MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.Chương 9: PHÁ TRẬN GIỮA BIỂN LỬA VÀ TRO TÀN

Gửi Tôi Năm 17 hoặc Hẹn Nhau Ở Mùa Hạ Cũ.

Chương 9: PHÁ TRẬN GIỮA BIỂN LỬA VÀ TRO TÀN

2,269 từ · ~12 phút đọc

Bình minh trên phố cổ Hà Nội hiện lên qua lớp sương mù mờ ảo, không mang theo vẻ thanh bình vốn có mà lại đầy rẫy những điềm báo về một cuộc thanh trừng đẫm máu. Trịnh Duy đứng bên cửa sổ của căn hộ bí mật, ánh mắt anh dán chặt vào những tàng cây xà cừ cổ thụ đang rùng mình trong gió sớm. Trên chiếc giường trải ga trắng tinh khôi, Thanh Dương vẫn đang chìm sâu trong giấc ngủ chập chờn sau cơn chấn động của độc dược. Gương mặt cậu thiếu niên nhợt nhạt, đôi môi vốn hồng hào nay chỉ còn lại sắc tím tái nhạt, nhưng nhịp thở đã dần đi vào ổn định.

Duy quay lại, tiến về phía bàn làm việc nơi chiếc máy tính xách tay đời mới nhất — thứ hàng xách tay hiếm hoi mà anh đã đặt chú Nam chuẩn bị — đang sáng đèn. Những dòng lệnh, những chỉ số tài chính và những biểu đồ kỹ thuật nhảy múa trên màn hình, phản chiếu trong đôi mắt lạnh lùng của anh. Ở kiếp trước, năm 2007 là năm mà thị trường tài chính Việt Nam bắt đầu những bước chuyển mình bão táp, cũng là lúc những lỗ hổng trong hệ thống ngân hàng bị các tập đoàn gia đình như Trịnh Gia lợi dụng triệt để. Duy biết rõ từng mắt xích, từng điểm yếu trong đế chế của Trịnh Bá. Anh không chỉ mang theo ký ức, anh mang theo cả "mật mã" của bố — một hệ thống giao dịch thuật toán sơ khai nhưng vượt xa tầm hiểu biết của thời đại này.

Lâm Khả Vy bước vào phòng, tay bưng hai ly cà phê đen đặc. Cô đặt một ly xuống bàn, nhìn vào màn hình máy tính của Duy rồi khẽ nhướn mày. "Cậu định tấn công vào hệ thống lưu ký của ngân hàng Đông Á sao? Đó là 'kho tiền' riêng của Trịnh Bá. Nếu cậu chạm vào đó, lão sẽ phát điên và dùng đến cả giới xã hội đen thủ đô để săn lùng cậu đấy."

Duy không rời mắt khỏi màn hình, ngón tay anh lướt nhanh trên bàn phím như một nghệ sĩ dương cầm đang chơi bản nhạc tử thần. "Lão đã phát điên từ lúc hạ độc Dương rồi. Tôi không chỉ muốn chạm vào kho tiền của lão, tôi muốn khiến toàn bộ hệ thống tín dụng của Trịnh Gia sụp đổ trong vòng 72 giờ. Khi dòng tiền bị nghẽn, các dự án bất động sản của lão ở hồ Tây sẽ trở thành những khối bê tông chết. Lúc đó, lão sẽ phải quỳ xuống cầu xin tôi mở lại cổng thanh toán."

Khả Vy nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt cô lạnh lẽo nhưng chứa đựng sự thán phục kín đáo. "Cậu đúng là một con quỷ trong lốt học sinh. Nhưng hãy cẩn thận, Trịnh Bá đang liên kết với một nhóm tin tặc từ Đông Âu để bảo vệ hệ thống. Cậu đơn độc một mình, liệu có thắng nổi không?"

"Tôi không đơn độc," Duy khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ của kẻ đứng trên đỉnh cao tương lai. "Tôi có toàn bộ lịch sử tài chính của mười tám năm tới trong đầu. Nhóm tin tặc đó chỉ là những kẻ dùng búa bổ củi, còn tôi đang dùng tia laser."

Đúng 9 giờ sáng, khi tiếng chuông từ Nhà thờ Lớn vang lên, Duy nhấn phím "Enter" cuối cùng. Một lệnh bán khống khổng lồ đối với các cổ phiếu niêm yết của tập đoàn Trịnh Gia được tung ra thị trường thông qua hàng trăm tài khoản ảo mà Duy đã âm thầm thiết lập từ khi còn ở thành phố Cảng. Cùng lúc đó, hệ thống thanh toán nội bộ của tập đoàn bị tê liệt bởi một loại virus mã hóa mà Duy đã "mượn" từ những cuộc tấn công mạng nổi tiếng năm 2015.

Tiếng chuông điện thoại trong dinh thự họ Trịnh bắt đầu reo vang như sấm dậy. Các giám đốc chi nhánh, các chủ nợ và những đối tác chính trị đồng loạt gọi đến khi thấy tài sản của mình bốc hơi trong nháy mắt. Trịnh Bá đứng giữa phòng làm việc, gào thét điên cuồng khi thấy màn hình hiển thị số dư tài khoản chỉ còn là những con số không tròn trĩnh. Lão không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Tại sao một thằng nhóc mười bảy tuổi lại có thể nắm giữ những "vũ khí" mà lão chưa từng nghe tới?

Trong khi cuộc chiến tài chính đang nổ ra dữ dội, Thanh Dương thức dậy. Cậu nghe thấy tiếng bàn phím lạch cạch đều đặn và mùi cà phê đắng ngắt. Cậu ngồi dậy, cảm thấy cơ thể vẫn còn đau nhức nhưng tâm trí đã tỉnh táo hơn. Cậu nhìn bóng lưng của Duy — vững chãi như một ngọn núi nhưng cũng cô độc đến tột cùng.

"Duy..." Dương gọi khẽ.

Duy lập tức dừng tay, anh quay lại, vẻ lạnh lùng trên mặt biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng xót xa. Anh bước lại gần giường, đỡ Dương ngồi dậy. "Cậu thấy trong người thế nào rồi? Có còn đau ở đâu không?"

Dương nắm lấy tay Duy, đôi mắt cậu nhìn vào những vết thâm quầng dưới mắt anh. "Tớ ổn. Duy này... cậu đang làm gì thế? Tớ nghe thấy tiếng máy tính... tớ thấy cậu đang rất tập trung. Có phải cậu đang chiến đấu với Trịnh Bá không?"

Duy im lặng một lát, rồi anh gật đầu. "Tớ đang lấy lại những gì thuộc về chúng ta, Dương ạ. Tớ đang phá hủy thứ đã làm hại cậu."

Dương cúi đầu, bàn tay cậu siết chặt tay Duy. "Duy, tớ không sợ tiền bạc hay địa vị, nhưng tớ sợ cậu sẽ lạc mất chính mình trong cuộc chiến này. Khi cậu đánh sập họ, cậu cũng đang mang trên vai gánh nặng của hàng ngàn người lao động trong tập đoàn đó. Cậu có chắc mình muốn gánh vác điều đó không?"

Duy khựng lại. Câu hỏi của Dương như một tia chớp đánh thẳng vào tâm hồn đang "hắc hóa" của anh. Anh nhớ lại kiếp trước, khi anh leo lên đỉnh cao, anh cũng đã từng tàn nhẫn như thế, và kết cục là anh chẳng còn ai bên cạnh. Nhưng nhìn vào ánh mắt của Dương, anh nhận ra sự khác biệt. Kiếp này, anh chiến đấu không phải vì cái tôi của mình, mà vì sự an toàn của người anh yêu.

"Dương, tớ hứa với cậu, sau khi mọi chuyện kết thúc, tớ sẽ dùng số tiền này để xây dựng lại khu tập thể đường sắt. Tớ sẽ khiến những người lao động đó có một cuộc sống tốt hơn. Tớ không phá hủy để hủy diệt, tớ phá hủy để tái thiết."

Dương mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng tràn đầy sự tin tưởng. Cậu kéo Duy ngồi xuống cạnh mình, rồi tựa đầu vào vai anh. "Tớ tin cậu. Duy của tớ sẽ không bao giờ trở thành một Trịnh Bá thứ hai."

Nhưng cuộc đời không bao giờ đơn giản như một lời hứa. Khi Duy đang tận hưởng giây phút bình yên hiếm hoi bên Dương, Khả Vy lao vào phòng với gương mặt tái mét. "Duy! Trịnh Bá đã phát hiện ra căn hầm bí mật dưới khu tập thể Thanh Bình. Lão không tìm cậu nữa, lão đã cho người đặt thuốc nổ ở đó. Lão nói nếu cậu không dừng cuộc tấn công tài chính và giao ra mã nguồn, lão sẽ san phẳng toàn bộ khu tập thể, bao gồm cả những người hàng xóm cũ của cậu đang ở đó dọn dẹp sau vụ cháy."

Duy đứng bật dậy, đôi mắt anh đỏ ngầu vì giận dữ. Trịnh Bá đã hoàn toàn mất đi nhân tính. Lão sẵn sàng hy sinh hàng trăm mạng người chỉ để bảo vệ túi tiền của mình.

"Dương, cậu ở lại đây với Khả Vy. Tớ phải quay về Thiên Hi ngay lập tức," Duy ra lệnh, giọng anh gấp gáp.

"Không! Tớ đi cùng cậu!" Dương kiên quyết đứng dậy. "Đó là nhà của tớ, là hàng xóm của tớ. Tớ không thể ngồi đây nhìn họ chết được."

Duy nhìn vào đôi mắt kiên định của Dương, anh hiểu rằng mình không thể ngăn cản cậu. Anh gật đầu, nắm chặt tay cậu. "Được, chúng ta cùng đi. Khả Vy, cô ở lại đây tiếp tục duy trì lệnh tấn công hệ thống, đừng cho lão có cơ hội thở."

Chiếc xe lao đi trong đêm mưa tầm tã, hướng về phía thành phố biển. Trịnh Duy ngồi ở ghế lái, bàn tay siết chặt vô lăng đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Anh biết, ván cờ này đã vượt ra ngoài sự tính toán về tiền bạc. Đây là cuộc chiến của sự sống và cái chết, của ánh sáng và bóng tối. Và lần này, anh sẽ không để định mệnh cướp đi bất cứ thứ gì nữa.

Khi họ về đến khu tập thể Thanh Bình, cảnh tượng hãi hùng hiện ra trước mắt. Những gã đàn ông mặc đồ đen của Đại Dương đang bao vây khu vực, cầm súng điện và gậy sắt xua đuổi người dân. Giữa đống đổ nát của dãy nhà B, Trịnh Bá đang đứng đó, tay cầm một thiết bị kích nổ từ xa. Lão trông già nua và điên cuồng hơn bao giờ hết dưới ánh đuốc bập bùng.

"Trịnh Duy! Cháu đến đúng lúc lắm!" Trịnh Bá cười man rợ khi thấy Duy bước xuống xe cùng Dương. "Dừng ngay cái trò chơi máy tính của cháu lại, hoặc ta sẽ đưa tất cả bọn chúng xuống địa ngục cùng với ngôi nhà cũ của cháu!"

Duy bước lên phía trước, chắn cho Dương ở phía sau. Anh lấy từ trong túi ra một ổ cứng nhỏ. "Mã nguồn ở đây. Trịnh Bá, ông thắng rồi. Hãy thả người dân ra và bỏ cái kích nổ đó xuống."

Lão Bá nheo mắt đầy nghi ngờ. "Đưa nó cho ta trước!"

Duy giơ cao ổ cứng, nhưng mắt anh lại nhìn về phía góc tối của hầm ngầm, nơi anh thấy thấp thoáng bóng dáng của chú Nam và một nhóm người đang bí mật cắt dây dẫn thuốc nổ — một kế hoạch mà anh đã kịp nhắn tin cho chú Nam trên đường đi. Duy cần kéo dài thời gian.

"Ông có biết tại sao bố tôi lại chọn khu tập thể này để giấu mật đạo không?" Duy lớn tiếng hỏi, giọng anh vang vọng giữa màn đêm. "Vì ông ấy biết, ở nơi nghèo khổ nhất, tình người mới là thứ bền vững nhất. Ông không bao giờ hiểu được điều đó, Trịnh Bá. Ông chỉ là một cái xác không hồn sống trên đống tiền bẩn thỉu."

"Câm mồm!" Trịnh Bá gào lên, ngón tay lão đặt lên nút bấm. "Đưa mã nguồn đây, ngay lập tức!"

Duy ném ổ cứng về phía lão. Khi Trịnh Bá cúi xuống nhặt, Duy lập tức lao đến như một con báo. Một tiếng nổ nhỏ vang lên, nhưng không phải từ thuốc nổ dưới hầm, mà là từ khẩu súng điện của một tay bảo vệ bắn về phía Duy. Duy ngã xuống, nhưng anh đã kịp đá văng cái kích nổ ra khỏi tay Trịnh Bá.

Dương lao đến ôm lấy Duy, cậu hét lên xé lòng. Cùng lúc đó, tiếng còi cảnh sát vang lên dồn dập. Lần này không phải cảnh sát quận Thanh Bình, mà là lực lượng đặc nhiệm từ thủ đô do Khả Vy bí mật dẫn đường sau khi đã thu thập đủ bằng chứng về các hành vi phạm pháp của Trịnh Gia thông qua hệ thống máy tính của Duy.

Trịnh Bá bị khống chế ngay tại chỗ. Lão nhìn Duy với ánh mắt đầy căm hận khi bị giải đi. Đế chế Trịnh Gia hùng mạnh một thời đã sụp đổ trong nháy mắt bởi chính đứa cháu mà lão từng coi thường.

Cơn mưa bắt đầu ngớt, để lộ ra ánh trăng nhạt nhòa sau đám mây. Duy nằm trong lòng Dương, cơ thể run lên vì điện giật nhưng đôi mắt anh tràn đầy sự thanh thản. Anh nhìn lên ngôi nhà cũ đã bị tàn phá, rồi nhìn sang Dương — người vẫn đang khóc nức nở vì lo lắng cho anh.

"Dương... tớ đã bảo vệ được họ rồi..." Duy thều thào.

Dương cúi xuống, hôn lên đôi môi tái nhợt của Duy. "Ừ, cậu làm được rồi. Duy của tớ... là người hùng của tớ."

Đêm đó, trên đống tro tàn của khu tập thể đường sắt Thanh Bình, một kỷ nguyên mới đã bắt đầu. Trịnh Gia sụp đổ, Đại Dương bị giải thể, nhưng từ những mảnh vỡ đó, một trái tim mới đã được tôi luyện. Duy biết, con đường phía trước vẫn còn dài, anh vẫn còn phải đối mặt với những hậu quả pháp lý về việc tấn công tài chính, nhưng chỉ cần có Dương bên cạnh, anh sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Mùa hạ năm 2007 sắp qua đi, mang theo những nỗi đau và những bí mật kinh hoàng. Nhưng trong lòng hai thiếu niên, một mùa xuân mới đang bắt đầu nảy nở giữa những tàn tích của quá khứ.