ta muốn bóp nát nó." Dương rùng mình, cậu nép sát vào sau lưng Duy. Cảm giác bị một con rắn độc nhìn chằm chằm khiến cậu sởn gai ốc. Duy siết chặt tay, khí thế trên người anh bùng phát, đối chọi trực diện với sự uy hiếp của Trịnh Bá.

Bên trong phòng ăn rộng lớn, ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, ma mị. Trên chiếc bàn dài trải khăn trắng muốt là những món sơn hào hải vị nhưng Duy cảm thấy chúng giống như những miếng thịt sống được bày biện để tế thần. Ngồi quanh bàn là những gương mặt xa lạ nhưng mang đậm nét đặc trưng của dòng họ Trịnh: sắc sảo, lạnh lùng và đầy dã tâm. Lâm Khả Vy cũng ngồi đó, trong một chiếc váy đen kín cổng cao tường. Cô nháy mắt với Duy một cách kín đáo, như muốn nhắc nhở về những hiểm nguy đang rình rập dưới gầm bàn.

Bữa tiệc bắt đầu trong tiếng nhạc cổ điển phát ra từ chiếc đĩa than cũ. Trịnh Bá liên tục nâng ly, chúc mừng cho sự "đoàn viên" của gia đình. Lão kể về người bố quá cố của Duy – Trịnh Minh – với một giọng điệu tiếc thương giả tạo khiến Duy buồn nôn. "Duy này, cháu biết không, dòng họ Trịnh chúng ta có một truyền thống," Trịnh Bá đặt ly rượu xuống, đôi mắt lão sáng quắc dưới ánh đèn. "Mỗi vị thái tử khi trở về đều phải uống một ly rượu 'Huyết Thống'. Nó là minh chứng cho sự trung thành với gia tộc."

Lão ra hiệu cho một tên gia nhân mang ra hai ly rượu màu đỏ sẫm như máu. Một ly đặt trước mặt Duy, ly còn lại đặt trước mặt Dương. "Dương không mang dòng máu họ Trịnh, cậu ấy không cần uống," Duy gạt ly rượu của Dương sang một bên. "Ồ không," Trịnh Bá mỉm cười đầy ác ý. "Cháu uống để chứng minh dòng máu, còn cậu ấy uống để chứng minh tình yêu dành cho cháu. Nếu cậu ấy không uống, nghĩa là cậu ấy không sẵn sàng cùng cháu đi đến cuối con đường. Họ Trịnh không chấp nhận những kẻ ngoại lai đứng bên cạnh vị vua của mình."

Dương nhìn ly rượu đỏ thẫm, đôi tay cậu run rẩy. Cậu biết nếu hôm nay cậu không uống, Trịnh Bá sẽ có lý do để tiêu diệt cậu ngay tại đây để "thanh lọc" cho Duy. "Tớ uống," Dương bất ngờ cầm ly rượu lên và uống cạn trong một hơi. Một cảm giác nóng rát như lửa đốt lan tỏa từ cổ họng xuống dạ dày. Cậu ho sặc sụa, gương mặt trắng bệch nhanh chóng chuyển sang đỏ gay, rồi cậu ngã quỵ xuống sàn nhà, ôm lấy bụng mình đau đớn.

"Mày đã bỏ gì vào rượu?!" Duy lao đến ôm lấy Dương, anh gào lên như một con thú bị thương. Trịnh Bá thản nhiên nhấp một ngụm rượu của mình: "Chỉ là một chút độc dược thôi. Chìa khóa để giải độc... nằm trong mật mã của chiếc hộp gỗ mà cháu đang giữ. Ta muốn cháu phải tự nguyện dâng nó cho ta để cứu lấy mạng sống của con sơn ca này."

Duy chết lặng. Lão không đánh vào anh, lão đánh vào điểm yếu duy nhất của anh. Anh đứng dậy, bế Dương lên chiếc sofa dài, rồi quay lại nhìn Trịnh Bá với nụ cười lạnh lẽo của một kẻ đã quyết định bước xuống địa ngục. "Ông muốn mật mã phải không? Được, tôi sẽ cho ông mật mã." Duy lấy từ trong túi ra một tờ giấy nhỏ, nhưng thay vì đưa cho Trịnh Bá, anh lại châm lửa đốt nó ngay trước mặt lão. "Nhưng không phải hôm nay. Trịnh Bá, ông vừa mới tạo ra kẻ thù đáng sợ nhất mà họ Trịnh từng có."

Duy bước đến bàn tiệc, cầm lấy chai rượu vang, đập vỡ nó trên cạnh bàn tạo thành một mảnh thủy tinh sắc lẹm. Anh không lao vào Trịnh Bá, anh lao vào gã con trai cả của lão đang ngồi gần đó – Trịnh Hải. Với một động tác dứt khoát, Duy ép mảnh thủy tinh vào cổ Trịnh Hải. "Thả thuốc giải ra ngay bây giờ, hoặc tôi sẽ để dòng máu họ Trịnh vấy bẩn cái thảm đắt tiền này," Duy gằn giọng, máu từ cổ Trịnh Hải đã bắt đầu rỉ ra.

Cả phòng ăn náo loạn. Lâm Khả Vy lúc này cũng đứng dậy, rút ra một khẩu súng nhỏ từ trong ví, nhưng lại chỉ thẳng vào đầu Trịnh Bá. "Bố à, con nghĩ bố nên đưa thuốc giải cho anh ấy đi. Con đã chán ngấy cái trò chơi gia đình này rồi." Sự phản bội của Khả Vy là nhát dao cuối cùng đâm vào sự tự tin của Trịnh Bá. Lão run rẩy lấy từ trong túi áo ra một lọ thuốc nhỏ màu xanh. Duy giật lấy lọ thuốc, đẩy mạnh Trịnh Hải ra rồi nhanh chóng đổ thuốc vào miệng Dương. Cậu dần dần dịu đi, nhịp thở bắt đầu ổn định lại.

Duy bế Dương ra khỏi dinh thự họ Trịnh dưới sự hộ tống của Khả Vy. Anh không quay đầu lại nhìn căn nhà đó dù chỉ một lần. Họ chạy đến một căn hộ bí mật ở phố cổ. Duy đặt Dương nằm xuống giường, anh ngồi cạnh bên, nắm lấy bàn tay cậu suốt đêm không rời. Trăng rằm tháng Sáu treo lơ lũng trên bầu trời thủ đô, đỏ rực như máu.

"Duy... tớ thấy cậu lúc nãy... tớ không sợ đâu. Tớ biết cậu làm vậy là vì tớ," Dương khẽ mở mắt thều thào. Duy cúi xuống hôn lên trán cậu, nước mắt anh rơi xuống gối. Anh biết mình đã thực sự thay đổi. Anh không còn là Hạ Duy của những bản vẽ kiến trúc nữa. Anh đã trở thành một con sói đầu đàn, sẵn sàng cắn xé bất cứ ai chạm vào người mình thương. Sự "hắc hóa" này không phải vì anh muốn quyền lực, mà vì trong thế giới của loài sói, chỉ có kẻ mạnh nhất mới có quyền bảo vệ người mình yêu.

"Dương, nghe tớ nói. Tớ sẽ khiến Trịnh Bá phải quỳ dưới chân cậu để xin lỗi. Tớ sẽ dùng toàn bộ trí tuệ của hai kiếp người để xây dựng một vương quốc mà ở đó, không ai có thể chạm vào cậu được nữa." Duy nhìn vào đôi mắt của Dương, rồi nhìn ra vầng trăng máu ngoài kia. Hạ Duy của tuổi mười bảy đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một Trịnh Duy đầy dã tâm và tình yêu cực đoan. Bản giao hưởng của mùa hạ 2007 giờ đây đã chuyển sang những nốt nhạc đầy sát khí.